Vợ nhặt – chap 4.1


Ngay buổi sáng hôm sau Thanh đã hoàn thành xong hai bộ hồ sơ. Thanh mất thêm hai ngày theo dõi lịch làm việc và những giờ Dũng có thể vắng nhà. Thanh cần gặp người phụ nữ ở siêu thị trước vì Thanh có chuyện cần thương lượng.

Sau khi Dũng vừa đi khỏi, Thanh rụt rè bấm chuông cổng. Bà Nhung kinh ngạc khi gặp lại Thanh ở đây. Bà nghi ngờ hỏi.

_Cháu đến đây làm gì…??

Thanh tươi cười.

_Chào bác. Cháu đến đây để xin việc…!!

Bà Nhung trợn tròn mắt nhìn Thanh.

_Xin việc…? Ở đây đâu có tuyển người. Cháu làm sao biết được bác đang làm trong căn biệt thự này ?. Có phải hôm trước cháu làm quen với bác là có mục đích đúng không…??

Thanh giải thích.

_Không ạ. Cháu biết bác ở đây vì cháu đi theo cậu chủ của bác…!!

Bà Nhung thấy lùng bùng hết cả lỗ tai. Bà nhìn Thanh từ đầu đến chân. Hôm nay Thanh mặc một chiếc quần Jean bạc màu, chiếc áo sơ mi kẻ sọc màu xanh. Trông Thanh khỏe mạnh và xinh đẹp rực rỡ như ánh nắng mai. Bà Nhung ấp úng.

_Làm sao cháu biết cậu chủ nhà này…??

_Bác có thể mời cháu vào nhà được không…??

Bà Nhung do dự nửa muốn mời Thanh vào nhà nửa sợ Thanh là kẻ gian. Thanh trấn an.

_Bác đừng lo lắng nhiều quá, cháu có thể đảm bảo cháu không phải là kẻ xấu…!!

Bà Nhung phì cười.

_Có ai tự bảo đảm nhân phẩm của mình như cháu không. Ít ra phải có ai đó đủ tin cậy đứng ra bảo lãnh cho cháu chứ…!!

Thanh dắt chiếc xe SH vào sân, Thanh quan tâm hỏi.

_Thằng nhóc đâu rồi hả bác ? Cháu thấy nhớ nó quá…!!

Tiếng kêu khóc của thằng bé làm cho Thanh giật mình. Thanh vội dựng chân trống xe rồi bước nhanh vào phòng khách. Thanh mặc bà Nhung có mời Thanh hay không.

Thằng bé đang ngồi trong nôi. Nó kêu ngặt ngẽo, do nó biếng ăn nên cơ thể gầy mòn, chỉ không gặp có hai hôm mà trông nó yếu kém quá. Thanh xà xuống nhấc bổng nó lên. Thanh nựng.

_Em ngoan nào. Tại sao lại kêu ? em đói hả…??

Thằng bé nhìn Thanh chằm chằm, nhận ra người quen nó ngưng bặt. Bàn tay nhỏ xíu sờ nhẹ lên cằm, lên mũi Thanh. Bà Nhung đứng im nhìn cảnh tượng vừa rồi. Trong lòng bà một ý nghĩ là lạ dâng lên, trông Thanh bây giờ rất giống một người mẹ nựng con.

Thanh âu yếm nói.

_Chị cho em ăn nhé…??

Thằng bé im lặng, rồi từ từ nó mỉm cười. Thanh hôn nhẹ lên má nó. Thanh quay lại hỏi bà Nhung.

_Có gì cho nó ăn không hả bác…??

Bà Nhung mừng rỡ.

_Có..để bác vào bếp lấy cháo…!!

Thanh bón từng thìa cháo cho thằng bé. Vừa bón cháo Thanh vừa nịnh.

_Em ăn ngon nhé, ăn ngoan chị mua kẹo và sữa cho…!!

