Hành trình kết nối của lớp kt2AB-k4 trường ĐH Lương Thế Vinh

Sau 4 năm học đại học với nhau, lớp của ta có tổ chức 1 chuyến đi chơi đến khoang xanh – Hà Đông – Hà Tây – Hà Nội. Tiếc rằng ta vì lí do gia đình nên không thể đi nhưng sau đây ta xin chia sẻ vài bức ảnh của lớp với tất cả các bạn. Có rất nhiều bức ảnh thú vị ha ;))

Mở màn là hình ảnh thiên nhiên tí nha.
Thác nước

Tiếp đến là những các bạn trong đoàn.

1 kiểu tạo dáng đặc biệt


*1 đôi của lớp chăng*

nhà sàn nè

lớp mình nè

lớp văn nghệ đó

hội cờ bạc


*tình tứ quá Thuý ơi*

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA, bọn nó sướng quá, còn ta thì thấy buồn thui à. ko được đi

NVBĐD – chap 2.2

Đang đèo con Hồng phía sau, thấy nó từ lúc lên xe tới giờ im lặng mãi không nói gì, chắc là nó đang giận mình, nghĩ cũng phải, ai bảo mình lăn ra ngủ như thế chứ.
Đáng lẽ mình phải chở nó về, nhưng mà cũng chỉ tại rượu cả, đến bây giờ đầu của mình vẫn còn đau.

_ Này mày nói gì đi chứ..!!

_ Tao chẳng có gì cần nói với mày cả..!!

_ Tao đã xin lỗi mày rồi mà..!!

Lấy tay đánh vào sau lưng nhỏ Loan, Hồng bảo:

_ Cho mày chết…!

_ Á đau…!!

Hai đứa vừa đi vừa cãi lộn cũng hết đoạn đường tới trường, dắt xe vào lán thì gặp thằng Huy nó hỏi:

_ Hai bà đi học sớm thế..!!

_ Ừ, mà ông cũng có khác gì đâu. Hồng trả lời.

Quay sang thấy mặt của con Loan nó đỏ, Hồng biết con Loan nó thích thằng Huy lâu rồi, mà tại sao nó không nói cho Huy biết nhỉ, để hôm nào hỏi nó xem nó có cần giúp gì không ?
Học xong bốn tiết, hai đứa chúng nó đã mệt lả, toàn là những môn khó nuốt.
Cái nóng mùa hè thật bức bối, con Loan lấy tay huých nhỏ Hồng bảo:

_ Này, tí nữa về, đến nhà tao nhá…!!

_…….. !!

_ Con kia, mày bị câm hả..??

_ Cám ơn, cho con xin, đến nhà bà mà xảy ra chuyện hôm qua nữa, chắc con chết.

Nó há hốc mồm nhìn con Hồng, nhưng rồi nó lại cười bảo:

_ Con ngoan, hôm nay bà đảm bảo không có chuyện gì xảy ra đâu.

_ Mày bảo cái gì..??

Le lưỡi con Loan chạy trước, con Hồng chạy sau, tiếng cười của chúng nó vọng khắp sân trường, mấy đứa bạn trong lớp nhìn chúng nó bảo:

_ Nhìn hai đứa nó kìa, đã mệt thế mà lúc nào chúng nó cũng đùa được.

_ Thôi kệ chúng nó đi, mà chúng ta cũng không còn học với nhau nhiều nữa, sắp mỗi đứa một nơi rồi.

_ Ừ, cũng hơi buồn nhỉ, nhưng mà lo gì, lớp chúng ta sẽ thường xuyên họp mặt, lúc ấy sẽ gặp lại nhau thôi.

_ Mày nói cũng phải.

Phải lôi kéo nài nỉ mãi, con Hồng mới chịu đến nhà nó chơi, hai đứa cần phải giải quyết một đống bài tập. Vừa ăn trái cây mà bà Thảo, mẹ Loan mang lên, nó hỏi:

_ Hồng, mày không thay đổi nguyện vọng chứ..??

_ Ừ, thế còn mày..??

_ Tao cũng vậy, nhưng mà bố mẹ tao muốn tao ra nước ngoài du học, máy tính sao..??

_ Cái đó tao cũng không biết nữa, nhưng tao vẫn thích học trong nước hơn.

_ Tao không muốn xa mày, thôi thì để tao bàn lại với bố mẹ tao đã.

_ Ừ, mà mày đã làm hết bài chưa..??

_ Cũng đã gần xong rồi, hy vọng là cả hai đứa mình đều đậu.

_ Tao cũng mong vậy.

Tò mò nhìn con Loan một lúc Hồng hỏi:

_ Mày thích Huy à..?/

_ Ai bảo mày thế..??

_ Thôi đi cô nương, không thích người ta mà lần nào gặp cũng đỏ mặt.

_ Ha ha ha…..!!! Nó phá lên cười sằng xặc.

Hồng nhìn nó không hiểu gì cả, lẽ nào không phải thế.

_ Mày có thôi đi không hả..??

Lấy tay quẹt nước mắt vì cười, nó bảo:

_ Chẳng là tao nhớ lần trước bị ngã được hắn ôm vậy thôi.

_ Hả….!!

_ Ha ha ha…..!! Lần này thì con Hồng nó phá ra cười.

_ Mày bị sao thế..??

_ Anh hùng cứu mỹ nhân, như thế thì đẹp đôi quá rồi còn gì, thôi mày đừng làm bộ nữa đã cảm người ta rồi thì nói đại đi..??

_ Con kia…??

Nó tức quá mà, nó muốn cho con Hồng một trận, nên hai đứa chúng nó đuổi nhau khắp phòng, bà Thảo lên thấy vậy thì mỉm cười hỏi:

_Thế nào hai con, có chuyện gì mà vui thế.

_ Dạ, con Hồng nó bắt nạt con.

_ Bác không tin nó chứ, cháu bị nó bắt nạt thì có.

Bà bật cười bảo:

_ Hai cái đứa này…!!

Ba người đang nói chuyện với nhau thì có tiếng chuông cổng, Hồng bảo:

_ Hai người cứ nói chuyện đi, để cháu ra mở cổng cho.

Nói xong cô chạy vọt ra cửa, không quên cầm theo chiếc chìa khóa.

Nghe thấy tiếng còi xe bấm inh ỏi, nó vội hét lên:

_ Làm ơn đợi cho một chút…!!

Vừa chạy nó vừa nghĩ, không biết ai mà bất lịch sự thế nhỉ, đã bảo là chờ một chút rồi mà còn….

_ Đây, mời vào….!!!

Đập vào tước mắt nó là một chiếc xe hơi màu đen bóng, đang lù lù đậu trước cổng, nhìn thấy người ngồi sau tay lái, nó cảm thấy cuộc đời hôm nay của nó toàn màu đen.
Không thèm bảo hắn thế nào, nó mở rộng cánh cổng, ý bảo hắn là “Anh còn không mau vào đi”.

_ Cô có phải là con rùa không hả…??

_ ……!!!

_ Cô bị điếc hay sao, mà tôi nói cô không trả lời…!!

Nó tự bảo là phải hạ hỏa xuống, nhưng mà cái tên này hình như không hiểu thì phải, được lắm muốn cãi nhau với bồn cô nương đây thì ….

_ Tôi nói cho anh biết, anh có hiều phép lịch sự tối thiểu không hả, đến nhà người ta mà bấm còi inh ỏi như thế, anh nên đi học lại đi.

_ Cô cô….!! Anh tức nghẹn họng, không nói được gì nữa.

