Vợ nhặt – chap 4.2


Buổi tối hôm đó Thanh lau nước mắt gần hết một hộp khăn giấy, Thanh tức giận đến nỗi cơm cũng không buồn nấu. Thanh căm phẫn nói.

_Tên độc ác, sao hắn có thể đối xử lạnh lùng với con trai của hắn như thế chứ. Hắn đúng là người không có trái tim..!!

Thanh mâm mê tờ giấy ghi số điện thoại nhà Dũng trên tay. Thanh do dự không biết có nên gọi điện cho bà Nhung vào giờ này hay không. Thanh sợ nếu mà không may Dũng bắt máy thì sao nhưng nếu không gọi Thanh không thể nào yên tâm được. Thanh run run bấm số điện thoại bàn ghi trên giấy.

Chờ người bên kia bắt máy là cực hình đối với Thanh. Thanh phải ôm chặt ngực, trái tim đang đập nhanh một cách dữ dội. Thanh cảm tưởng nó sắp văng ra ngoài đến nơi.

Một giọng nói nhỏ nhẹ và nồng ấm vang lên.

_A lô…!!

Thanh ngập ngừng.

_Xin…xin hỏi có phải là bác Nhung không ạ…??

Bà Nhung gật đầu.

_Phải rồi. Ai đấy…??

Thanh thờ phào nhẹ nhõm.

_Cháu là Thanh đây….!!

Bà Nhung tươi cười.

_Cháu về nhà bình an chứ…??

_Dạ, thằng Tiến ngủ chưa hả bác…??

Bà Nhung chán nản.

_Nó gào đến nỗi khản cả giọng, nó chẳng ăn uống gì cả. Bây giờ nó đang ngủ trên phòng…!!!

Thanh bật khóc. Thanh ghiến răng hỏi.

_Anh ta đâu rồi…??

_Đi chơi vũ trường, có lẽ đến khuya cậu ấy mới về…!!

Thanh chửu.

_Thật là một ông bố vô trách nhiệm và độc ác. Mẹ đứa bé đâu tại sao cô ta không chăm sóc và trông chừng thằng bé…??

Bà Nhung lắc đầu nói.

_Bác mới vào làm nên không được rõ lắm nghe nói hai người đã ly hôn, cô ta đang ở nước ngoài…!!

_Cháu không hiểu, nếu ly hôn cô ta phải chăm sóc đứa bé chứ, nó mới có hơn một tuổi một chút, lúc này nó rất cần mẹ…!!

_Bác cũng nghĩ thế nhưng bây giờ bố nó đang chăm sóc nó…!!

Thanh mai mỉa.

_Bác nói anh ta chăm sóc nó sao…? Cháu thấy anh ta đang hành nó thì có…!!

Thanh lo lắng.

_Nếu nó không ăn uống gì mà cứ gào khóc mãi sẽ dẫn đến bị ốm và bị suy dinh dưỡng. Bây giờ phải làm sao hả bác…??

Bà Nhung bật cười.

_Sao cháu lại lo cho thằng nhóc thế…?? Thằng nhóc chỉ là một người lạ đối với cháu….!!

Thanh thở dài.

_Cháu biết là thế nhưng không hiểu tại sao kể từ lúc gặp nó cháu không thể nào yên tâm và không thể nào không nghĩ về nó…!!

_Cháu có biết những cô gái đa cảm như cháu sẽ chuốc phiền phức và khổ vào thân không hả…??

_Cháu biết nhưng cháu không thể nào quên thằng nhóc được, nếu mà cháu không gặp mặt nó thì không sao, nhưng đã gặp rồi, cháu nghĩ cháu phải có trách nhiệm với thằng nhóc…!!

_Giá mà cháu có thể đến thăm và gặp mặt nó thì tốt quá….!!

Nghe giọng buồn não nề của Thanh. Bà Nhung an ủi.

