Vợ nhặt – chap 3.1


Thanh và Trang ngập ngừng trước cổng vũ trường. Trang ngán ngẩm nói.

_Cậu có chắc là muốn vào đây không…??

Thanh mạnh bạo.

_Tất nhiên rồi. Cậu ngốc vừa thôi, nếu không thâm nhập thực tế chúng ta làm sao viết được một bài báo hay …??

Trang run run.

_Mình biết là thế nhưng mà cậu thử nghĩ xem đây là đâu. Đây là nơi tụ tập toàn bọn dân chơi, hút chích, thuốc lắc, say sỉn, tiếng nhạc vũ trường kích động…!!

Mặt Trang tái xanh.

_Mình hãi lắm…!!

Thanh vỗ vai Trang an ủi.

_Đừng có ngốc thế. Sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu…!!

Thanh kéo tay Trang đi.

_Chúng ta vào thôi….!!

Cánh cửa bằng kính vừa mở ra, tiếng nhạc rát tai, mùi thuốc lạ, rượu bia, hơi người chen nhau chật cứng chen chúc nhau nhảy uốn **, ánh đèn chớp liên hồi. Thanh choáng váng với cảnh tượng trước mặt. Thanh không hiểu họ thích thú gì khi đến những nơi như thế này.

Bàn tay Trang nắm chặt tay Thanh không rời. Trang chưa bao giờ đến vũ trường, Trang tròn mắt nhìn, nhìn đến nỗi bất động. Có lẽ Thanh và Trang hơi liều khi dám bước vào đây.

Trang lắp bắp giục Thanh.

_Chúng ta đi về thôi. Chỗ này không phù hợp với chúng ta….!!

_Ai bảo chúng ta đến đây là để chơi, bọn mình đến đây để thu thập thông tin cho bài viết thôi…!!!

_Híc, nếu mình biết sẽ phải làm những việc không tốt thế này thì thà rằng mình không đăng kí tham gia còn hơn…!!

_Chưa gì mà cậu đã sợ rồi à ? Nếu cậu sợ cậu chờ mình ở ngoài. Sau khi quan sát và có đủ tư liệu mình sẽ ra với cậu sau….!!

_Ừ, mình đi đây…!!

Trang lùi lại rồi quanh mình bỏ đi luôn.Thanh lắc đầu lẩm bẩm.

_Đúng là con bạn chết nhát. Thế mà cũng đòi theo ngành báo chí…!!

Thanh bình thản bước hẳn vào trong. Thanh quan sát xung quanh một lượt, đang từ vùng sáng bước sang vùng tối nên Thanh thấy hơi khó bước đi. Một lúc sau khi đôi mắt đã làm quen được với quang cảnh xung quanh. Thanh di chuyển một cách khó nhọc từ nơi này đến nơi khác. Thỉnh thoảng thân hình của những cô gái va quệt vào người Thanh. Một tên con trai choai choai bước đến cợt nhả hỏi Thanh.

_Này cô em, nhảy với anh một bản chứ…??

Thanh cau có.

_Xin lỗi nhưng tôi không có hứng. Mà tôi nói cho cậu biết, cậu nghĩ cậu bao nhiêu tuổi mà dám xưng anh với tôi hả…??

Hắn cười giả lả.

_”Chị” có thể cho “em” biết chị bao nhiêu tuổi được không…??

Thanh lắc đầu.

_Tôi không có hứng đùa với cậu….!!

Thanh bước luôn đi, Thanh tưởng hắn sẽ buông tha cho Thanh nhưng hắn vẫn lẽo đẽo theo sau. Thanh quay phắt lại quát.

_Cậu đang làm gì thế ?. Tôi đã bảo là tôi không có hứng đùa với cậu rồi kia mà…!!

Hắn nheo mắt.

_Thôi mà “chị”, “em” muốn được làm quen và muốn được nói chuyện với “chị”..!!

Nghe giọng nhão nhoẹt của hắn. Thanh thấy rùng hết cả mình.