Còn nó thỉ hả hê lắm vì nó đã trị được cho anh một trận, ai bảo anh ta kiếm chuyện với nó làm chi.
Con nhỏ này, sao mỗi lần gặp anh là nó lại gây sự với anh thế nhỉ, mà cô ta cãi cũng tài lắm, lắc đầu anh nghĩ không biết thằng điên nào mới yêu nổi cô ta.
Nó thấy hắn im lặng nhìn mình, nó nghĩ thôi thì mặc hắn, mình vào, ở đây thêm phút nữa chắc là mình phải đi nhà thương điên mất.

_ Đứng lại…!!

_ Có chuyện gì…!!

_ Cô ăn nói với người lớn thế hả…??

_ Ha ha ha…..!!!! Nó nhìn anh cười như điên.

Anh tức quá bảo nó.

_ Cô cười cái gì thế hả..??

Cười đã rồi, nó bảo anh:

_ Anh có thấy người lớn đi gây chuyện với trẻ con bao giờ không…??

Đúng là anh không thể nào cãi lại được với con nhỏ này.

_ Cô cô… !!!

Bây giờ không phải nó là người bỏ đi trước mà là anh, cô nhìn theo hắn thích thú bảo:

_ Cho đáng đời, từ sau thì đừng có gây sự với tôi.

Nhưng nó đâu có biết được rằng, cái hình phạt khủng khiếp mà anh đang toan tính trong đầu giành cho nó.

Tại phòng khách, bà Thảo đang ngồi nói chuyện với Tuấn.

_ Chào chị..!! Tuấn chào bà Thảo.

_ Chào em, thế nào đã quen được với không khí ở đây chưa..??

_ Dạ, em vẫn không thể nào quen được với thời gian và khí hậu ở đây, nó khác bên kia quá.

_ Cũng phải, nhưng rồi em sẽ quen thôi, mà em định ở đây lâu không.?

_ Em cũng chưa biết nữa, công ty còn rất nhiều việc nên khi nào xong em mới về được.

_ Tuấn này, năm nay em đã 30 tuổi rồi, cũng nên tính tới chuyện lập gia đình dần đi, em không biết là bố mẹ mong em lắm.

Anh mỉm cười bảo bà chị:

_ Cái đó thì từ từ thôi chị ạ, vả lại em không muốn bị đeo gông sớm.

Ngắm nhìn thằng em bên nhà chồng, bà Thảo phải công nhận một điều nó rất đẹp trai, một vẻ đẹp đầy nam tính, cộng với cái đầu kinh doanh giỏi và giọng nói như cuốn hút người đối diện, người như thế này chắc là phải có nhiều cô bám theo.
Nhưng nghĩ cũng lạ tại sao nó không bao giờ giới thiệu bạn gái của nó cho mình biết, hay là nó vẫn chưa có, không thể nào, mình phải hỏi nó mới được:

_ Em làm thế không sợ bạn gái em phiền lòng hả..??

_ Dạ…!!

Bà nhận ra trong mắt anh thoáng buồn, mặt anh không còn được vui nữa, không biết đã có chuyện gì xảy ra, để xua tan cái không khí u ám này, bà nói:

_ Ở lại đây ăn cơm với chị nhé, anh Toàn thì đi suốt ngày, có khi đến khuya mới về, chỉ còn lại chị với con nhỏ Loan và bạn của nó ở nhà thôi nên hơi buồn.

Nghe nhắc đến con nhỏ đó là anh lại tức điên lên, mà sao trên đời này lại có một người con gái như cô ta nhỉ.

_ Vâng, vậy thì phiền chị…!!

Bà tươi cười nhìn Tuấn bảo:

_Em nói cái gì thế, để chị lên gọi hai đứa kia xuống, chắc chúng nó cũng đói rồi, nghĩ cũng tội xắp đến ngày thi nên chúng nó phải bù đầu vào học.

Gõ cửa mãi mà không thấy đứa nào trả lời, cầm tay nắm cửa bà Thảo bước vào phòng thì thấy hai đứa kia đã lăn ra ngủ từ lúc nào rồi. Bà lắc đầu, đúng là trẻ con, thôi thì để cho chúng nó ngủ, học nhiều quá chắc chúng cũng mệt.
Khẽ khép cửa lại bà bước xuống lầu, thấy Tuấn đang đọc báo. Bà bảo anh:

_ Chúng nó ngủ rồi, thôi hai chị em mình ăn cơm trước đi.

Bữa ăn kết thúc nhanh chóng, vì anh vẫn chưa quen với thức ăn ở Việt Nam nên anh chỉ ăn lấy lệ. Bà Thảo biết thế nên bảo:

_ Em ăn tạm nhé, tại chị không biết làm món ăn Tây.

_ Có sao đâu, mà em thấy cũng ngon lắm.

Anh cơm xong, bà thảo bưng nước và hoa quả lên bảo anh ăn nhưng anh từ chối:

_ Chị thông cảm, em vừa ăn no nên không thể chứa được nữa.

Nhìn anh một lúc bà bảo:

_ Chiều em dọn đồ về đây đi…!!

_ Em sống ở khách sạn cũng được mà.

_ Chị đã xắp xếp cho em một phòng ở đây rồi, cả một căn biệt thự lớn như thế này chẳng lẽ không đủ chỗ cho em.

_ Nhưng mà….!!

_ Em định phụ lòng của anh chị sao, bố mẹ cũng muốn anh chị chăm sóc cho em mà, thôi đừng nói nhiều nữa, cứ thế mà làm đi.

Biết phản đối cũng vô hiệu nên anh đành gật đầu bảo:

_Vâng, chiều em mang đồ qua.

cont

CDBT – chap 5.1

Vân phải ở trong bệnh viện gần cả tháng và trong một tháng ấy bố mẹ và ông của nó ngoài lá thư mà nó cho người gửi về nhà, họ không còn nhận được bất kỳ tin tức nào của nó cả.

Vân thỉnh thoảng gọi điện cho Thu và nhờ Thu nhắn giùm cho bố mẹ nó biết là nó vẫn còn khỏe mạnh và bảo họ đừng lo cho nó.

Vân cũng chuyển đến ngôi nhà mà Hoàng đã thuê cho Vân, nó sẽ sống ở đó cho đến khi đôi chân của nó lành lặn, những ngày tháng ăn không ngồi dồi làm cho nó phát điên, nó muốn tìm được việc gì đó để làm, nhưng làm gì đây, nó liền nhờ Dì Thoa đi mua cho nó mấy tờ báo, nó cần đọc để tìm việc làm dần, nó không muốn sống trên tiền trợ cấp của người khác, nó nghĩ như thế nhục lắm, nó không muốn lợi dụng Hoàng, mà từ hôm đó tới giờ anh ta cũng bặt tăm không thấy đâu.

Hoàng đang say sưa làm việc trong văn phòng của mình, anh mặc dù vẫn còn hơi mang máng nhớ tới con bé nạn nhân của mình, nhưng sau khi giao lại toàn bộ chuyện này cho ông luật sư, anh cũng quên luôn vì công việc của anh nhiều quá, anh làm con không xuể thì nhớ tới một con bé lạ hoắc kia làm gì, không phải là anh đã lo cho nó đầy đủ rồi hay sao, anh yên tâm vào làm việc và làm rất hăng say, vì từ xưa tới nay công việc là lẽ sống của anh, ngoài nó ra, anh không còn quan tâm tới bất cứ thứ gì khác.

Vũ hôm nay có việc nên anh đi ra ngoài vì mẹ anh muốn anh đi xem mắt, anh đã ngán tận cổ cái kiểu này lắm rồi, nhưng biết làm sao được, dù anh có muốn hay không anh cũng phải vâng lời mà đi.