_Không sao đâu, khi nào có cơ hội ra ngoài, bác sẽ gọi điện thông báo cho cháu biết…!!

Thanh vui mừng.

_Cháu cảm ơn bác. Bác nhớ là không được quên đâu đấy…!!

_Trời ạ..!! Bác chưa bao giờ gặp một cô gái nào lại yêu trẻ con như cháu. Lẽ ra cháu nên chọn nghành sư phạm mầm non mới đúng…!!

_Cháu vẫn đang đi dạy bọn trẻ ở trại trẻ mồ côi đấy thôi…!!

Bà Nhung khen Thanh.

_Cháu tốt bụng quá. Bác hy vọng cháu sẽ gặp được nhiều may mắn trong cuộc sống…!!

_Vâng. Cháu cũng chúc bác mạnh khỏe. Khi nào có chuyện gì cháu sẽ gọi điện cho bác. Chào bác…!!

_Ừ, chào cháu…!!

Thanh thẫn thờ cúp máy, Thanh lo lắng nghĩ ” thằng bé không ăn uống gì làm sao mà chịu nổi, cũng may lúc sáng mình còn bón cho nó được một bát cháo. Anh ta thật vô trách nhiệm, con bị ốm anh ta lại bỏ đi chơi ở vũ trường, không biết trong đầu của anh ta đang nghĩ gì nữa. Anh ta định để thằng bé bị suy dinh dưỡng thật hay sao. Mình phải làm sao bây giờ, mình không thể đến gần thằng nhóc được vì anh ta cấm mình không được đến gần nó. Mình đành phải tìm cách khác vậy”.

———————————

Dũng đang ngồi uống rượu một mình, Dũng uống hết chai rượu này tới chai rượu khác, uống đến nỗi say mềm. Một cô gái mặc jeep màu đen bước đến, người cô ta nồng nặc mùi nước hoa. Cô ta ngọt ngào hỏi.

_Em có thể ngồi ở đây được không…??

Dũng ngước mắt lên nhìn. Miệng Dũng khẽ nhếch lên.

_Cô biến đi…!!

Cô ta ngồi sát vào người Dũng, miệng cô ta dẻo kẹo.

_Kìa anh. Sao anh lại đuổi em thế. Em đến đây để nói chuyện và tâm sự với anh mà…!!

_Các người chẳng có ai là tốt đẹp cả. Đừng có giở giọng ngọt ngào đó ra với tôi…!!

Cô ta không lấy thế làm tức mà ngược lại cô ta còn mơm trớn Dũng.

_Anh có chuyện gì buồn à..? Anh cứ nói đi em sẵn sàng là người bạn tri âm của anh..!!

Dũng thò tay vào túi quần, móc tiền đặt lên bàn. Dũng loạng choạng đứng dậy. Cô ta nắm vạt áo Dũng lôi lại. Dũng tức giận quát.

_Cô giở trò gì thế. Có buông ra cho tôi đi không…??

Cô ta tự nhiên vòng tay ra sau gáy Dũng đồng thời hôn lên má, lên mũi, lên môi Dũng. Dũng giở giọng đểu hỏi.

_Cô muốn bao nhiêu…??

Cô ta cười khì.

_Tùy anh thôi…!!

Cả hai dìu nhau ra xe, Dũng cay đắng cho cuộc đời Dũng, từ hai bàn tay trắng Dũng gây dựng xây nghiệp. Khi có được sự nghiệp trong tay Dũng lại đánh mất tất cả vì quá cả tin. Dũng đã đánh mất tình yêu, mất niềm tin, mất công ty. Nếu không có sự giúp đỡ của bạn bè và cha mẹ Dũng thì làm sao Dũng có thể bình tĩnh được như ngày hôm nay, có lẽ Dũng đang phải ngồi tù, tài sản bị tịch thu hết ngay cả đứa con Dũng cũng phải gửi nó vào trại trẻ mồ côi.

