Vợ nhặt – chap 5.1


Kể từ buổi gặp gỡ với Quân, Trang và Quân đã có những bước tiến đáng kể. Cả hai đều có tính cách trẻ con, cùng thích đọc truyện tranh. Quân luôn đỏ bừng mặt mỗi khi gặp Trang. Thanh luôn coi Quân là một cậu nhóc mới lớn, dù gì Thanh cũng sinh trước Quân mấy tháng nên Thanh yêu cầu Quân phải gọi Thanh là chị. Điều này hơi khó với Quân nhưng cuối cùng Quân cũng chịu.

Hôm nay cả ba rủ nhau đến trường nộp báo cáo. Thanh cáu bẳn hỏi Trang.

_Con nhỏ kia . .!!. Mình đã dặn cậu là phải chuẩn bị bài trước rồi cơ mà. Tại sao đến bây giờ vẫn chưa có gì…??

Trang gãi đầu ra vẻ tội nghiệp.

_Mình xin lỗi, tại vì gấp quá nên mình chưa làm xong…!!

_Cậu làm gì mà không có thời gian. Đừng nói với mình là hai người ham vui quá nên quên nhiệm vụ…??

Trang đỏ bừng mặt gắt.

_Chỉ được ăn nói lung tung. Ai bảo cậu là bọn mình đi chơi, bận bù đầu vào công việc làm gì còn thời gian mơ mộng viển vông…!!

Thanh nheo mắt trêu.

_Thật không đấy. Nếu không có gì xảy ra tại sao mặt cậu lại đỏ như gấc chín thế kia…??

Trang gúi gằm mặt xuống, đồng thời một tay dơ lên cao đầy đe dọa.

_Cậu mà còn trêu mình nữa là không xong với mình đâu…!!

_Biết rồi cô nương…!!

Trang quan tâm hỏi Thanh.

_Chuyện của cậu và thằng nhóc đến đâu rồi…??

Thanh ỉu xìu nói.

_Còn đến đâu nữa, anh ta không cho mình gặp mặt nó, đã ba hôm rồi mình gọi điện hỏi thăm bà Nhung về tình hình sức khỏe của thằng nhóc, nghe nói bây giờ nó yếu lắm, mình sợ nó sẽ bị suy dinh dưỡng mất….!!

Trang đập nhẹ vào vai Thanh.

_Mình chưa thấy người nào khùng như cậu. Thằng nhóc đó có phải là người thân hay con cháu họ hàng nhà cậu đâu, sao cậu phải quan tâm đến nó…!!

Thanh bực mình đáp.

_Nó là một đứa trẻ con vô tội. Mình quan tâm và muốn chăm sóc nó thì có gì là sai…!!

_Không sai nhưng cậu nên nhớ bố của nó không muốn cậu đến gần nó. Cậu nên hiểu cậu bây giờ đang thuộc tình trạng nào, đừng thấy chuyện gì cũng coi là của cậu…!!

Thanh lắc đầu.

_Cậu nói đúng, nhưng không hiểu tại sao mình không tài nào quên được thằng nhóc. Dù cho bố nó có cấm cản mình vẫn muốn được gặp măt nó….!!

_Cậu bị điên thật rồi. Cậu còn trẻ nên lo mà học đi, cứ ở đấy mà nghĩ vớ vẩn….!!

Thanh nhái giọng Trang.

_Ờ ha…!! Chê người khác được, có bao giờ cậu nghĩ đến cậu chưa. Từ khi có bạn trai cậu quên luôn bạn thân…!!

Trang bịp chặt miệng Thanh lại.

_Im miệng lại cho mình nhờ. Cậu nên nhớ mình và Quân chỉ là bạn bình thường không hơn không kém, cậu mà ăn nói bậy bạ là chết mình đấy…!!

Thanh giả vờ quay ngược quay xuôi. Thanh hạ giọng hỏi.

_Ở đây có nội gián hả…??