Nhưng đi đến ngang đường anh lại quay lại không đi tiếp nữa, vì điện thoại của anh chợt reo lên, anh mở máy ra và cho lên tai nghe.

_A lô, Hoàng hả, có gì không mày…??

Hoàng cười lên ở trong máy.

_Thế nào có giảnh không , tao mời mày đi uống rượu…??

Vũ kêu khổ với thằng bạn, anh bảo.

_Tao phải về nhà vì mẹ tao có chuyện cần nói với tao hình như là lại đi xem mắt thì phải….!!

Hoàng ôm bụng lên mà cười, anh trêu.

_Sướng nhé, mày đúng là có phúc, còn tao thì chẳng có ai quan tâm đến cả, tao đã từng tuổi này rồi mà có ai đâu…!!

Vũ bực cả mình, cái thằng bạn chết tiệt sao nó dám cười trên nỗi đau của anh chứ, Vũ quát.

_Tên kia, mày không thể nào bớt cái mồm đi được à, mày có biết là tao đang dầu cả ruột không hả…??

Hoàng giả vờ hỏi.

_Sao thế, có vợ không sướng hả, sao mày lại buồn, tao mà được như mày thì tao phải hét lên vì sung sướng ấy chứ…??

Vũ mai mỉa.

_Không phải là mày trốn về đây vì cũng không muốn lấy vợ sao, đúng là có tật mà dám chê người khác là thế nào…??

Hoàng tức khí bảo Vũ.

_Thằng kia tao trêu mày một chút mà không được hay sao….??

Vũ cười khẩy nói.

_Mày thì lúc nào mà chả bảo là trêu tao, nhưng mày luôn cười trên nỗi đau của tao, mày biết là tao sợ đàn bà rồi mà, họ là những người phiền phức nhất trên đời, tao ngán họ lên tận cổ rồi….!!

Hoàng phá ra cười ở trong máy.

_ Ha ha ha …………!!

_Mắc cười quá đi mất, vậy mày định ở giá cả đời luôn à, tội nghiệp cho mẹ của mày, bà mà biết lại lên cơn đau tim thì khổ, mà mày có cần tao nói giúp không…??

Vũ nói mát.

_Dạ, con không dám, vì bố cũng có khác gì con, bố có biết vì bố mà con suốt ngày bị gọi điện thoại làm phiền không hả, tao nói cho mày biết mày muốn làm gì thì làm, hãy gọi điện về cho mẹ của mày đi, mày mà để tao bị làm phiền nữa thì mày chết…!!

Hoàng cười khổ bảo thằng bạn.

_Mày nghĩ tao có dũng khí ấy hả, tao còn chưa kịp nói câu gì thì mẹ của tao đã kêu ầm lên rồi, cái lỗ tai của tao vì mẹ tao mà bây giờ thành điếc rồi đây này…!!

Vũ quát lên.

_Vậy là mày định lấy tao là bia đỡ đạn hả, mày đúng là một thằng bạn chết tiệt…???

Hoàng cầu xin Vũ.

_Mày làm ơn đi mà, lúc nào mẹ tao gọi thì cứ bảo là tao đang bận bù đầu vào công việc nên không có thời gian giảnh để đi xem mắt hay đi hẹn hò đâu, mày cứ nói như thế nhé…!!

Vũ thấy mình nói như thế mà cái tên kia cứ trơ ra, hắn lại còn bắt mình nghe chửu hộ hắn nữa chứ, một bà mẹ đã làm cho anh phát điên lên rồi nay lại thêm bà mẹ của tên này nữa chắc là anh phải vào nhà thương điên mất.

Anh chán nản bảo.

_ Mặc xác mày, lần sau mà mẹ của mày có gọi sang, tao sẽ bảo bà là mày không làm gì cả, mà suốt ngày chỉ lao vào rượu chè, hay là đàm đúm với bạn bè, mày không lo làm việc và cũng không đi tìm bạn gái…!!

Hoàng cười mát, anh nói.

_Mày cứ tự nhiên, nếu mày không bảo vệ tao thì tao sẽ để cho mày yên đấy à, tao sẽ bảo mẹ của mày là mày thích con bé thư ký của mày, he he he, lúc đó xem mày làm thế nào…!!

Vũ uất quá, anh hét lên.

_Thằng kia, mày có phải là bạn của tao không hả, mày mà bảo mẹ tao như thế, tao sẽ không bao giờ nhìn mặt mày nữa, và tao sẽ cho mày một trận…!!

cont

CDBT – chap 4.3

Vân buồn buồn bảo Thu.

_Tao làm sao mà về được, nếu tao mà về bây giờ hóa ra công tao bỏ đi là công cốc à, chưa hết nếu gia đình của tao lại bắt tao kết hôn thì sao….??

Thu tức quá hét lên.

_Con nhỏ kia, không lẽ mày vì thế mà bỏ đi à, mày ích kỷ vừa thôi, mày chỉ quan tâm tới mày, thế còn bạn bè và người thân lo cho mày thì sao…??

Vân khóc, nhưng mà nó cũng tức không kém, con nhỏ kia thì biết cái gì nó mà ở trong trường hợp của mình xem.

Vân uất quá, nó bảo Thu.

_Tao không ngờ là tao có một người bạn như mày, mày nghĩ đi cuộc đời của tao đang tốt đẹp như thế này thì tự nhiên tao bị ép phải kết hôn, mà mày có biết anh ta là ai không, anh ta là một kẻ ghét đàn bà, vậy mà mày còn dám ép tao về để kết hôn là sao…??

Thu lúng túng, Vân nói cũng đúng nếu phải lấy người ghét mình thà đi tu còn hơn, nhưng cái tội nó bỏ nhà ra đi là không thể nào tha thứ được.

Thu quát Vân cho bớt bối rối, nó nói với Vân bằng cái giọng dạy đời, nó bảo.

_Dù cho có là như vậy thì mày cũng nên thử nói chuyện với gia đình của mình xem sao chứ, chưa gì đã bỏ đi như vậy, mày có biết là ngu lắm không hả, không lẽ bố mẹ và ông của mày lại ép mày lấy anh ta tới cùng, thiếu gì cách mà lại chọn cái cách đi trốn là thế nào…!!

Vân nghe con bạn giảng đạo một hồi, nó ngán ngẩm bảo Thu.

_Dạ, thưa cô, em còn kém lắm nên mới ngu đi làm bạn với cô, nhưng bây giờ thì cô yên tâm vì em sẽ không bao giờ dám làm phiền cô nữa, mong cô và các bạn sống khỏe mạnh và vui vẻ, em sẽ gọi điện cho cô sau, chào cô…!!

Nó cúp máy cái rụp, nó không cho Thu kịp nói tiếng nào nữa, nó đang bực cả mình, cứ tưởng nó sẽ được con bạn thân an ủi hay nói vài câu dễ nghe, thế mà con bạn của nó còn chửu nó nhiều hơn nữa chứ, đúng là đang dầu cả ruột, tự nhiên lại ăn thêm ớt thật là cay mà.

Nó chờ mãi mà không thấy bà giúp việc về, ở mãi trong phòng cũng làm cho nó bức bối, nó lấy tay đẩy hai bánh xe của cái xe lăn, nó mở cửa và đi ra ngoài, nó nhìn thấy bệnh nhân ở đâu ra mà nhiều thế, họ đi khám bệnh, rồi đi thăm nuôi, tất cả làm cho nó cảm thấy ngột ngạt hơn, chán quá, nó lại quay về phòng, không có việc gì làm nó lôi tờ báo ra đọc.