Thanh vừa cho nó ăn vừa trêu nó. Thằng bé ngoan ngoãn ăn hết bát cháo. Bà Nhung kinh ngạc trước tài chăm trẻ con của Thanh. Bà không ngờ một cô gái trẻ lại có thể có kinh nghiệm hơn cả bà. Sau khi cho thằng bé ăn xong. Thanh tắm rửa, thay quần áo cho nó. Tiếng cười của thằng nhóc vang vọng khắp căn nhà. Thanh bế thằng nhóc trong lòng, cả hai ngồi đối diện với bà Nhung trên chiếc ghế xô pha ngoài phòng khách. Bà Nhung rót nước mời Thanh.

_Cháu uống nước đi…!!

_Vâng, cảm ơn bác…!!

_Cháu cho bác hỏi. Làm sao cháu quen biết cậu chủ…??

Thanh từ tốn uống một ngụm nước. Thanh kể không dấu giếm một chuyện gì, Bà Nhung bật cười thích thú.

_Hay thật, cháu định xin việc ở đây vì thằng nhóc này thôi sao…??

_Vâng, cháu muốn gặp lại thằng nhóc và muốn được chăm sóc nó mặc dù cháu biết là hơi khó…!!

Bà Nhung gật đầu.

_Cậu chủ rất ghét phụ nữ, bác không hiểu tại sao lại thế. Bác nghĩ cậu ấy sẽ không chấp nhận cháu làm việc ở đây đâu…!!

Thanh nài nỉ.

_Bác có cách nào giúp cháu được không…??

Bà Nhung thở dài.

_Không có cách nào cả. Chỉ bằng việc bác để cháu vào nhà như thế này là không yên với cậu ấy rồi nói gì đến việc nhận cháu vào làm…!!

Mặt Thanh buồn rười rượi. Thế là hết, với tình trạng này làm sao Thanh được gặp thằng nhóc. Thanh đề nghị.

_Hay là bác nhận cháu là người thân dưới quê lên. Cháu nghĩ anh ấy sẽ đồng ý thôi…!!

Bà Nhung lắc đầu.

_Như thế liều quá. Nếu cậu ấy phát hiện ra bác và cháu đang nói dối thế nào cậu ấy cũng tức giận đuổi cả hai…!!

Kiểu này cũng không được, cách kia cũng không xong. Thanh mất hết cả niềm tin, công sức chuẩn bị hai ngày coi như đổ sông đổ bể. Thằng bé nghịch cúc áo của Thanh, bàn tay mâm mê sợi tóc lòa xòa trước trán. Bà Nhung thấy Thanh và thằng nhóc như đã quen nhau từ lâu lắm rồi, chỉ cần nhìn cách Thanh chăm sóc thằng nhóc là rõ, ngay cả thằng nhóc cũng thế, nó bám Thanh không rời, tại sao không có ai bế được nó mà chỉ có mỗi một mình Thanh, đây không phải là duyên phận thì là gì.

Tiếng chuông cổng réo inh ỏi. Bà Nhung giật thót.

_Chết rồi, cậu ấy về !!. Bác phải làm sao bây giờ…??

Thanh cũng hoảng không kém. Rõ ràng Thanh đã điều tra là hôm nay Dũng phải đi làm đến trưa mới về cơ mà, tại sao đột nhiên lại về sớm thế này.

Thanh không trốn đi đâu được, chiếc xe dựng ở trước sân đã tố cáo nhà có khách. Bà Nhung lo sợ ra mở cổng cho Dũng. Hôm nay Dũng bị mệt nên về trước, công ty Dũng sản xuất giày dép. Công ty vừa trải qua một biến động lớn, Dũng đã gần như mất hết tất cả, bây giờ Dũng đang khôi phục lại dần dần, tình yêu, sự phản bội. Dũng đã nếm đủ mùi cay đắng vì nó.

Dũng khó chịu.

_Bà làm gì mà lâu thế. Bà có biết là tôi chờ bà từ nãy đến giờ rồi không…??

Bà Nhung cúi đầu đáp.

_Tôi xin lỗi cậu….!!

Dũng lái xe vào sân. Vừa nhìn thấy chiếc xe SH của Thanh. Dũng nhíu mày.

_Ai tìm tôi à…??

Bà Nhung lắp bắp.

_Đó là…..!!

