CCT&VBT -Chap 2


Ngày hôm sau.

Khi nó và Kent chuẩn bị ra khỏi nhà để đi học thì mẹ nó gọi lại và dặn dò vài điều:

-Hai đứa nhớ là từ bây giờ làm chuyện gì cũng phải cẩn thận nha. Còn nữa phải tìm được người đó trước khi sức mạnh đó có thể làm hại đến con người nha. Và cũng phải tìm hiểu xem có phải người mà con kể hôm qua là ai đó? Hai đứa nhớ chưa?

-Dạn chúng con nhớ rồi. Mẹ đừng lo lắng quá không bệnh lại bị tái phát thì khổ nha-nó nói trấn an mẹ nó.

-Đúng đấy phu nhân. Tôi và Thư sẽ chú ý, người cứ yên tâm. Không ai có thể nhận ra sức mạnh của Thư đâu-Kent nói.

-Phải đó phu nhân, người không nên lo lắng quá như thế-mẹ nuôi nó lên tiếng.

-Uh. Ta biết rồi, thôi hai đứa đi học đi kẻo trễ bây giờ-nghe mọi người nói mẹ nó phần nào cung an tâm nên đã nhắc nhở nó và Kent đi học.

-Vâng, chào mọi người chúng con đi học-Nó và Kent đồng thanh chào mọi người.

Bây giờ nó đang ngồi sau để Kent đạp xe đưa nó đến trường. Tuy nói là không ai có thể nhận ra nó nhưng ai cũng biết người có thể nhận ra sức mạnh của nó là “người ấy”. Chắc ai cũng thắc mắc điều này, những người ở thế giới phép thuật có những sức mạnh khó mà kiềm chế nhưng trừ khi “một nửa” của họ mới khống chế được hay cảm nhận được sức mạnh cũng như cái gì đấy rất khó diễn tả. Nhưng riêng với nó thì lại khác nó có thể nhận biết được sức mạnh của từng người, chỉ khi nào “người ấy” của nó xuất hiện thì nó phải lộ diện. Đó là lúc mà nhiệm vụ thực sự của nó bắt đầu. Những năm tháng đó sẽ rất khó khăn cũng như nguy hiểm cũng như thử thách đối với nó_một “công chúa tuyết”, người nắm giữ chìa khoá ổn định hoà bình trong vương quốc. Đấy là chuyện về sau, còn bây giờ nó đang khá lo lắng khi phải thi triển sức mạnh của mình để tìm những người kia có thể sẽ làm lộ tung tích của mẹ nó và Kent. Khó khăn lắm hai người mới có thể thoát khỏi sự truy sát của “ông ta”. Nó thực sự lo lắng cho mẹ nó nhưng nó không dám nói ra, nó cứ để trong lòng và tỏ ra khá bình thừơng như không có chuyện gì cả.

Còn Kent từ khi rời nhà đến giờ không thấy nó nói gì anh thấy lo lắng phần nào vì anh hiểu nó đang lo lắng cho mẹ nó cũng như chuyện tìm kiếm những người kia. Những người có rất quan trọng, là chìa khoá để có thể giải cứu ko chỉ có vương quốc  băng mà cả vương quốc bóng tối_là một vương quốc tuy không được lòng những vương quốc khác ở thế giới pháp thuật nhưng đối với vương quốc băng thì không như thế.

Trên đường đi học cả nó và Kent đều theo đuổi những suy nghĩ riêng của mỗi người nên đoạn đường đến trường có vẻ như không dài như mọi hôm. Đến cổng trường nó chia tay Kent và hẹn gặp lại lúc ra chơi ở căn tin, giờ nó muốn đi đâu đó để suy nghĩ, để nghỉ ngơi, để bộc lộ đúng tâm trạng hiện nay của nó. Nơi nó chọn là sân thượng của khu nhà thể thao, hiện tại không có lớp nào học cả nên khu này khá yên tĩnh. Nó đi từng bước lên cầu thang dẫn lối lên sân thượng. Khi lên đến nơi thì nó thấy cửa lên sân thượng đã mở sẵn nó đưa tay lên định đẩy cửa thì nó nghe thấy tiếng nói chuyện ở bên ngoài. Nó ghé tai và lắng nghe, nó định không nghe và quay xuống nhưng nó phải dừng lại vì cuộc nói chuyện đó có nhắc đến “công chúa tuyết” và một người mang sức mạnh bóng tối đang ở đây nên nó đành nghe lén (cuộc đối thoại như sau):