Nó xửng sốt khi thấy hình của mình được đăng lên ở trang thứ hai của tớ báo, đọc mục tin nhắn do bố mẹ và ông của nó đăng làm cho nó rơi lệ.

Nó không ngờ họ lại lo lắng cho nó thế, nhưng nó không thể vì cái này mà trở về nhà được, vì chân của nó đã lành lặn đâu, nó cũng không muốn đối diện với cuộc hôn nhân kia, nó muốn thời gian sẽ làm cho bố mẹ và ông của nó thay đổi quyết định ép nó kết hôn, nó đành nuốt lệ để làm một đứa con bất hiếu vậy.


CDBT – chap 4.2

Vân ngẫm nghĩ lại lời của Hoàng nói, nó thấy như vậy là quá tuyệt cho nó rồi, vì nó vừa được trả tiền, vừa có người chăm sóc và có nhà để ở, nếu nó mà làm găng quá thì đúng là nó chẳng có lợi gì thật.

_Tôi đồng ý, hy vọng anh làm đúng với những gì mà anh nói…!!

Hoàng cười bảo:

_Tất nhiên rồi, thôi cô nghỉ ngơi đi, tôi có việc bận rồi, tôi về trước đây…!!!

Vân không nói gì, nó đang nghĩ lại về cuộc đời của nó, nó sẽ phải ở nhà ăn không ngồi rồi một tháng, nó đang tính trong thời gian đó nó sẽ làm gì, nó nghĩ nó nên lên mạng tìm cái gì đó để làm, nếu không nó sẽ điên lên mà chết mất.

Vân chờ khoảng 20 phút thì có người mang đồ ăn cho nó, nó nhìn cái túi bóng đầy, nó mở ra xem, nó cười, anh ta mua cho nó nhiều quá, nó cảm thấy hơi hối hận vì nó lỡ xài xể Hoàng ghê quá, anh ta cũng tốt bụng đấy chứ, và nó cũng cảm thấy mình hơi quá đáng vì nó là người đi sai luật, anh ta đã trả tiền viện phí cho nó và chăm sóc cho nó đến khi lành bệnh, lẽ ra nó là người phải cám ơn anh ta mới đúng, nhưng nó lại dám chửu anh ta không thương tiếc, nó nghĩ nếu Hoàng đến đây thăm nó nữa, nó sẽ xin lỗi Hoàng.

Nhưng Hoàng không hề đến thăm nó lần nào nữa, anh đã thuê một bà khoảng 45, 46 tuổi chăm sóc cho nó, tiền viện phí và mọi thứ khác anh đều trả cho nó đầy đủ.

Nó có hỏi bà Thoa – người chăm sóc cho nó về Hoàng, nhưng ngay cả bà ta cũng không biết Hoàng là ai, thân thế của anh ta là dấu hỏi chấm to đùng trong đầu nó.

Nó nhờ bà Thoa mua cho nó một quyển vở và một cây bút nó tì giấy lên bàn, nó muốn viết thư về cho gia đình, nó không muốn họ lo cho nó, nó chỉ cần thông báo nó vẫn khỏe mạnh, và đang sống tốt là được, nó dấu điện chỉ và nơi nó đang sống vì nó không muốn ai tìm ra nó cả.

Trong thư nó viết:

”Bố mẹ và ông kính yêu của con…!!

Con biết là bây giờ bố mẹ và ông đang lo cho con lắm, nhưng mọi người yên tâm đi vì con vẫn còn rất khỏe mạnh, con đã đến được thành phố mà con yêu thích, con cũng tìm được việc làm và chỗ ở cho mình, nói chung là cuộc sống tự lập của con tạm ổn, lúc đầu mới xa mọi người con cảm thấy sợ lắm, con đã tủi thân và khóc rất nhiều, con cảm thấy mình thật ngu dại khi bỏ nhà ra đi, nhưng nay con đã tập dần quen với cuộc sống mới, con cảm thấy dễ chịu hơn.

Mỗi sáng sớm con thức dậy, con luôn tự hỏi là mọi người đang làm gì, có nhớ đến con và lo lắng cho con không, còn con, con nhớ mọi người và yêu mọi người lắm, nhưng con không thể nào về được, bố mẹ và ông hãy hiểu và tha thứ cho con, đừng tìm con và lo lắng cho con nữa, con tự biết mình phải làm gì.

Con hay nhìn về phương trời xa, con nhớ quê nhà, nhưng trong tim của con không muốn quay về, vì nó vẫn chưa tìm được một người mà con có thể gởi trao cả cuộc đời, bố mẹ và ông có thể chấp nhận cho con, khi con tìm được tình yêu của cuộc đời mình không…??

Con viết thư này con chỉ muốn bố mẹ và ông biết con đang sống tốt và con sẽ không làm điều gì khiến bố mẹ và ông buồn lòng đâu, nên con mong mọi người hãy sống vui vẻ và yên lòng vì ở nơi phương xa này con luôn cầu chúc mọi điều tốt đẹp cho mọi người.”

Nó viết xong lá thư, nó gập lại và cho vào một cái phong bì, nó nhờ bà Thoa đi gửi thư cho nó, vì với cái chân đau và ngồi trên xe lăn như thế này, nó không thể di chuyển được.

Bà Thoa cầm lá thư của nó, bà ra khỏi bệnh, bà bắt một chuyến xe buýt và gởi lá thư của nó ở một cái bưu điện gần nhất.

Một mình trong bệnh viện, nó cảm thấy hơi chán, nó mân mê cái điện thoại trên tay, nó muốn gọi cho ai đó, nó nghĩ ngay đến con bé Thu, bạn thân của nó, nhưng nó sợ, mình mà gọi cho nó bây giờ, cả hai sẽ không cầm được nước mắt mất, nhưng nó buồn và cô đơn quá, nó cần có ai đó để tâm sự.

Nó bấm số của Thu, nó chờ.

Thu bắt máy ngay khi trên màn hình hiện lên số của con bạn thân, nó đã cố gọn cho Vân không biết bao nhiêu lần nhưng không lần nào nó chịu bắt máy cả, may quá, nó lại gọi cho mình, mình phải cố dò xem nó đang ở đâu mới được.

Thu khóc, nó hỏi với giọng run run:

_Vân hả, mày đang ở đâu đấy…??

Vân cũng khóc, nó bảo:

_Mày và các bạn ở trong lớp vẫn khỏe mạnh và sống vui vẻ chứ…/?

Thu quát:

_Con kia, sao tự nhiên mày lại bỏ đi là thế nào, mày có biết vì mày mà tao và các bạn trong lớp lo cho mày lắm không hả, bố mẹ và ông nội của mày đã đi tìm mày suốt, chưa hết họ còn đăng cả báo tìm mày đấy, không lẽ mày không đọc báo hay lên mạng hả, hay là mày biết mà không chịu về…???

cont

CDBT – chap 4.1

Bồi thường

Hoàng mắt nhìn Vân tóe lửa, anh quát:

_Con nhỏ kia, ai là chồng chưa cưới của cô hả…??

Vân tỉnh bơ nói:

_Anh là chồng chưa cưới của tôi chứ còn ai nữa…!!

Mặt của Hoàng nhăn lại, anh khinh thường nói:

_Tôi mà là chồng chưa cưới của cô, chắc mắt của tôi bị mù hay trái tim của tôi đã chết nên mới chọn một người vợ như cô…!!!

Vân không hề cảm thấy bực mình, mà ngược lại, nó cười thật tươi vì làm cho Hoàng tức, vì mấy lời vừa rồi của anh chẳng hề làm cho nó bực mình hay cáu gắt gì cả.