Trang lắc đầu chịu thua tính đùa dai và hay tếu của Thanh.

_Mình nghĩ cậu nên quên thằng nhóc đi. Thằng nhóc đã có bố của nó chăm sóc cho rồi…!!

_Mình cũng muốn thế nhưng làm không được…!!

_Vậy thì cố mà làm. Cậu không định mai sau nói cho nguời yêu cậu biết là cậu chăm con cho một người đàn ông chứ…?? Cậu nghĩ anh ta sẽ để yên cho cậu à…?? Nếu cậu định sống cô độc cả đời thì hãy tiếp tục còn nếu không hãy gác nó sang một bên…!!

Thanh thở dài, cuộc sống đúng là không dễ dàng gì. Đã bao nhiêu lần Thanh lái xe đến cổng nhà Dũng, Thanh cố ngăn Thanh không nên làm những trò ngu ngốc như thế nữa nhưng Thanh càng cố Thanh càng muốn gặp thằng nhóc hơn, kết quả Thanh lái xe đến nhà Dũng như một quán tính. Thanh chỉ ước thằng nhóc được bà Nhung bế ra cổng cho Thanh gặp dù chỉ là một chút thôi.

Thanh có phải là đã bị điên rồi không, chỉ có người điên mới thích làm những chuyện không ai khiến và không ai muốn làm. Trang nói đúng không thằng đàn ông nào muốn cô gái mình yêu đi chăm con cho người khác. Anh ta sẽ hiểu lầm mối quan hệ giữa hai người và vì lòng ích kỷ anh ta không muốn san sẻ cô gái anh ta yêu với bất cứ ai khác, ngay cả Thanh cũng thế thôi. Nếu Thanh yêu ai Thanh chỉ muốn người đó luôn suy nghĩ đến Thanh và chỉ yêu duy nhất một mình Thanh.

Quân từ trong phòng thư viện trường bước ra. Cậu ta tươi cười chào Thanh.

_Chào chị. Hôm nay chị có muốn cùng em và Trang đi uống cà phê không…??

Thanh le lưỡi nói.

_Không dám làm kỳ đà cản mũi. Hai người lại trách tôi không biết điều thì tội cho tôi lắm…!!

Quân nhăn mặt.

_Ai dám nói chị thế đâu. Mà tại sao chị lại trở thành kỳ đà cản mũi, chị nói gì em không hiểu…??

Thanh đứng dậy, hai ngón tay vặn ngược tai Quân.

_Em ngốc vừa thôi. Ý của chị ở đây là hai em đang trong giai đoạn hẹ hò, chị tham gia vào làm gì…!!

Quân ấp úng.

_Chị nói lung tung gì thế. Em và Trang chỉ là bạn thôi …!!

Thanh thấy Trang hơi buồn. Thanh quát.

_Cậu mới ăn nói lung tung. Còn không mau đi dỗ Trang đi, nó đang buồn lòng vì câu nói vô tình và ngu ngốc của cậu kìa…!!

Trang giận hờn đứng dậy, không thèm nhìn Quân cái nào. Trang giục Thanh.

_Chúng ta đi thôi…!!

Thanh nắm tay Quân, Thanh đẩy hai người đi song song với nhau. Đồng thời Thanh nói.

_Xin lỗi hai người mình có việc bận rồi nên không đi được. Chúc hai người đi chơi vui vẻ nhé…!!

Thanh nháy mắt bảo Quân.

_Anh chàng ngốc nhớ mua hoa tặng người ta và phải ăn nói cho tử tế đấy. Nếu em dám làm bạn chị buồn hay khóc là không yên với chị đâu…!!

Quân ngơ ngác không hiểu gì cả. Người Quân thích đâu phải là Trang mà là Thanh. Tại sao Thanh cứ nhất quyết ép Quân với Trang thành một đôi. Quân muốn giải thích cho Thanh hiểu nhưng Thanh luôn lờ đi. Trong con mắt của Thanh, Quân chỉ là một cậu em nhỏ thôi.