-Huy này theo ông chúng ta có tìm thấy hai người đó không?-Thiên hỏi Huy khi cả hai đang đứng ở lan can sân thượng.Cả hai đều hướng ánh mắt xa xăm ra phía chân trời mà không nhìn nhau.

-Nếu về người có sức mạnh bóng tối thì tôi nghĩ khó lắm trừ khi công chúa tuyết dùng sức mạnh của mình tìm ra người đó trước. Và vì vậy nên chỉ khi tìm ra ai là “công chúa tuyết” thì mới giải quyết được-Huy lạnh lùng nói mà như không phải chuỵên của cậu vậy.

-Sao mày có vẻ thờ ơ chuyện này thế-Thiên hỏi Huy.

-Thờ ơ gì đây, chỉ là không biết nên đi hướng nào thôi-Huy nói nghe có vẻ chán nản nhưng tuyệt nhiên trên mặt cậu không có bất cứ 1 biểu hiện nào cả.

-Tao chịu mày thiệt đó, nói chung cả hai đều tỏ ra khá lạnh lùng nhưng tao còn có chút biểu hiện gọi là “con người bình thường” còn mày thì…..haizzz-Thiên nói lấp lửng ở cuối câu nói của mình ra vẻ “thương cảm” cho thằng bạn.

-Mày nói thế là ý gì?-Huy biết Thiên đang chọc mình nhưng vẫn không có chút biểu hiện gì gọi là có phản ứng hết (trời ông Huy này đúng là “vua tuyết tương lai” của vương quốc băng có khác. Lạnh lùng bất cần thấy ghê luôn).

-Đấy thái độ đó là sao, mày chả có chút phản ứng gì ra ngoài mặt cả. Cứ làm cái mặt “lạnh như băng” mà có khí còn hơn ấy chứ, là gì nhỉ? À đúng rồi “người không có trái tim yêu thương”. Hahaha-Thiên nói xong rồi chạy trước. Huy nghe đến đây không thể không phải ứng lại và cậu hét lên:

-MÀY TÀN ĐỜI RỒI THIÊN ƠI-Sau đó cậu rượt Thiên khắp sân thượng.

Còn về nó sau khi nghe xong thì nó đã hiểu cảm giác của mình hôm đầu tiên gặp tên ấy ở trước phòng hiệu trưởng, nó thật không ngờ tên đó lại là một trong ba người mà nó cần tìm. Không, phải là nó đã tìm thấy hai trong ba người mà nó cần tìm chứ nhỉ. Người cùng nói chuyện với tên đó nó cũng có thể cảm nhận sức mạnh của người đó nhưng không phải dễ dàng gì mà có thể nhận ra được khi người đó có đeo 1 vật bảo vệ (là 1 sợi dây chuyền). Nó nhận ra được vì đây có lẽ là loại dây có phép thuật, chỉ có người của thế giới phép thuật mới có thể thấy được và cũng như chỉ họ mới có.

Đang mãi suy nghĩ thì lập tức nó hốt hoảng không biết làm thế nào khi thấy hai người kia đang đi về phía mình, nó sợ. Vì sao ư? Đơn giản sức mạnh của hai người này không hề đơn giản, nhỡ đâu họ nghĩ nó là gián điệp của ông ta thì sao nhỉ? À đúng rồi. (ủa Thư định viện lí do gì đây?).

Quay lại với Thiên và Huy, khi hai người đang rượt nhau thì nghe thấy tiếng chuông vào học nên đành gác “ân oán cá nhân” sang một bên để đi xuống vào học. Họ đang đi về phía cửa thì Huy lên tiếng:

-Hình như đằng sau cánh cửa có người?

-Hử, thật à. Sao tao không cảm thấy gì nhỉ-Thiên thắc mắc.