_Cậu làm ơn dẹp cái giọng đó đi cho tôi nhờ. Tôi nói lần chót là tôi không muốn dây dưa gì với cậu…!!

Hắn nhếch mép.

_Nhưng mà “em” thích nói “chuyện” với “chị”…!!

Thanh điên tiết.

_Nếu thế thì mặc xác cậu…!!

Thanh bỏ đi thẳng, vừa đi Thanh vừa chú ý quan sát và để ý đến mọi chuyện. Bằng đôi mắt quan sát tinh tế và sắc bén, Thanh đã nhận được những thứ mà Thanh cần. Thanh bật điện thoại di động, mở chức năng chụp hình, Thanh chụp được mấy kiểu. Thanh hài lòng đút nó vào túi áo. Tên kia tò mò hỏi.

_Chị chụp ảnh làm gì…??

Thanh cố nén giận.

_Việc đó thì có liên quan gì đến cậu. Đúng là đồ dỗi hơi…!!

Hắn cười hề hề đáp.

_Vâng, em dỗi hơi. Chị có thể cho em biết lí do vì sao được không…??

Hai tay nắm chặt vào nhau, lúc này Thanh muốn đấm tên này vài quả lắm. Tiến Dũng đang ngồi uống rượu trên quầy cùng với Hùng. Hai tên vừa uống vừa bàn chuyện trên trời dưới đất. Hùng hỏi.

_Cậu có tin tức gì của Hoàng Lan không…??

Tiến Dũng đặt mạnh ly rượu xuống bàn.

_Cậu im đi. Đừng bao giờ nhắc tên cô ta trước mặt mình nữa…!!

Hùng ỉu xìu nói.

_Mình biết là cậu không muốn, nhưng cậu có biết là cậu càng cố quên và càng cố không muốn nhắc đến thì cậu càng thêm đau không hả…??

Dũng lạnh lùng.

_Nếu thế thì đã sao. Mình chẳng quan tâm…!!

_Còn thằng Tiến…??

_Nó thì sao…??

_Cậu định làm gì với nó. Cậu sẽ nuôi nó hay là cậu trả nó cho Hoàng Lan nuôi…!!

Dũng im lặng không đáp. Đây là vấn đề Dũng không muốn nghĩ tới. Đúng là Dũng luôn đối xử lạnh lùng và không có chút tình cảm với Tiến nhưng Dũng không muốn Hoàng Lan nuôi nó, Dũng muốn Tiến ở bên cạnh. Lẽ ra nếu ghét Tiến, Dũng phải vui mừng khi mẹ nó đưa nó đi mới đúng .

Dũng đứng dậy.

_Chúng ta ra nhảy thôi….!!

_Ừ…!!

Để ra được sân khấu, Dũng và Hùng phải đi qua chỗ Thanh đứng. Thanh bị hắn bám theo mãi không rời. Thanh không tài nào cắt được cái đuôi đeo dai dẳng. Thanh hầm hầm bước đi, mắt nhìn dưới đất nên không hay có người đang đi tới.

_Bốp…..!!

Mắt Thanh nổ đom đóm, Thanh vội vàng ngước lên nhìn. Hai ánh mắt giao nhau, Thanh rùng mình khi nhìn vào đôi mắt đen sâu của tên đàn ông đối diện. Dũng hét.

_Cô có mắt không hả…??

Thanh bần thần đáp.

_Xin..xin lỗi…!!

Hùng mỉm cười.

_Em không bị làm sao đấy chứ…??

Thanh nhẹ giọng.

_Dạ, không sao….!!

Hắn nắm tay Thanh lôi lại, do bất ngờ nên Thanh mất thăng bằng suýt ngã. Theo phản xạ Thanh vội nắm cứng lấy vạt áo của Dũng. Hậu quả cúc áo bị đứt bung ra. Thanh đỏ bừng mặt vì ngượng, Thanh không biết xử trí như thế nào cho đúng. Dũng gằn giọng.

_Cô mau đền áo cho tôi….!!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s