Thanh bế thằng bé bước ra cửa. Dũng đứng bất động nhìn Thanh. Con nhóc ở vũ trường tối hôm trước, mà cũng không biết có phải là cô ta hay không, tối hôm đó mình say rượu, đèn lại tối nên nhìn không được rành. Dũng trừng mắt hỏi.

_Cô là ai, và tại sao cô lại tự tiện vào nhà người khác…??

Thằng bé nghe tiếng quát của Dũng, nó sợ hãi bám chặt vào người Thanh, miệng của nó mêu mếu, nó chuẩn bị khóc đến nơi. Thanh vội dỗ.

_Không sao đâu…!!

Thanh vỗ nhẹ vào lưng của nó, đồng thời một tay ôm nhẹ nó vào lòng như che trở. Thằng nhóc cảm nhận được tình thương của Thanh, nó yên tâm nhắm mặt lại, miệng của nó nở một nụ cười. Dũng bàng hoàng nhìn, ánh mắt của Dũng đầy đau buồn, một người đàn bà, một người mẹ, đúng thằng nhóc cần một người mẹ chăm sóc yêu thương và bảo vệ nó nhưng Dũng không đủ tự tin làm điều đó cho nó. Dũng làm sao mà quên và làm sao mà nguôi ngoai sau bao nhiêu chuyện Lan gây ra cho Dũng.

Đây là lần đầu tiên Dũng nhìn thấy được nụ cười của thằng con trai, lần đầu tiên thấy nó nín khóc, lần đầu tiên cảm nhận được sự ấm áp của tình mẫu tử. Dũng cố xua tan đi những ý nghĩ vừa rồi ra khỏi đầu. Dũng không cần ai cả, không cần ai phải quan tâm; phải chăm sóc, không cần ai động viên, không cần ai chia sẻ. Dũng không muốn tin ai hết, Dũng thà sống cô độc một mình còn hơn thêm một lần nữa phải nhận những nỗi đau không bao giờ phai .

Dũng quay lại quát bà Nhung.

_Ai cho phép bà để cho người lạ vào nhà. Bà có muốn bị đuổi việc không…??

Thằng bé lại mêu mếu. Thanh tức giận nói.

_Anh vừa phải thôi, anh không biết là thằng bé đang sợ phát khóc lên rồi hả ?

_Việc đó là do tôi, nếu anh có trách thì hãy trách tôi. Bác Nhung không có lỗi gì cả…!!

Dũng nhếch mép.

_Cô tưởng cô là ai..? Tôi không gọi cảnh sát bắt cô vì tôi đột nhập gia cư bất hợp pháp là may lắm rồi, còn ở đó ăn nói lung tung….!!

Dũng căm hận.

_Mau biến đi. Bọn đàn bà các người chẳng có ai là tốt đẹp cả…!!

Lần này thằng nhóc khóc thật, nó lại gào to lên. Thanh hét.

_Anh có phải là bố của nó không hả..?? Tôi đã bảo có gì từ từ nói anh làm cho nó khóc lên rồi đây này…!!

Thanh nhìn Dũng tóe lửa. Thanh vội nựng nó.

_Em ngoan đừng sợ, có chị ở đây…!!

Thanh vội bế nó xuống sân, Thanh vừa đi vừa dỗ dành.

_Ngoan nào, nín đi nào, hay là chị hát cho em nghe nhé…??

Thanh vừa hát vừa trêu nó. Thanh tìm đủ mọi cách làm cho nó nín. Thằng nhóc bật cười khi thấy Thanh le lưỡi với nó. Thanh thở phào cuối cùng thằng nhóc cũng thôi khóc. Bà Nhung và Dũng đứng lặng một chỗ nhìn Thanh, họ không hiểu Thanh mới là chủ và là người thân của thằng nhóc hay là họ. Tại sao họ sống ở đây, ngày nào cũng gặp mặt thằng nhóc mà không bằng một người lạ như Thanh.

Dũng thở dài bảo bà Nhung.

_Bà bế nó vào trong đi..!!

Bà Nhung ngập ngừng bước lại gần Thanh. Như đoán được ý định của bà Nhung, thằng nhóc bấu thật chặt vào tay áo Thanh, đồng thời cái miệng của nó mím chặt lại, đôi mắt nhìn Thanh cầu cứu, trông bộ dạng của nó, Thanh đoán nó lại sắp khóc đến nơi. Bà Nhung bất lực nói.

