Vợ nhặt – chap 3.2


Thanh ngán ngẩm hỏi.

_Bao nhiêu….??

_Một triệu…!!

Thanh hét lên.

_Anh có nói quá lên không đấy. Làm sao đắt như thế được. Tôi nghĩ áo của anh cùng lắm là mấy trăm ngàn…!!

_Cô có cần tôi dẫn cô đi thẩm tra lại giá cả không…??

Thanh nhăn mặt Thanh đào đâu ra một triệu bây giờ. Thôi đành bấm bụng ra máy ATM rút tiền vậy. Hắn nhanh miệng nói thay Thanh.

_Lỗi này là do tôi. Để tôi trả tiền thay cô ấy…!!

Hùng và Dũng bây giờ mới để ý đến cậu thanh niên đứng đằng sau Thanh. Dũng nhếch mép.

_Nếu cậu thích cậu có thể trả thay….!!

Thanh quay phắt lại chửu.

_Cậu đúng là một tên chết tiệt.. Vì cậu mà tôi bị người ta mắng oan, vì cậu mà tôi mất tôi một buổi đi khảo sát thực tế…!!

Hắn cười khì bảo.

_Nhưng cũng vì thế mà chị quen được em đúng không…??

Thanh le lưỡi.

_Không dám, quen cậu tôi chỉ gặp thảm họa…!!

Hắn đưa tiền cho Dũng. Thật ra Dũng đâu cần số tiền ít ỏi này nhưng vì Thanh dám va vào Dũng, kể từ khi bị Lan phản bội Dũng luôn có ác cảm với phụ nữ. Thanh xua tay nói.

_Việc tôi vì cậu mà bị đền tiền là do cậu nhưng tôi cũng có một phần trách nhiệm nên tôi và cậu chia đôi…!

Hùng thích thú đứng nghe Thanh và cậu nhóc bàn cãi.

_Không được chuyện này là do em, nên em phải trả hết…!!

Thanh điên tiết.

_Cậu im đi, cấm bàn cãi gì nữa. Tôi nói chia đôi là chia đôi…!!

Thanh móc ví đưa cho Dũng một tờ tiền mệnh giá năm trăm ngàn. Hắn lôi giật lại, hắn xuống nước.

_Thôi mà, để em trả cho…!!

Thanh cáu quá.

_Tên kia…!! Tôi và cậu là người dưng nước lã, khi xảy ra chuyện là do tôi và cậu nên phải cùng nhau gánh vác, nếu cậu muốn đưa cho anh ta một triệu thì cậu cứ đưa, còn tôi, tôi vẫn trả phần của tôi…!!

Thanh dúi tiền vào tay Dũng rồi bước thẳng đi. Hắn sau khi đưa tiền cho Dũng cũng vội bước theo sau Thanh. Dũng và Hùng đứng lặng nhìn hai người. Dũng bật cười thật to.

_ha ha ha…!! Thật thú vị, đây là lần đầu tiên mình mới gặp phải cảnh này….!

Hùng cũng buồn cười không kém.

_Cô gái đó có vẻ nghĩa hiệp quá nhỉ, sống rất sòng phẳng…!!

Dũng im lặng không nói gì nữa. Ánh mắt buồn bã nhìn xa xăm. Dũng tự hỏi là liệu Dũng còn có thể tìm cho Dũng một tình yêu mới nữa không ? và liệu còn có thể tin vào hai từ “thủy chung” ?.

Trang sốt ruột đứng đợi Thanh ở bên ngoài. Trang lo Thanh xảy ra chuyện, vừa nhác trông thấy bóng dáng Thanh và một chàng trai vừa đi vừa cãi nhau. Trang mừng vì Thanh không sao. Trang tò mò không biết tên con trai đi bên cạnh Thanh là ai, không lẽ là bạn mà Thanh mới quen. Con nhóc này cũng ghê gớm thật vừa mới vào trong đã có người bám theo rồi.

Thanh càng đến gần Trang càng nghe rõ.

_Tôi đã nói là cậu để cho tôi yên rồi cơ mà….??

Hắn năn nỉ.

_Chị làm ơn cho em biết tên của chị…!!

Trang hỏi.

_Ai đây hả Thanh….??

Thanh lấp lửng.

_Mình không biết…!!

Tên kia lăng xăng nói.

_Mình tên là Quân…!!

Trang đỏ bừng mặt vì cử chỉ tự nhiên và thân thiện của Quân. Trang ấp úng.

_Chào…chào Quân…!!

_Cậu có thể cho mình biết tên của cô ấy được không…??

_Cậu ấy tên là Thanh…!!

Quân gật gù.

_Cảm ơn cậu nhiều lắm…!!

_Không có gì…!!

Thanh điên tiết.

_Ai cho phép cậu bán đứng mình…!!

Trang vênh lên.

_Có sao đâu, người ta muốn biết tên cậu thì mình cho người ta biết. Không lẽ tên cậu có gì bí mật không thể để lộ ra ngoài được à…???

Thanh xua tay.

_Thôi cho mình xin, chúng ta đi về thôi…!!

_Ừ, để mình đi lấy xe…!!

Quân ngập ngừng.

_Mình có thể mời hai cậu đi uống nước được không, dù gì chúng ta cũng học chung một trường…!!