Nó nói thật dịu dàng:

_Sao thế anh yêu, không lẽ em đau bệnh thế này, mà anh nỡ lòng nào bỏ em thật sao..??

Hoàng tức quá, anh quát:

_Cô có câm đi không hả, hay là tôi phải lấy cái gì để bịp miệng của cô lại…!!

Vân le lưỡi trêu Hoàng, nó xoa xoa vào bụng của mình, nó bảo Hoàng:

_Anh có thể mua cái gì cho tôi ăn không, vì tôi đói quá rồi…??

Hoàng kinh ngạc, anh lắc đầu, nó hành anh chán, bây giờ nó lại dám nhờ nạn nhân của nó mua gì cho nó ăn nữa, nó coi anh là cái gì nhỉ, con dối của nó hay sao.

Anh chán quá, anh đứng dậy, lấy mấy quả táo, và mấy bịch sữa, anh đưa cho nó.

Vân cầm lấy bịch sữa mà Hoàng đưa, nó nhìn quả táo trên tay của Hoàng, nó hỏi:

_Sao anh không gọt nó đi, không lẽ anh bắt tôi ăn cả vỏ…??

Hoàng tức mình gắt:

_Cô không ăn mặc cô, tôi làm như thế này là tốt với cô rồi, cô mà còn làm cao lên, tôi sẽ bỏ mặc cô, lúc đó đứng có hối hận…!!

Vân nói với Hoàng bằng cái giọng thương hại, nó bảo:

_Tội nghiệp cho anh, anh là công tử con nhà giàu mà, làm sao anh có thể gọt được táo, thôi anh đưa cho tôi con dao, tôi tự gọt lấy vậy…!!

Hoàng nghe nó khích bác, tự ái của anh nổi lên, anh liền cầm lấy con dao nhỏ, anh bắt đầu gọt quả táo, nhưng đúng là anh không biết gọt thật, anh gọt thế nào mà nó cứ trượt mãi, mấy lần anh suýt bị dao cắt vào tay, anh kêu khổ, vì ở nhà anh, những việc như thế này anh có bao giờ phải làm đâu, anh mà muốn ăn thì chỉ cần mở tủ lạnh ra là có rồi.

Vân thấy ngứa cả mắt, nó quát:

_Đưa đây, tôi tự làm lấy, nhìn anh làm lúc nữa, chắc là tôi đau tim mất…!!

Vân cầm lấy con dao và quả táo mà Hoàng đang gọt dở, nó chỉ cần xoay quả táo hai ba vòng là nó gọt xong, chưa hết, nó bổ quả táo ra cũng rất nghệ thuật.

Mấy quả táo còn lại, nó cũng làm như thế, xong đâu đấy nó bỏ ra một cái đĩa nhỏ, nó bắt đầu ăn và uống sữa, nó chìa ra cho Hoàng và bảo:

_Anh có ăn không…??

Hoàng nhìn nó làm, anh thích thú nhìn nó xoay vòng quả táo, anh nghĩ con nhỏ này cũng khéo tay đấy.

Thấy nó mời mình, anh không muốn ăn nên bảo:

_Không, cô ăn đi…!!

Hoàng hỏi nó, khi thấy nó ăn ngon miệng quá, kiểu này chắc là nó đói lắm đây.

_Cô có muốn ăn thêm gì nữa không…??

Vân cười buồn bảo:

_Anh sẽ mua cho tôi khi tôi nhờ anh chứ…??

Hoàng bực mình, vì nó dám nghi ngờ lòng tốt của anh.

_Cô muốn ăn gì sao không nói ra mau đi, còn lắm mồm như thế làm gì..??

Vân sung sướng quá, vậy là có người muốn mua gì cho nó ăn thật, nó ngẫm nghĩ mình nên ăn gì bây giờ nhỉ, à, nó nhìn Hoàng, nó cười toe toét, nó bảo:

_Anh có thể mua cho tôi một tô phở, mấy cái bánh mỳ, hai bịch sữa, một chai nước khoáng, và mấy túi kẹo mút không…??

Hoàng nhìn nó từ đầu xuống chân, anh muốn đánh giá xem nó nặng cỡ nào, sao nó ăn lắm thế, anh phì cười, nó bị ốm đau thế này mà ăn nhiều như thế, chắc là lúc khỏe mạnh con bé này ăn phải khiếp, anh lắc đầu, anh bảo:

_Cô chờ ở đây, tôi sẽ bảo người mua cho cô…!!!

Vân cười bảo:

_Chỉ cần anh cho người mua cho tôi là được, chờ thêm lúc nữa cũng không sao…!!

Hoàng nói:

_Cô đã suy nghĩ về lời đề nghị của tôi chưa…??

Vân trả lời, mà mắt không hề nhìn Hoàng, vì nó còn đang bận ăn, nó bảo:

_Tôi đã nói rồi, tôi không cần tiền của anh, mà tôi cần anh chăm sóc cho tôi cho đến khi tôi lành lặn…!!


CBDT – chap 3.4

Nó gồng mình lên, nó nghĩ, mình đã muốn buông tha cho hắn, thế mà hắn lại dám quát mắng mình, được rồi, hắn muốn chơi với mình, mình cũng sẽ chơi lại hắn cho bõ ghét, có tức giận hay cãi nhau với hắn cũng hay đấy, ít ra hàng ngày mình sẽ không còn cảm thấy nhàm chán nữa.

Nó vênh mặt lên, nó hỏi:

_Anh đồng ý bồi thường cho tôi chứ gì…??

Hoàng chán nản bảo:

_Đúng thế, cô muốn gì sao không nói ra mau đi…??

Vân cười thật ngọt, nó bảo:

_Tôi chỉ yêu cầu anh một việc…!!

Hoàng thấy nó không chịu trả lời cho anh, mà cứ ấp úng kiểu đó khiến cho anh bực mình hỏi:

_Việc gì…??

Vân trả lời ngay:

_Cho tôi tới nhà anh sống…!!!

Hoàng suýt chút nữa là ngã ngửa ra đằng sau, anh kinh ngạc hỏi nó:

_Cô nói như vậy là sao, tôi không hiểu, tôi tưởng tôi chỉ cần bồi thường tiền cho cô là xong chứ…??

Vân mắt rơm rớm nước mắt, nó nói:

_Anh cũng biết là tôi không có chỗ nào để đi cả, vì anh mà cơ hội tìm việc làm và tìm nhà của tôi tan thành mấy khói, nên anh phải có trách nhiệm chăm sóc cho tôi cho đến khi tôi lành lặn thì thôi…!!

Hoàng ngán ngẩm hỏi:

_Vậy là tôi sẽ phải chăm sóc cho cô đến hết đời hay sao, nếu tôi mà phải làm điều đó thì tôi thà chết đi còn hơn, cô cũng đừng mong tôi đáp ứng yêu cầu này của cô…!!

Vân trừng mắt lên bảo Hoàng:

_Vậy là anh định vứt tôi ra đường à, tôi không ngờ trông mặt mũi anh sáng sủa thế kia mà tâm địa của anh lại độc ác như vậy…!!

Hoàng tức giận quát:

_Con nhỏ kia, ăn nói cho cẩn thận, cô bảo ai là tâm địa độc ác hả, cô có muốn ăn tát không, cô đừng tưởng tôi gây tai nạn cho cô hay cô bị thương mà không dám đánh cô, cô đúng là một con nhỏ láo toét, bố mẹ cô không biết dạy cô phải ăn nói với người lớn như thế nào hả…??