Thanh đẩy hai người.

_Còn không mau đi đi…!! Muộn đến nơi rồi kìa…!!

Quân chán nản hỏi Thanh.

_Chị không đi được hay sao. Em thấy lần nào em rủ chị cũng luôn viện cớ bận để không phải đi cùng…!!

Thanh cốc một cái vào đầu Quân. Thanh cười khì nói.

_Chị bận thật mà. Em không tin chị à…??

Thanh trừng mắt nói tiếp.

_Em mà còn dây dưa kiểu này với chị nữa là chị không coi em là bạn của chị nữa đâu. Thế nào em đi hay là chúng ta coi nhau như hai người dưng…!!

Quân vội nói.

_Em đi…!!

_Vậy là tốt. Đi mau đi….!!

Thanh đứng nhìn bóng dáng Quân và Trang khuất sau cổng trường. Bây giờ chỉ còn lại một mình Thanh trong sân trường vắng hoe. Thanh nhớ thằng nhóc quá, cảm giác không được gặp nó khiến Thanh bứt rứt khó chịu. Tiếng chuông điện thoại vang lên làm Thanh giật mình. Nhìn số điện thoại bàn nhà Dũng hiện lên trên màn hình, Thanh vừa mừng vừa lo.

_A lô. Có phải là bác Nhung không ạ…??

Đầu dây bên kia im lặng không nói gì. Thanh tức giận hỏi.

_Xin hỏi là ai đấy. Nếu không nói tôi cúp máy thì đừng trách tôi bất lịch sự…!!

Tiếng thằng bé khóc vang lên trong điện thoại. Thanh vội hỏi.

_Làm ơn nói nhanh lên…!!

Dũng nuốt nước bọt đánh ực một cái. Gia đình bà Nhung gặp chuyện nên bà xin về quê gấp, trong nhà bây giờ chỉ còn hai bố con. Dũng lúng túng không biết làm gì với thằng bé, chiều nay Dũng có một cuộc họp hội đồng nên Dũng không thể vắng mặt được. Cực chẳng đã Dũng phải gọi cho Thanh, trước khi đi bà Nhung có đưa cho Dũng số điện thoại di động và điện chỉ nhà của Thanh cho Dũng. Bà giặn nếu có chuyện gì Dũng có thể gọi điện cho Thanh, cô ấy sẽ giúp Dũng chăm sóc thằng nhóc.

Dũng không muốn nhờ Thanh nhưng bạn bè và người thân của Dũng không có ai để cho Dũng nhờ vả. Bố mẹ Dũng hiện đang ở nước ngoài, gia đình Hùng cũng thế, khổ nỗi Dũng lại là con một nên không có anh chị em. Dũng khó khăn nói.

_Cô…cô có thể trông thằng bé cho tôi vào chiều nay được không…??

Thanh nhếch mép.

_Tôi không nghe nhầm đấy chứ..?? Tôi tưởng anh không muốn tôi gặp mặt thằng nhóc…!!

Dũng lạnh lùng.

_Cô có đồng ý hay không…??

Thanh định nói là không cho bõ tức nhưng còn thằng nhóc, chẳng phải từ lâu Thanh luôn muốn gặp mặt và muốn được tự tay chăm sóc nó là gì.

_Được, anh cứ giao nó cho tôi…!!

_Tốt. Bây giờ cô thể đến được không…??

_Mười lăm phút nữa tôi đến…!!

_Tôi chờ. Chào cô…!!

Thanh chưa kịp nói thêm được câu nào. Dũng đã cúp máy rồi. Thanh nhìn chiếc điện thoại trên tay trừng trừng.

_Đồ bất lịch sự. Ít ra hắn cũng phải cám ơn mình một câu chứ. Đằng này hắn lại dập máy như thể mình là cấp dưới của hắn…!!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s