Trang sung sướng.

_Thật không..?? Tại sao mình chưa bao giờ trông thấy cậu…!!

_Mình học khoa khác nên các cậu không biết. Còn mình vẫn nhìn thấy hai cậu luôn…!!

_Cậu theo khoa gì…??

_Xã hội học…!!

_Còn hai cậu…??

_Mình học Sử, nó theo ngoại ngữ…!!

_Ồ ra thế…!! Chúng ta đi luôn chứ…??

Thanh ngán tên này đến tận cổ nên tìm cách từ chối khéo.

_Hai người cứ đi trước đi, mình có chút chuyện nên không đi được…!!

Quân hơi chán.

_ Có cần mình giúp gì không…??

Thanh bĩu môi.

_Cảm ơn nhưng mà mình không cần. Hai người đi đi…!!

Trang chưa bao giờ hẹn hò với bạn trai. Thanh thấy Quân và Trang rất đẹp đôi, nên ghép hai người này với nhau là hợp nhất. ý đã quyết Thanh giục.

_Sao còn không mau đi đi, hay là hai người muốn tôi tống cổ hai người mới chịu đi…!!

Quân tiu ngỉu đi theo Trang. Thanh đứng một mình trước cổng vũ trường. Thanh định về nhà nhưng nghĩ thế nào Thanh lại quay trở vào. Thanh muốn gặp mặt tên lúc nãy, ở hắn có một điều gì đó khiến Thanh tò mò muốn tìm hiểu. Thanh lắc đầu cười.

_Mình bị điên thật rồi…!!

Thanh mở cửa bước vào trong, không khí lúc này rất ồn ào. Thanh chọn một cái bàn trống trên lầu hai, đứng từ trên có thể nhìn thấy toàn cảnh vũ trường đằng dưới. Thanh thấy hắn đang nhảy với một cô gái, hắn nhảy điêu luyện đến nỗi mọi người đứng dạt cả sang hai bên xem hắn nhảy. Thanh lẩm bẩm.

_Đúng là một dân chơi chính hiệu…!!

Thanh không bỏ phí một chi tiết nào. Vội mở máy điện thoại, Thanh chụp hết tấm hình này đến tấm hình khác. Tự nhiên trong lòng Thanh muốn tìm hiểu kỹ về con người hắn. Thanh nắm chặt hai tay.

_Hãy đợi đấy tên kia. Để xem tôi sẽ tìm hiểu thông tin gì về anh…!!

Thanh gọi hai ly cà phê sữa, một cốc nước lọc. Anh chàng phục vụ tròn mắt nhìn Thanh, anh ta chưa bao giờ gặp một gái nào kỳ lạ như Thanh. Thanh mỉm cười đáp lại ánh mắt nhìn tò mò của anh ta. Anh ta ngượng ngùng vội bước nhanh xuống lầu.

Thanh ngáp lên ngáp xuống mấy lần, Thanh chờ hắn đúng hai tiếng đồng hồ. Hắn mới chịu rời vũ trường. Thấy hắn ra về, Thanh cũng vội vã bước theo sau. Thanh không biết tại sao Thanh lại chờ hắn và đi theo hắn làm gì.

Sau khi tạm biệt Hùng, Dũng lái xe về nhà, nồng độ cồn trong máu cao ngất. Tay lái loạng choạng, Dũng có nguy cơ đâm vào người đi đường. Thanh lấy xe máy, đội nón bảo hiểm, Thanh phóng xe theo sau chiếc xe ô tô màu trắng. Thanh thấy bây giờ Thanh hành động rất giống một thám tử đi điều tra tội phạm. Thanh bật cười vì ý nghĩ ngộ nghĩnh trong đầu.

Đến gần một ngã tư, chiếc xe của Dũng phanh kít lại. Thanh hét lên khi trông thấy Dũng gần như là tông vào người ta. Thanh rủa.

_Hắn đúng là không coi mạng sống của hắn và của người khác ra gì….!!

Lái xe lòng vòng một hồi, cuối cùng Dũng dừng xe trước cánh cổng sắt màu xanh. Thanh ngước mắt nhìn căn biệt thự trước mặt, Thanh gật gù.

_Hắn là thiếu gia. Thảo nào hắn lại ăn chơi như thế, đúng là một bọn nhà giàu điên khùng…!!

Tiếng còi xe inh ỏi làm bà Nhung thức giấc. Bà vội vàng xỏ dép, vớ chiếc chìa khóa trên mặt bàn, bà chạy ra mở cổng cho Dũng vào. Thanh đứng bên kia đường quan sát, trong ánh sáng của bóng đèn điện Thanh giật mình nhìn người phụ nữ trước mặt.

_Kia chẳng phải là người phụ nữ mình gặp ở siêu thị buổi sáng hôm nay hay sao. Bà ấy là người làm của tên này à…??

Thanh mỉm cười sung sướng.

_Mình có cơ hội gặp lại thằng nhóc rồi…!! Nhưng nếu hắn là chủ của căn nhà này, hắc có lẽ là cha của thằng nhóc, nếu hắn là cha của thằng nhóc thật làm sao mình gặp mặt được nó. Hay là mình xin làm người giúp việc, đúng rồi mình nên về nhà làm một bộ hồ sơ..!!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s