-Sao tao biết được, nhưng mà tao thấy người này quen quen-Huy cũng đang thắc mắc (biểu hiện ra mặt đó).

-Là sao? Mày nói khó hiểu quá. Thôi đi xuống rồi xem sao-Thiên nói rồi quàng tay của cậu qua vài Huy và kéo Huy đi xuống. Đến khi họ mở cửa ra đi xuống thì thấy một người cô gái với mái tóc đen dài được buộc cẩn thận ra đằng sau, mặc đồng phục nữ sinh trường Snow Royal đang đi về phía họ.

Cô gái tỏ ra ngạc nhiên khi thấy hai người con trai đang đi xuống từ sân thượng của khu thể thao. Cô gái vẫn bình thản đi về phía họ ánh mắt ngạc nhiên và thắc mắc. Hai người kia cũng thế nhưng họ không ngạc nhiên vì thấy có người mà vì người xuất hiện chính là nó (Trúc Thư của nhà ta đó, giỏi đóng kịch nhỉ). Về phía Huy thì nó đã gặp, còn người kia nó thấy cái dáng quen quen nhưng không nhớ là đã gặp ở đâu rồi. Nó nghĩ mình nên chào họ một câu:

-Chào hai anh, em có thể đi qua được không ạ-nó mỉm cười và lịch sự nói.

Thiên thấy nó cười và có vẻ cũng xinh nên cũng mỉm cười chào lại:

-Ừ, chào em.

Còn Huy, khi nhìn thấy nó thì chỉ có cái gì đó rất lạ không thể diễn tả được cảm giác lúc này của cậu. Cậu không biết nên làm gì do đó đành im lặng và thể hiện khuôn mặt lạnh tanh (không giống cái vẻ mặt thích thú khi nhìn lần đầu nhỉ) với nó và nói với Thiên:

-Về lớp thôi.

Nó thấy thái độ đó của Huy cũng chả phản ứng gì vì nó đã đoán được hành động của Huy qua ánh mắt của cậy ta dành cho nó. Nó chỉ mỉm cười gật đầu rồi lách qua chỗ mà Thiên và Huy đang đứng rồi đi thẳng lên sân thượng.

Thiên thấy có vẻ như không khí khá căng thẳng nên không nói lời nào nữa mà chỉ lặng lẽ đi xuống đồng thời kéo tay Huy luôn. Sau khi hai người đi khỏi chỉ còn lại mỗi mình nó trên sân thượng với gió, với mây, với không gian yên tĩnh nhưng vẫn vang lên những tiếng chim hót líu lo đang gọi bạn.

Không gian yên tĩnh dường như chỉ dành riêng cho mình nó vậy, với cái khung cảnh này thì không một ai có thể tránh khỏi cơn buồn ngủ kéo đến. Có lẽ do đêm qua nó suy nghĩ nhiều về những gì mà mẹ nó kể cho nó nghe về vương quốc băng, về cha nó và về cả “ông ta” nữa. Cũng như mối liên hệ mà Kal đã nhắc tới giữa nó, Huy và Thiên (tên của Huy, Thiên ở đây t/g nói luôn để tránh nói đến vua bóng tối và vương tử của vương quốc băng). Đặc biệt là việc tìm ra người có sức mạnh bóng tối rất lớn chỉ sau “vua bóng tối” mà thôi.

Thời gian cứ thế trôi đi và giờ ra chơi cũng đã đến, nó giật mình tỉnh giấc vì tiếng chuông vang lên khá dài và to nữa. Nó vội vàng đứng dậy chỉnh trang lại đàu tóc và chiếc váy đồng phục của mình, với tay lấy chiếc cặp và đi nhanh về phía cửa và trong lòng không khỏi thắc mắc “hình như vừa có ai đó ở đây, nhưng nhìn quanh đâu thấy ai nhỉ. Chắc mình đa nghi quá). Lòng nghĩ là thế nhưng rồi cũng nhanh chóng đi xuống phía dưới và đi về phía căn tin nơi mà nó có hẹn với Kent.