Hoàng và Vân còn gân lên cãi nhau nữa, nếu không có tiếng gõ cửa.

Họ ngừng chiến vì muốn xem ai đến vào giờ này, họ nhìn ra cửa, họ thấy bác sĩ và cô y tá bước vào.

Ông bác sĩ khoảng 45, 47 tuổi, ông nhìn nó, ông hỏi:

_Cháu đã thấy đỡ chưa…??

Vân mắt vẫn còn lệ, nó bảo:

_Dạ, cháu vẫn còn thấy đau lắm, nhưng mà đau thể xác không bằng đau mồm…!!

Ông bác sĩ và cô ý tá phì cười, hai người không hiểu nó nói như vậy là có ý gì, ở đây họ chỉ chữa chân cho nó, chứ có chữa mồm cho nó đâu.

Ông kinh ngạc hỏi nó:

_Cháu bị làm sao nữa à, bác thấy mồm cháu vẫn bình thường mà, có bị làm sao đâu…??

Vân nhìn Hoàng một cái còn sắc hơn dao cạo, nó bảo:

_Dạ, vì cháu vừa phải găng miệng của mình ra mà nói, nên bây giờ hơi đau…!!

Hoàng nghe nó mai mỉa mình, anh càng bực, và hối hận vì lòng nhân đạo của mình, anh nghĩ biết thế mình bỏ mặc cho cô ta muốn ra sao thì ra, mình chỉ cần đưa cô ta vào đây, thuê người chăm sóc cho cô ta và trả tiền viện phí là xong, cần quái gì đến thăm cô ta, để nghe cô ta xài xể, và chửu rủa mình thế này, đúng là ngu dại mà.

Ông bác sĩ mỉm cười, vì ông đã hiểu rồi, chắc là vừa cãi nhau với anh chàng kia chứ gì, mà con bé này cũng kinh thật, nó đã bị cái chân đau kia hành rồi, mà nó còn có sức để cãi nhau, xem ra con bé này cũng khỏe và ương bướng quá.

Ông hỏi Hoàng:

_Cháu là gì của cô bé này…??

Hoàng vẫn còn chưa kịp nói gì, Vân bảo ngay:

_Dạ, anh ấy là chồng chưa cưới của cháu…!!!

Ông bác sĩ và cô y tá kinh ngạc nhìn Hoàng, họ không ngờ đôi oan gia này lại là vợ chồng.

Hoàng suýt tí nữa lại ngã ngửa ra sau, sao con bé này hay nói những câu làm cho anh bị xốc và giật mình thế nhỉ.

Mắt của anh mở to ra mà nhìn nó, còn mồm của anh há hốc ra, anh nhìn nó không chớp, sao cón bé này nó nói dối mà không chớp mắt thế kia, thậm chí nó còn mỉm cười với anh nữa chứ.

Ông bác sĩ hỏi Hoàng:

_Cháu đã làm thủ tục đăng kí cho vợ của cháu chưa…??

Ông bác sĩ vừa dứt, Vân nhìn Hoàng, nó nói bằng cái giọng âu yếm, nó bảo:

_Kìa anh, sao anh không trả lời bác sĩ đi, anh đã đăng kí nằm viện cho em chưa…??

Hoàng định giải thích anh không là gì của con nhóc này cả, nhưng Vân hình như đoán được những điều Hoàng sắp nói hay sao, mà nó bảo ông bác sĩ.

_Bác sĩ thông cảm, anh ấy vì lo cho vợ sắp cưới quá nên không còn tâm trí đâu mà lo cái vụ đó nữa…!!!

Ông bác sĩ có vẻ dễ dãi, và hiểu được tâm trạng của Hoàng, vì ai sắp cưới mà vợ của mình lại bị như thế này, ai mà lại không lo và buồn lòng kia chứ, anh ta không thấy vợ mình bị què mà bỏ là tốt bụng và có lòng thành lắm rồi, ôn nghĩ mình nên động viên anh ta và ăn nói nhẹ nhàng với anh ta thì hơn.

Ông cười bảo:

_Lúc nữa cháu xuống đăng ký cho vợ đi nhé…!!

Hoàng cười khổ, bây giờ anh mà bảo, anh không có quan hệ gì với con nhóc này, thế nào họ cũng chửu anh là đồ bạc bẽo, vì vợ của anh bị như thế này anh liền bỏ cô ta, để chạy theo một người đàn bà khác, nếu ai mà biết được chuyện này, anh còn mặt mũi nào mà sống ở trên đời này nữa.

Anh nhìn Vân với anh mắt căm thù, và bực mình, anh không ngờ nó lại giở cái chiêu này ra với anh, kiểu này anh muốn thoát ra khỏi nó, xem ra không được nữa rồi, nó muốn hành anh đây mà.

Anh chán nản quá, anh sẽ phải làm gì với con nhóc đanh đá này đây, anh mà bỏ đi và không quan tâm tới nó, mấy bác sĩ và y tá ở đây thế nào cũng hỏi con nhóc kia, nó lại bảo anh là người tệ bạc, thấy nó bị thương, anh không muốn có một người vợ như vậy nên bỏ rơi nó rồi, hic, anh nghĩ đến những lời bàn ra tán vào của họ mà ngán.

Anh cố nặn ra được một nụ cười, anh nói với ông bác sĩ đang khám cho Vân.

_Dạ, cháu sẽ đăng ký cho cô ấy ngay…!!!

Ông bác sĩ cười, và trấn an Hoàng:

_Cháu yên tâm đi, vợ của cháu không bị gãy chân thật đâu mà lo, cái chân của cô ấy sẽ lành nay mai thôi, lúc đó hai cháu có thể lấy nhau như những người bình thường…!!!

Cả Vân và Hoàng mừng quá hỏi:

_Có thật thế không hả bác sĩ…??

Ông bác sĩ thấy đôi trẻ mừng quá lên như thế ông phì cười, ông nghĩ bọn này mong lấy nhau quá đây mà.

Nhưng ông có biết đâu, Hoàng mừng vì anh mong thoát nó sớm, anh không muốn nó hành anh cả đời, nếu không anh sẽ phải vào nhà thương điên mất.

Còn Vân mừng vì nó không muốn nó bị què, nó sợ nó không có cơ hội làm những điều mà nó thích với cái chân bị thọt, nó nghĩ đơn giản, nó sẽ làm cho tên kia phát điên và phát khùng lên nếu cái chân của nó bị gãy, nhưng xem ra trò chơi này sẽ phải sớm kết thúc vì cái chân của nó không bị làm sao cả, mặc dù vậy nó vẫn mừng, vì ít ra nó cũng có thể hành tên kia tới hơn một tháng lận.

Ông khẽ cười bảo:

_Đúng thế, chậm nhất là một tháng, hay là gần hai tháng thôi…!!!

Hoàng cười thật tươi, anh nhìn Vân một cái, anh nhếch mép lên, anh nói với ông bác sĩ;

_Cám ơn bác sĩ nhiều…!!

Ông bác sĩ và cô ý ta sau khi khám và xem lại vết thương cho Vân, ông ghi bệnh án của nó vào hồ sơ và kê đơn thuốc cho nó, ông dặn nó đôi điều, rồi cả hai đi ra khỏi phòng, bây giờ chỉ còn lại Hoàng và Vân ở lại.

CDBT – chap 3.3

Hoàng để giỏ trái cây ở cái bàn gần cửa sổ, và mấy bịch sữa mà anh đã nhờ anh chàng tài xế – Lê mua cho.

Anh nhìn Vân, anh thấy nó đã tỉnh, tay vắt trên trán, mắt nhìn lên trần nhà, anh kéo cái ghế, anh ngồi xuống, anh ngắm nạn nhân của mình.

