Vợ nhặt – chap 2


Bà Nhung vừa bế thằng Tiến về nhà, sau khi đặt nhẹ nó vào nôi, bà bắt đầu công việc dọn dẹp. Tiến Dũng là cha của đứa bé và cũng là ông chủ của bà. Anh ta thuê bà cách đây một tháng, công việc chủ yếu của bà là chăm sóc thằng Tiến, nấu cơm và dọn dẹp nhà cửa. Công việc trông trẻ không hề đơn giản, thằng bé này lại hay quấy khóc suốt ngày nên bà không có lúc nào được nghỉ tay chân. 

Bà không hiểu mẹ của đứa trẻ đâu mà bỏ thằng bé mới có một tuổi cho bố nó, không lẽ hai người này mới ly hôn, nếu thế cô ta phải mang theo đứa bé theo cùng chứ. Bà lẩm bẩm.

_Thôi chuyện riêng tư của người ta mình quan tâm làm gì, chỉ cần mình hoàn thành tốt nhiệm vụ người ta giao cho là được rồi…!!

Tiếng chuông cổng réo inh ỏi, bà vội bỏ công việc đang làm dang dở. Bà lấy chìa khóa rồi chạy nhanh ra cổng. Chiếc xe ô tô màu trắng từ từ lăn bánh vào trong sân. Một người đàn ông gần ba mươi tuổi bước ra, anh ta cao một mét bảy, mặc bộ quần áo công sở, khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt đen sâu, anh ta có vẻ bề ngoài quến rũ. Bà Nhung lễ phép chào.

_Mừng cầu về nhà…!!

Anh ta hỏi.

_Thằng bé đâu rồi…??

_Thưa cậu, Tiến đang ngủ trên phòng…!!

Anh ta nhếch mép.

_Ngủ, mọi hôm tôi về nhà nó đều khóc inh ỏi lên kia mà, sao hôm nay đột nhiên nó lại ngoan thế…??

Bà Nhung ấp úng.

_Chuyện này….!!

_Thôi được rồi, nó ngủ được là tốt. Tôi mệt mỏi vì ngày nào cũng phải nghe nó gào khóc. Tôi không biết tại sao nó cứ nhìn thấy tôi là nó khóc…!!

Anh ta cay đắng nói tiếp.

_Nhiều lúc tôi tự hỏi nó có phải là con tôi không…??

Bà Nhung ngơ ngác hỏi.

_Cậu nói sao…?

_Không có gì…! Bà đã nấu cơm chưa…??

_Dạ, thưa cậu, tôi đang chuẩn bị ở trong bếp…!!

_Bà vào nấu ăn đi…!!

_Vâng…!!

Bà Nhung bước vào bếp với bao nhiêu câu hỏi ở trong đầu, cậu ta nói không phải là con nghĩa là sao, không lẽ người vợ trước của cậu ta đã mang thai trước khi cưới. Bà lắc đầu nghĩ.

_Mình lại đa sự rồi…!!

Bữa ăn được dọn trên bàn. Cả một căn biệt thự rộng lớn chỉ có mình Tiến Dũng ở, nếu tính cả thằng Tiến và bà Nhung người giúp việc là ba. Dũng nhận ra cuộc sống quá cô độc nhưng biết làm sao được, có phải là do Dũng muốn đâu. Ngày trước Dũng cũng có một gia đình hạnh phúc, một ước mơ về tương lai nhưng bây giờ tất cả đã tan theo mấy khói, người đàn bà Dũng yêu đã phản bội lại Dũng, cay đắng thay cho số phận của một ông chồng bị cắm sừng.

Đặt bát cơm xuống bàn, Dũng không tài nào nuốt nổi. Dũng hỏi bà Nhung.

_Hôm nay bà có đi chợ không…??

Bà Nhung đang lúi húi múc canh.

_Dạ, tôi có đi chợ vào buổi sáng…!!