Nó đâu ngờ rằng linh tính của nó đã đúng, khi nó vừa đi khỏi cũng là lúc người đó bước ra và nở một nụ cười thật nhẹ với câu nói: “ta đã tìm được em rồi, đúng là định mệnh”. Sau câu nói đó thì người đó ngẩng mặt lên ngước nhìn bầu trời, hôm nay trời thật đẹp và trong xanh nữa. Nó giống như một điềm báo vậy “một định mệnh không hề ngờ tới hay một tình yêu đẹp mà trong sáng”, điều này không ai có thể đoán được chỉ có người trong cuộc mới có thể trả lời được câu hỏi đó mà thôi.

Rõ ràng là Băng Nhi đã nhìn thấy nó và Kent đi vào cổng trường từ phía cửa sổ trước lớp học của bọn nó. Nhi đang rất nóng lòng được tặng quà cho nó, lúc sáng khi Nhi đến lớp mọi người trong lớp đều xúm lại hỏi Nhi có phải hôm qua là sinh nhật lần thứ 15 của nó. Và khi nhận được cái gật đầu của Nhi thì cả lớp có vẻ rất vui mừng và dặn là hôm nay hết giờ học thì phải kéo nó cùng Nhi đến địa chỉ đựơc ghi trong tờ giấy, có cả Kent thì càng tốt. Nhi thấy hơi ngại nhưng vì lòng nhiệt thành của bạn bè trong lớp nên Nhi đành gật đầu đồng ý. Nhưng khi mới quay lại vì tiếng gọi của lớp trưởng nhắc nhở về chuyện này thì đã không nhìn thấy nó đâu nên tưởng nó đi cùng Kent. Nhưng đến khi chuông reo vào lớp rồi mà cũng không thấy nó đâu cả, tính định qua khu lớp 12 hỏi Kent nhưng đúng lúc ấy thì cô giáo bước vào nên Nhi đành ngồi xuống để học bài mới. Nhưng trong lòng lại dấy lên cảm giác lo lắng cho nó.

Hai tiết học trôi qua, Nhi nhanh chóng thu dọn sách vở và chạy về phía cưn tin của trường vì cô biết chỉ xuống đấy là tìm Kent dễ nhất. Theo như lời nó kể về Kent thì anh ấy không thích ngồi cùng con gái nên anh rất hay ngồi một mình. Vừa xuống đến căntin là cô đã dáo dác nhìn hết chỗ nọ đến chỗ kia để mong tìm thấy Kent. Khi nhìn thấy Kent đang ngồi cùng mấy người bạn mà hôm qua anh cùng ngồi Nhi định bụng gọi nhưng thấy đông người ở đây nên ngại (cô vốn là người không thích bị chú ý mà). Nhưng chưa kịp đến chỗ mà Kent ngồi thì cô đã bị một giọng nói rất ưa là thân quen réo tên đằng sau cùng cái nhếch miệng rất đểu:

-Ồ ai đây nhỉ, chẳng phải là Hà Băng Nhi sao?

Nhi nghe thấy tên mình được nêu ra lập tức quay lại và đập vào mắt cô là bà chị họ chảnh của mình cùng những người bạn của chị ta. Cô đánh cái ực trong cổ họng, chỉ cần nhìn thấy mấy người này là cô đã bủn rủn hết cả chân tay rồi. Còn nhớ hồi cô  học cấp 2 cùng trường với chị ta, cô luôn bị nhóm của chị ta bắt nạt, hết bắt làm cái này rồi đến cái kia. Khi cô không làm theo hoặc chậm trễ là cô lại bị họ đánh cho thâm tím mình mẩy. Chị ta rất khôn, nhóm chị ta không bao giờ đánh vào mặt hay vào cánh tay, nói chung là chị ta không đánh vào những nơi nào dễ lộ liễu. Nhi không biết nói gì nhưng vì không muốn họ lại có cớ trêu ghẹo mình cô cố gắng giữ bình tĩnh và nói:

-Em chào các chị, lâu rồi không gặp ạ.

-Ừ đúng rồi, lâu quá không gặp. Nhân tiện đây em ngồi cùng bọn chị cho vui-bà chị của Nhi lên tiếng.