Nó đang mải suy nghĩ về cuộc đời nó, nên nó không hay có người vào phòng và đang nhìn nó.

Hoàng thấy mắt của Vân ướt, và nó đang khóc, anh ngạc nhiên hỏi:

_Cô không sao chứ…???

Vân giật mình nhìn sang, nó thấy có một chàng trai lạ đang ở trong phòng của nó, và anh ta đang ngồi gần nó, nó đưa đôi mắt nhòe lệ lên, nó nhìn anh, nó hỏi:

_Anh là ai, và tại sao anh lại ở trong phòng bệnh của tôi…??

Hoàng hối lỗi bảo:

_Tôi là người đã va xe vào cô, nên cô mới bị ra nông nỗi này…!!!

Vân vừa nghe anh ta nói xong, nó tức giận, nó hỏi:

_Sao anh lại đâm xe vào tôi, anh đi mà không có mắt hả…??

Hoàng cũng tức giận không kém, anh nói:

_Cô bảo ai là không có mắt hả, tại cô ngu chứ, ai bảo cô đèn giao thông vẫn còn xanh mà cô đi qua đường là thế nào, tôi nói thật lúc ấy mà tôi không phanh kịp thì cô đã chết rồi, lẽ ra cô nên tạ ơn trời đất là mình chị bị gãy chân thôi, cô còn lắm mồm và cãi lên như thế là sao, cô không thấy là mình đã sai à…??

Vân nhìn kẻ gây ra tai nạn cho mình, nó bị xốc, đây là cách hắn tạ lỗi với nạn nhân của hắn à, hắn dám chửu mình, và nguyền rủa cho mình chết nữa chứ, đúng là một kẻ không biết điều, tên kia, hôm nay tôi sẽ làm cho anh điêu đứng lên thì thôi.

Vân khóc nấc lên, nó bảo:

_Tôi không cần biết, anh phải đền cho tôi, cái chân này của tôi mà bị làm sao, tôi sẽ không tha và bỏ qua cho anh dễ dàng đâu…!!

Hoàng khinh khỉnh hỏi:

_Cô muốn bao nhiêu…??

Vân không hiểu nên hỏi lại:

_Anh hỏi tôi bao nhiêu là sao…??

Hoàng trả lời với vẻ chán nản:

_Tôi hỏi là tôi gây ra tai nạn cho cô, cô muốn tôi trả cho cô bao nhiêu…??

Nghe cái giọng khinh khỉnh của Hoàng, Vân bực cả mình, chân của nó lại đau nhói lên, nó nghĩ mình mà lấy tiền của cái thằng cha này thì dễ dàng cho hắn quá, mình phải làm cách nào cho hắn ngày nào cũng phải gặp mặt mình và mình hành hắn cho bõ ghé, a ha, có cách rồi.

Nó đưa đôi mắt và khuôn mặt buồn rầu lên, nó bảo:

_Anh có biết là, vì anh mà tôi bây giờ phải ra đường sống không hả, tôi đã không có nhà cửa, tôi phải dựa vào sức mình mà sống, nay anh lại đâm xe vào tôi thế này, tôi sẽ sống ở đâu, và ai sẽ chăm sóc cho tôi, sao anh lại độc ác thế, anh tưởng chỉ có vài đồng tiền bồi thường của anh là tôi sẽ để cho anh yên hả, cái tôi cần bây giờ không phải là tiền của anh, mà là đôi chân của tôi, nếu nó mà bị làm sao, tôi sẽ làm nghề gì để sống, và ai sẽ thuê tôi, anh đã thấy mình quá tàn nhẫn chưa, anh đi bắt nạn một con bé thân cô thế cô như tôi, hu hu hu, cũng phải vì nhà anh giàu có, anh đi đâu cũng có người đưa người rước, còn tôi, tôi không có ai cả, nên anh đâu có hiểu được hoàn cảnh của tôi, và tôi cũng nói cho anh biết, đừng có nói cái giọng khinh đời của anh với người khác, tôi mong có ngày anh sẽ bị quả báo vì điều đó…!!!

Sau khi sạc cho tên kia một hồi, nó khóc nấc lên, hu hu hu, bây giờ cảm giác trong nó hỗn độn, nó vừa tủi thân vì bị bệnh không có ai chăm sóc và hỏi thăm, nó vừa giận bầm gan cái tên kia, đã đâm xe vào nó không nói vài câu dễ nghe thì thôi, hắn còn dám dùng tiền để mua đôi chân của nó nữa chứ.

Nó ghét bọn công tử nhà giàu, hứ, cái bọn khinh người, sao họ không hiểu, họ giàu đâu phải là tiền của họ đâu, mà là tiền của bố mẹ của họ chứ, thế mà dám vênh lên với nó là sao.

Nó ngán ngẩm quá rồi, nó nghĩ thà là nó bị què, hay nằm bệnh viện một mình còn hơn bắt cái tên kia chăm sóc cho nó, vì có lẽ nó sẽ chết vì tức giận khi nhìn thấy cái mặt của tên kia hơn là tên kia vì nó mà chết.

Nó không thèm bảo như thế nào nữa, nó quay mặt vào trong, nó nhắm mắt lại, nó muốn ngủ để quên đói và quên đau.

Nhưng Hoàng đâu có để cho nó yên, dám mắng anh và nguyền rủa anh, anh làm sao mà chịu nổi, anh quát:

_Con bé kia…!! Đã bị đau rồi, sao không nằm im và cái miệng cũng im luôn đi, sao lại nói ra những lời lăng nhục người khác thế hả, cô có biết là mình là người sai luật chứ không phải là tôi không hả, cô đi qua đường khi đèn giao thông vẫn còn xanh, tôi gây tai nạn cho cô đâu phải là do tôi cố tình, tôi thấy cô bị vậy, tôi có lòng tốt đưa cô vào đây, và tôi còn lịch sự bồi thường tiền cho cô, cô còn muốn gì nữa, hứ, đồ kiêu ngạo, biết thế tôi để cho cô chết luôn…!!!

Vân thấy anh ta mắng lại mình, nó tức quá, nó quay ra, nó cố ngồi dậy, cái mặt của nó nhăn lại vì đau, anh ta còn không thương xót nó, anh ta cười khẩy bảo:

_Cho cô chết, đã đau rồi, còn không nằm im, cựa quậy và giãy rụa cho lắm vào, vết thương nó hành cho, cô biết điều thì ngoan ngoãn làm theo những gì tôi nói đi, nếu không cô chẳng được gì mà còn bị thiệt vào thân…!!!

cont

CDBT – chap 3.2

Trong khi bố mẹ và ông nội của nó lo cho nó đến mất ăn và mất ngủ, nó lại đang lang thang ngoài đường.

Cái va ly vẫn lê ở đằng sau nó, nó lang thang hết con đường này, tới con đường khác, nó không biết mình sẽ đi đâu và về đâu, nó không còn phương hướng để mà xác định nữa, nó quá mệt mỏi, mấy cái bánh mỳ và hai bịch sữa mà nó uống đã tiêu hết cả rồi, vì nó đi bộ gần như là cả ngày thế này thì còn đâu nữa.

Nó muốn khóc lắm, bây giờ nó nhớ bố mẹ và ông nội của nó quá, nó thấy mình thật ngu khi bỏ đi như thế này, sao lúc nó đi, nó hung hăng và dũng cảm thế, chỉ trải qua có gần một ngày thôi, mà chí khí của nó tiêu tan đi đâu hết cả.