_Tôi xin lỗi nhưng cậu nhóc không muốn tôi bế…!!

Dũng mất hết kiên nhẫn.

_Bà mà không bế nó tôi đuổi việc bà ngay lập tức…!!

Thanh sợ Tiến khóc nên vội cầu xin.

_Anhh làm ơn cho tôi bế nó đến khi nào nó ngủ được không…?? Tôi hứa sẽ ra về ngay lập tức mà không cần anh phải đuổi….!!

Dũng nhìn thằng bé bám Thanh như bám chặt vào mẹ. Dũng giật mình sao họ trông giống mẹ con đến thế. Trái tim Dũng như có muôn vàn cây kim đâm vào, Dũng không thể nào chịu đựng được cảnh này thêm nữa. Dũng giật đứa bé trên tay Thanh đồng thời quát.

_Cô biến nhanh ra khỏi đây. Tôi không bao giờ muốn nhìn thấy mặt của cô nữa…!!

Dũng xa xầm mặt nhìn bà Nhung.

_Còn bà, nếu bà để cho cô ta vào nhà tôi một lần nữa, Tôi sẽ đuổi việc bà…!!

Thằng Tiến khóc ngặt ngẽo trên tay Dũng. Đôi tay nó cố với lấy Thanh. Thanh rơi lệ, Thanh vội dắt chiếc xe SH ra cổng. Thanh ôm chặt lấy ngực, trái tim đau nhói, nước mắt thi nhau rơi. Thanh tự hỏi tại sao lại thế, tại sao Thanh phải rơi lệ vì một đứa trẻ không quen, tại sao chỉ gặp mặt một lần Thanh lại có cảm giác đã gặp mặt nhau từ kiếp trước, tại sao..??

Bà Nhung thấy Thanh khóc, bà giật mình, bà không ngờ Thanh lại nhạy cảm quá. Bà an ủi.

_Đừng buồn cháu ạ. Tính của cậu ấy từ xưa đến vẫn lạnh lùng và cô độc, cậu ấy không thích người lạ vào nhà. Bác ở đây gần một tháng mà có thấy ai đến chơi với cậu ấy đâu, nếu có đến chỉ có mỗi cậu Hùng bạn thân của cậu ấy thôi…!!

Thanh lau hai dòng lệ trên má. Thanh nghiến răng ken két.

_Anh ta đúng là một tên máu lạnh, tại sao anh ta có thể đối xử với con trai anh ta như thế chứ…??

_Bác cũng không hiểu tại sao. Nhưng thôi đó là chuyện của cậu ấy. Bác xin lỗi vì không giúp gì được cho cháu…!!

Thanh vội nói.

_Bác đừng nói thế, chuyện này cháu phải xin lỗi bác mới đúng. Cháu hại bác suýt mất việc, lại còn bị anh ta mắng oan nữa chứ. Tất cả cũng tại cái tính đa sự của cháu…!!

Thanh mở cặp, lấy một tờ giấy trắng. Thanh ghi điện chỉ và số điện thoại di động, Thanh đưa nó cho bà Nhung. Thanh dặn.

_Nếu có chuyện gì. Bác làm có thể gọi điện cho cháu hay tìm gặp cháu theo điện chỉ trên tờ giấy này…!!

Bà Nhung cầm lấy, Bà gật đầu bảo.

_Được rồi. Bác sẽ gọi cho cháu…!!

Thanh đội nón bảo hiểm, trước khi nổ máy xe. Thanh nói.

_Bác làm ơn nhắn với thằng nhóc là cháu chào nó nhé, cháu hy vọng nó ăn ngon và khỏe mạnh…!!

Nước mắt Thanh lại trực trào ra. Bà Nhung hứa.

_Bác sẽ nói lại với nó…!!

Tiếng khóc của thằng nhóc cùng với tiếng quát của Dũng vang lên. Thanh nhắm chặt mắt lại, Thanh để mặc cho nước mắt chảy. Trái tim Thanh không chịu đựng được hơn nữa, Thanh phóng xe đi như chạy trốn.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s