-Hì hì, xin lỗi các chị hôm nay không được rồi. Em đang bận chút việc, có gì để mai được không ạ.-Nhi bắt đầu sợ sệt nói.

Vừa dứt lời Nhi đã bị một bạt tai vào mặt rồi ngã phịch xuống đất, cô chưa kịp đứng lên đã bị lôi đứng dậy 1 cách phũ phàng và câu nói hết sức tàn nhẫn của bà chị họ:

-Mày đừng tưởng là tao không dám làm gì mày nha. Bây giờ con bạn mày không có ở đây xem xem mày sẽ chống lại bọn tao như thế nào-dứt lời Hiền_tên bà chị độc ác của Nhi tát thêm 1 phát nữa vào mặt Nhi. Còn Nhi cô chỉ biết im lặng và không nói gì cả bởi bây giờ cô đang rất hoảng loạn và sợ hãi.

-Thế vẫn chưa đủ đâu-Nói xong Hiền định tát thêm phát nữa cho bõ tức vì từ lúc cô ta bị bố mẹ phát hiện đánh Nhi đến nỗi thâm tím mình mẩy đến giờ cô ta đã chịu không biết bao lời mắng mỏ của bố mẹ, rồi dẫn đến gia đình cô ta phải tan nát. Nên trước cô ta đã ghét Nhi giờ lại càng ghét hơn. Nhưng khi chưa kịp ra tay thì có một bàn tay của ai đó đã giữ tay cô ta lại. Thấy vậy cô ta quay đầu lại và nói:

-Ai đó……Sao……..sao lại là cậu hả Thiên-Ồ thì ra là “vua bóng tối” cảu chúng ta. Hết giờ cậu định rủ Huy đi xuống căntin ăn gì đó nhưng chưa kịp mở miệng thì cậu ta đã chốn đi đâu mất tiêu. Thế là cậu đành đi xuống căn tin 1 mình, vừa mới đến cửa căn tin thì cậu đang thấy Hiền_cô bạn “đầu gấu” của lớp đang đánh ai đó. Định bụng không xen vào nhưng không hiểu sao cậu lại quan tâm và để ý đến cô gái đang bị Hiền đánh kia. Cậu nhận thấy cô gái đó có vẻ như đang rất sợ hãi đến nỗi người run lên và không hề phản ứnh lại được gì cả. Bỗng lòng cậu trùng xuống 1 cách kì lạ rồi và thế là một một phút làm theo trái tim cậu đã ra tay ngăn cản Hiền “dạy bảo” đàn em (do đồng phục mà Nhi mặc đó, đồng phục mỗi khối khác nhau nên dễ dàng nhận biết được). Cậu không nói lời nào mà chỉ ném cái ánh mắt lạnh lùng mà sắc bén và có phần răn đe người đối diện về phía Hiền, rồi cậu bước tới chỗ của Nhi đang ngồi và “bế” cô trên tay đi về phía phòng y tế trước những con mắt ngạc nhiên cũng như ghen tị hay ngưỡng mộ đối với Thiên và Nhi.

Những con mắt đang dõi theo những sự việc rất nhiều (cũng phải thôi, gần như là học sinh toàn trường còn gì) nhưng những người thực sự quan tâm đến người vừa được 1 anh chàng có tiếng nhất trường trong khối 12 cứu thì lại rất ít trong đó có nó, Kent, Kal, Hiền và vài người nữa. Nó vừa đi đến cửa căn tin thì đã thấy khá nhiều người xúm lại bàn tán xôn xao, nó tò mò lại gần xem có chuyện gì thì thấy Hiền chuẩn bị tát Nhi. Nó rất tức giận định bụngỉa tay nhưng khi thấy anh chàng mình gặp lúc đầu giờ đang ngăn cản Hiền thì nó rút lui và đứng xem diễn biến tiếp theo. Nó khá bất ngờ khi anh chàng này đi lại gần chỗ Nhi ngồi và bế Nhi lên đi ra khỏi căntin rồi đi về phía phòng y tế. Thấy vậy nó cứ để cho Thiên đưa Nhi đi, còn nó đi về phía Kent và Kal đang đứng.