_Ai trông thằng Tiến ? Lúc bà đi nó ngủ à..??

_Dạ, tôi mang nó theo…!!

_Mang theo..??

_Vâng…!!

Dũng kinh ngạc trước thái độ ngoan ngoãn bất ngờ của thằng con trai.

_Nó không kêu hay khóc khi đi cùng với bà sao…??

_Dạ, có nhưng mà….!!

Bà Nhung sợ Dũng mắng tội bà dám cho một cô gái lạ bế Tiến. Bà nói lảng sang chuyện khác.

_Chắc có lẽ Tiến ăn no nên không khóc…!!

_Ngày nào mà nó chẳng khóc dù cho nó có ăn no hay không…!!

Bà Nhung bưng nồi canh đặt giữa bàn, bà mời.

_Cậu dùng cơm đi…!!

_Tôi không muốn ăn…!!

Bà Nhung lo lắng.

_Cậu không ăn làm sao có sức khỏe đi làm…??

Dũng lạnh lùng.

_Chẳng chết được đâu mà bà lo…!!

Dũng xô ghế đứng dậy, bước ngang qua căn phòng của thằng con trai. Dũng ngập ngừng không biết có nên vào thăm nó hay không. Tình cảm Dũng dành cho Tiến là một thứ tình cảm gượng ép, Dũng luôn nghi ngờ Tiến không phải là con gái của Dũng nhưng Dũng không thể gạt bỏ nó ra khỏi cuộc đời. Chăm sóc một đứa trẻ trong khi hận mẹ nó thật không dễ dàng gì.

Mở tay nắm cửa, Dũng bước hẳn vào trong. Nhìn Tiến ngủ trông như một thiên thần, nó có khuôn mặt và đôi mắt của mẹ nó, thật là đau xót. Bàn tay Dũng muốn vuốt ve mái tóc tơ vàng hoe trước trán Tiến, muốn ôm, muốn hôn nhưng có một bức tường ngăn cản Dũng làm điều đó. Dũng vẫn chăm sóc, vẫn nuôi nấng, vẫn gọi bác sĩ đến khi Tiến ốm nhưng chưa bao giờ Dũng thật sự yêu thương và chưa bao giờ Dũng bế Tiến, mỗi lần phải thay bà Nhung bế Tiến khi bà bận công việc bếp núc Dũng cảm thấy ngượng ngập và khó chịu.

Dũng tự hỏi có ông bố trên đời nào lạ lùng như Dũng không, Dũng biết Tiến vô tội dù Tiến có phải là con đẻ của Dũng không Dũng nên chăm sóc và nuôi nấng Tiến tử tế. Dũng có thể cho Tiến tất cả vật chất nhưng tình thương thì không.

Chán nản Dũng trở về phòng. Căn phòng tân hôn đã lâu Dũng không bước vào, chính tay Dũng đã mua một chiếc khóa thật to, Dũng khóa chặt nó lại. Dũng muốn trôn sâu đi cảnh tượng nhơ nhuốc Dũng đã nhìn thấy hôm nào, muốn trôn chặt dĩ vãng vào sâu dưới lòng đất, muốn quên đi tất cả.

Bấm số di động của Hùng một người bạn thân. Dũng rủ.

_Hôm nay cậu đi vũ trường với mình được không…??

Hùng cười tươi nói.

_Ừ, đi. Mấy giờ cậu đến…??

_Bây giờ mình bắt đấu xuất phát. Vẫn vũ trường cũ chứ…??

_Tất nhiên…!!

_Chào. Hẹn gặp cậu ở đó…!!

_Được rồi, mình chờ….!!

Thay bộ quần áo mặc ở nhà, khoác chiếc áo cánh. Dũng đi lấy xe. Bà Nhung mở cổng cho Dũng đi, Bà thở dài.

_Kiều này cậu ấy lại say sỉn đến khuya mới về đây. Gia đình này đúng là khó hiểu…!!

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s