Nó ôm cái bụng đói cố lê bước, nhìn nó lúc này giống những người đi tha phương cầu thực, nó chán quá rồi, nó cần phải thuê cho mình một chỗ để ngủ qua đêm, nhưng mà ở đâu đây, nó cũng cảm thấy hối hận khi từ chối làm người giúp việc cho cái tên Tú ấy, nếu mà nó nhận lời, thì bây giờ nó đâu có ra nông nỗi này.

Chỉ trong vòng có mấy tiếng thôi mà nó đã hối hận đến hai lần, nó sợ những ngày tháng sau này nó sẽ còn hối hận nhiều hơn nữa, cuộc sống bỏ trốn của nó chỉ mới bắt đầu thôi, mà nó đã sợ và ngán như thế này, nếu kéo dài hai năm hay cả đời, nó nghĩ là nó sẽ đầu hàng, mà quay về với bố mẹ của nó sớm mất.

Mắt nó đã ướt hết vì khóc, nó băng qua đường mà như người ta đi trên không, nó không hay có một chiếc xe ô tô đang lao về phía nó, đến khi nó nghe tiếng phanh gấp của bánh xe, nó không còn biết gì nữa cả, nó bị xe đâm, chiếc va ly quần áo của nó văng sang một bên, còn nó văng sang bên kia, nó nằm bất động trên vũng máu.

Trước khi nó ngã xuống nó chỉ kịp nghe tiếng hét của những người xung quanh.

_Có người bị xe đâm kìa…!!!

_Mau cứu người ta đi….!!!

Mắt nó nhắm lại, và trong đầu nó lúc này là khoảng trắng mênh mông, nó nghĩ mình đang gần với cái chết, vì cơ thể của nó không cho nó cảm giác gì nữa cả.

Lúc này điều duy nhất mà nó hối hận là nó không kịp nói gì với bố mẹ và ông nội của nó là nó yêu họ và xin lỗi họ vì nó làm cho họ buồn lòng.

Nó cảm thấy cơ thể của mình bị nhắc bổng lên, nó ngẹo đầu sang một bên, nó ngất đi trước khi nó nhìn thấy mặt người đang bế mình.

Hoàng hôm nay chán quá, anh bảo anh chàng tài xế lái xe đưa mình đi dạo quanh thành phố thành một chút, anh đau đầu nên không thể nào làm việc được, đang đi qua cái ngã tư này thì tự nhiên có một con bé dở hơi đi qua đường khi đèn giao thông vẫn còn xanh, cái xe của anh không ngừng kịp, nên anh đã đâm vào nó.

Anh sợ quá vội bảo anh chàng tài xế dừng ngay lại, anh nhảy xuống xe, anh muốn xem nạn nhân của mình có sao không, hình như nó bị xe anh tông hơi mạnh thì phải nên nó bị chảy máu nhiều và nó bị ngất đi trước khi anh hỏi nó có sao không,

Anh nghĩ nó mà bị làm sao, thì anh sẽ mang tội cả đời mất, anh quát anh chàng Lê – tài xế:

_Còn không mau lái xe vào cái bệnh viện nào đi…!!!

Vân tỉnh lại trong bệnh viện nó thấy cả người nó đau nhức như bị ai dần cho một trận, một bên chân của nó được băng bó và treo lên, nó không có cảm giác gì về cái chân bị đau ấy cả, nó sợ quá, nó thà chết chứ không chịu bị què cả đời đâu.

Nó liền cố ngồi dậy, nó cầm lấy cái chân của mình mà lắc lắc, nó nhăn mặt lại vì đau, nó tưởng nó bị què thật, nước mắt của nó chảy ra, nó vừa khóc, nó vừa nói:

_Chân ơi là chân, sao mày lại bì què như thế này, tao sẽ sống như thế nào đây, hu hu hu, cái tội bỏ nhà ra đi, bố mẹ và ông của tao đã lo lắng cho tao và tức giận tao lắm rồi, bây giờ tao mà lê cái thân tàn này về, họ sẽ vì tao mà chết mất…!!!

Gào chán nó lại bảo:

_Mình sẽ lê lết ăn xin như mấy người hành khất ngoài đường còn hơn trở về nhà làm cho bố mẹ và ông của mình chết vì đau buồn…!!!

Nó nghĩ đến cái cảnh nó một chân bị thọt, cầm cái nón đi ngửa tay xin người ta là nó lại khóc nấc lên, nó nghĩ sao số của nó khổ thế, chỉ trong có một ngày nó xa gia đình thôi, mà nó lại bị xe đâm thế này.

Nó nhìn quanh, nó tự hỏi là ai đưa nó vào đây, rồi hành lý và tiền bạc của nó đâu, nó sợ quá, nếu mà mất hết những thứ đó, thì đúng là nó phải đi ăn mày thật.

Nó thấy cái va ly màu đỏ của nó được dựng ở góc phòng, tuy nó hơi dơ một tý, nhưng hình như vẫn còn nguyên vẹn, còn quần áo trên người của nó đã được thay ra, nó đang mặc bộ đồ của người bệnh.

Nó nghĩ nó mà gặp cái người gây tai nạn cho nó, nó sẽ cho kẻ đó chết vì bị nó hành, chết tiệt thật, sao người ta không đâm vào ai đó mà đâm vào nó làm gì, nó đã vô gia cư, chỗ ăn và ngủ không có, đang rầu cả ruột, vậy mà bây giờ nó lại đang nằm trong bệnh viện với cái chân bị đau như thế này, hu hu hu, nó than trời, sao ông trời ác với nó thế nhỉ.

Nó cố gượng dậy, mắt nó nhòe lệ vì tủi thân, nó ốm đau thế này mà chỉ có một mình, nó mong có bố mẹ nó và ông của nó ở đây quá, họ sẽ ôm nó vào lòng mà an ủi nó, nhưng nó và họ đã cách xa nhau quá, giá mà nó có thể gọi điện về nhà và thông báo cho họ biết nó đang ở đâu, và đang nằm viện, nhưng nó sợ họ sẽ lo cho nó, có khi mẹ nó vì nó mà bị ngất cũng nên.

Bụng của nó đói quá, chiều hôm qua khi nó đang lang thang nó đã đói muốn xỉu rồi, cứ nhìn trời kiểu này thì hình như đã qua một đêm, nó lại đang bị thương thế này, nó sẽ nhờ ai đi mua gì cho nó ăn và nó có thể nhờ ai chăm sóc cho nó khi nó nằm viện đây.

Nó sợ quá, ngay cả đi vệ sinh, ai sẽ giúp nó với chân bị bó bột này, hu hu hu, càng nghĩ nó càng sợ, nó nắm chặt lấy tấm vải được trải làm nệm, hai tay của nó bóp mạnh xuống, nó bây giờ mới hiểu cảm giác bị bỏ rơi và sống một mình khi bị ốm đau là như thế nào.

Nó cứ tưởng được sống một mình là hạnh phúc và vui sướng lắm, nhưng nay nó bắt đầu sợ rồi, nó chỉ cầu mong có ai bước vào phòng nó và hỏi nó có bị làm sao không, và mua cái gì đó cho nó ăn, nhưng nó biết sẽ chẳng có ai làm thế vì nó cả, vì nó là một con bé lạ hoắc ở đây, và nó sợ ai sẽ trả tiền viện phí cho nó, nó nằm suống, hai tay để trên trán, nước mắt nó chảy ra, nó đang nghĩ đến những ngày đen tối của cuộc đời nó khi nó phải nằm trong cái bệnh viện này.

Nó không hay có ai đang mở cửa, và đang đi vào phòng bệnh của nó.