Tuy Kent và Kal không hiểu tại sao Hiền_cô bạn cùng lớp lại hành động như vậy với Băng Nhi nhưng họ cũng không dám xen vô. Khi mọi việc được giải quyết là Thiên ngăn Hiền không tát Nhi và bế Nhi đi về phòng y tế thì mọi người mới trở lại công việc đang dang dở của mình. Hai người cũng khá bất ngờ khi thấy nó không đi cùng Băng Nhi và đang đi đến về phía hai ngưòi đứng. Thấy khó hiểu cho hành động của nó nên khi cả 3 vừa ngồi xuống Kent đã hỏi nó:

-Sao em không đi cùng Nhi xem em bạn thế nào?

-Không nên làm kì đà cản mũi-nó nói và miệng nở một nụ cười rất tươi.

-Là sao? Bọn anh không hiểu-Kal thắc mắc.

-Ôi trời chuyện nhà thì am hiểu thế, có chuyện này mà cũng không hiểu thì tôi chịu ông đó-Kent lắc đầu chán nản nhìn Kal.

-Này ý ông là tui ngốc ấy gì-Kal tức giận hét lên.

-Hahahaaaaa…….chưa nói gì mà đã tự nhận rồi………hahahaaa-Kent vừa cười vừa nói vừa nhìn Kal.

-Ông….-Kal cứng họng vì không biết nói khi mình bị Kent trêu.

-Thôi đi mấy anh, ồn ào quá. Em có chuyện cần thông báo đây-Nó bắt đầu nghiêm túc vào truyện chính.

-Em có tin gì rồi à?-Kent hỏi

-Phải. Thứ nhất, chuyện của Nhi em làm vậy là để không ai cản trở được việc em thông báo việc thứ hai-nó nói rồi lại uống tiếp lon nước ngọt.

-Việc thứ hai có vẻ rất quan trọng thì phải-Kent nói tiếp. Còn Kal thì vẫn đang bực mình chuyện Kent trêu mình nên không đoái hoài gì cả.

-Phải rất quan trọng, nhưng có người đang vì 1 chút “danh dự bị xâm hại” mà là mặt giận rồi-nó nói rồi liếc qua Kal xem phản ứng của ông này thế nào. Khi nghe đến đây thì Kal lập tức tỉnh táo hẳn ra, tuy rất tức nhưng vì nó nói đúng nên không nói gì mà hành động chứng tỏ là đã sẵn sàng nghe chuyện quan trọng rồi.

-E hèm. Em xin thông báo là em đã tìm ra họ rồi-nó thản nhiên nói rồi tiếp tục ăn cái bánh kem mà nó đã mua được.

-Gì??? Thật không-Cả Kent và Kal đều đồng thanh hỏi

Nó chỉ gật đầu.

-Là ai vậy-Kent hỏi.

-Ko nói-nó lại thản nhiên như không.

-Trời. Em lại muốn gì đây-Kent dường như đã hiểu được ý của nó nên mới hỏi vậy.

-Đơn giản thôi, anh phải làm hết việc nhà thay em và….-Nó nói rồi dừng lại để quan sát phản ứng của Kent, thấy anh không có phản ứng gì nó lại nói tiếp-tối nay anh có nhiệm vụ đến đón Kal đến nhà ta.

-Sao em ác thế Thư ơi-Kent mếu máo nói với nó khi nghe nó ra điều kiện.

-Hahahaaaaaa……..cho mày chết………hahahaaaaaaa-giờ đến lượt Kal cười lại Kent, còn Kent thì đành ngậm ngùi kìm hãm cơn tức giận lại khi nhận được ánh mắt “thiện cảm” của nó cùng với hàng ngàn con mắt đang nhìn về phía bàn của tụi nó.

Cả ba đang nói chuyện vui vẻ thì bỗng nhiên một khay cơm đổ lên……???

Theo các bạn thì chuyện gì xảy ra??? Cùng đoán nhé, còn về phần Thiên và Nhi thì sao? Và cả người mà đã hôn trộm nó ở trên sân thượng nữa (cái này chắc ai cũng đoán được nhỉ ^3^). Đón đọc phần tiếp nhé.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s