Dũng đau xót, trái tim Dũng bị xé ra từng mảnh. Dũng đã quá vô tâm không để ý đến thái độ lạ lùng của vợ mỗi lần gặp mặt anh chàng phó giám đốc. Dũng vô tư mời hắn về nhà Dũng chơi, Dũng đâu có biết Dũng đã vô tình tạo điều kiện cho họ đến gần với nhau hơn. Trước khi đi công tác Dũng còn nhờ hắn ta để ý và thỉnh thoảng đến nhà Dũng chăm sóc hai mẹ con Lan.

Nếu Dũng không đột ngột về nhà trước thời hạn, nếu Dũng gọi điện thông báo trước, nếu Dũng không muốn vợ Dũng bất ngờ khi thấy chồng về nhà với một món quà trên tay thì liệu cái hình ảnh nhơ nhuốc và trần trụi ở trong căn phòng tân hôn Dũng bao giờ mới biết được và đến bao giờ Dũng mới biết tài sản của công ty đang bị người ta dùng quỹ đen bòn rút dần. Đến bao giờ Dũng mới biết vợ Dũng đã dùng chữ kí của Dũng rút gần hết tiền ở ngân hàng.

Sau khi li hôn Dũng gần như trắng tay. Họ ra đi cùng với nhau bỏ lại cho Dũng một đống nợ, trong thời gian đó Dũng muốn điên lên, Dũng bắt đầu uống rượu như điên, không đêm nào Dũng về nhà mà không say. Dũng muốn quên đi tất cả. Cũng may bên cạnh Dũng còn có người bạn tốt. Hùng đã giúp đỡ Dũng về vật chất, vực tinh thần Dũng dậy, nếu không bây giờ Dũng đã tàn tạ như một người đội nón lá ăn xin ngoài đường rồi.

Hai năm sống với Lan là hai năm ảo tưởng về hạnh phúc, về tình yêu. Dũng không thể nào tin tưởng được ai nữa. Dũng không còn muốn nhìn tình yêu, hôn nhân là mật ngọt, Với Dũng tất cả mọi thứ đó đều là trái đắng cả.

Dũng quay sang nhìn người đàn bà bên cạnh. Thứ mà cô ta cần ở Dũng cũng chỉ là tiền thôi. Dũng khinh khỉnh nghĩ.

_Cô muốn chơi trò chơi với tôi. Tôi sẽ chơi với cô…!!

Sau năm phút lái xe, cả hai dừng lại trước một khách sạn ba sao. Dũng hất hàm hỏi.

_Cô hài lòng chứ…??

Cô ta xà vào lòng Dũng. Giọng nũng nịu.

_Dạ, em hài lòng. Với em sao cũng được….!!

Dũng lặng thinh không nói gì. Dũng đăng kí một phòng trên lầu ba. Cả hai dắt nhau lên. Dũng vô cảm nói.

_Tôi và cô đều có được thứ mình cần nên nếu một trong hai kết thúc trò chơi thì bên kia không được tìm cách níu kéo, giở trò ghen tuông hay có bất ký ý đồ gì. Còn một điều quan trọng nữa, tôi không muốn cô có tình cảm với tôi, vì cô sẽ không được lợi gì đâu, nếu như tôi phát hiện ra điều đó tôi sẽ kết thúc trò chơi với cô ngay lập tức…!!

Cô ta gật đầu.

_Em đồng ý…!

_Nếu thế chúng ta bắt đầu thôi….!!

Đôi mắt cô ta ánh lên những tia nhìn giao xảo. Đôi môi bôi son đỏ chót của cô ta đặt lên đôi môi lạnh giá của Dũng. Dũng mặc cho cô ta muốn làm gì thì làm. Dũng chán nản và không hề có một chút hứng thú. Dũng tự chế giễu bản thân.

_Bây giờ trông mày cũng không khác gì một con vật…!!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s