Vợ nhặt – chap 5.2


Thanh phóng xe đến nhà Dũng với tốc độ nhanh nhất có thể. Dũng đi qua đi lại trên sân, trông Dũng có vẻ rất nóng ruột. Thằng bé được Dũng đặt trên một chiếc xe kéo dành cho trẻ em, miệng của nó méo xệch vì khóc, đôi tay đập đập vào thành ghế. Dũng quát.

_Con có im đi không hả…?? Bố mệt mỏi với con lắm rồi…!!

Dũng càng quát thằng bé càng khóc to hơn. Dũng bịp chặt hai tai lại, mặt Dũng đầy thiểu não, đầu Dũng muốn nổ tung, nếu tình trạng này mà kéo dài có khi cả hai bố con phải dọn vào bệnh viện ở. Chưa có lúc nào Dũng mong Thanh mau tới đây đến thế. Vừa mới nhắc đã thấy tiếng còi xe máy của Thanh ở trước cổng. Dũng vội mở cổng cho Thanh vào. Thanh mỉm cười chào Dũng.

_Chào anh…!!

Dũng lạnh lùng.

_Chào cô….!!

Thanh lẩm bẩm.

_Tên điên, mình có làm gì hắn đâu mà lúc nào hắn cũng giữ bộ mặt lạnh tanh và gây chiến với mình….!!

Thanh dựng chiếc xe SH trên sân, cởi bỏ nón bảo hiểm. Thanh nhấc bổng thằng bé lên, lau hai dòng nước mắt chảy trên má. Thanh trách.

_Trời nắng nóng như thế này anh mang nó ra sân làm gì ??. Anh định để cho nó bị say nắng à…??

Dũng nhún vai.

_Tôi đã cố dỗ cho nó nín khóc nhưng nó càng khóc to hơn, hết cách tôi đành mang nó ra đây…!!

Thanh nhăn mặt.

_Dù sao anh cũng phải ăn nói nhẹ nhàng và âu yếm với nó chứ. Anh quát như điên thế bảo nào thằng nhóc chẳng khóc toáng lên…!!

_Tôi không cãi lí với cô. Tôi nhờ cô trông nó đến chiều tối tôi về. Tôi sẽ trả công cho cô…!!

Thanh bực mình đáp.

_Tôi không cần tiền của anh. Anh cứ đi lo việc của anh đi, còn thằng nhóc và nhà của anh tôi sẽ trông hộ cho…!!

_Đành thế biết làm sao bây giờ, nếu cô là một kẻ gian tôi cũng đành chịu…!!

Thanh điên tiết đưa bóp cho Dũng.

_Trong này có toàn bộ giấy tờ tùy thân của tôi. Nếu anh không tin tôi, anh có thể giữ nó. Còn nếu không anh có thể gọi điện cho bố mẹ tôi…!!

Dũng xua tay.

_Cô đừng làm quá lên như thế. Tôi chỉ nói đùa thôi…!!

Thanh xừng xộ.

_Đùa gì mà đùa. Tôi đến đây là vì thằng nhóc, tôi không đến đây vì anh hay vì tài sản của nhà anh, mong anh hiểu mà ăn nói tử tế một chút cho tôi nhờ….!!

Dũng ngán ngẩm đi vào trong nhà lấy cặp, thay quần áo. Dũng chuẩn bị đi làm. Thanh nựng thằng nhóc.

_Tại sao em hay khóc thế, em có biết là em sẽ trở thành một đứa tẻ hư nếu như em không ngoan ngoãn và không biết nghe lời không hả..??

Thằng bé từ lúc trông thấy Thanh nó vui mừng vội dơ tay đòi Thanh bế. Nó dụi mũi vào ngực Thanh, bàn tay nắm chặt vào tay áo Thanh. Một cảm giác ấm áp, nhẹ nhàng len lỏi trong lòng. Thanh mỉm cười.

_Chị sẽ nấu cháo cho em ăn nhé…?? em cần phải ăn nhiều, trông em gầy quá…!!

Thanh bước vào bếp, mở tủ lạnh. Thanh hài lòng vì bác Nhung có mua đầy đủ thực phẩm thằng bé. Thanh đeo thằng bé ở đằng sau lưng, Thanh rửa rau, cho tất cả mọi thứ vào một cái máy xay sinh tố, Thanh muốn nấu cháo dinh dưỡng cho thằng nhóc. Vừa làm Thanh vừa cười hỏi.

_Nhóc muốn ăn gì nào…??

Thanh biết là nó vẫn chưa thể nào nói được nhiều, cùng lắm nó chỉ nói “papa” “mama”, mà chưa chắc nó gọi Dũng là thế, anh ta suốt ngày quát mắng nó lấy đâu dũng khí gọi Dũng.

Dũng đứng lặng nhìn Thanh tất bật chuẩn bị thức ăn cho thằng nhóc.Thằng nhóc đang vui đùa trên lưng Thanh, bàn tay nó đang nghịch que đồ chơi bằng nhựa, tiếng kêu “tách, tách” thật vui tai. Dũng cảm nhận được hơi ấm bên bếp lửa nồng, nhìn Thanh và thằng nhóc, Dũng tưởng Dũng đang có một gia đình. Cố xua đi những ảo tưởng hạnh phúc, Dũng e hèm một tiếng. Thanh giật mình quay lại.

_Tôi đi làm đây. Mọi việc nhờ cô…!!

Thanh tự tin mỉm cười thật tươi.

_Anh đi đi. Chúc anh một ngày làm việc vui vẻ…!!

Thanh cầm tay thằng nhóc vẫy vẫy.

_Chúc bố đi làm tốt đi em…!!

Đôi mắt Dũng đỏ hoe, trái tim Dũng trùng xuống. Dũng bước thật nhanh đi ra cửa, hình ảnh vừa rồi làm cho Dũng choáng váng. Hạnh phúc có thật chỉ là mơ không, Dũng hít một hơi thật dài, bàn chân bước đều trên nền gạch xi măng. Dũng đang cho phép một cô gái bước vào nhà. Dũng tự nhủ.

_Mình làm điều này vì thằng nhóc thôi. Mình không có ý gì với cô ta cả…!!

Sau khi nấu ăn xong. Thanh bón từng thìa cho thằng nhóc ăn. Thanh đùa.

_Em cố ăn nhiều vào, khi nào em mập mạp chị sẽ cho em đi chơi công viên…!!

Thằng bé hoan hô, bàn tay nhỏ xíu của nó đập bôm bốp vào nhau. Thanh bật cười thật to.

_Đúng rồi, em phải ngoan như thế này mới đáng yêu…!!

Nhờ vui đùa, Thanh bón cho thằng nhóc hết một bát cháo. Nhìn móng tay và móng chân của nó. Thanh lắc đầu.

_Chúng tốt quá, như thế này không tốt cho em đâu…!!

Thanh lục tung đồ trông ngăn tủ mới tìm thấy được cái cắt móng tay dành cho trẻ em. Thanh cẩn thật cắt từng cái móng một, xong đâu đấy Thanh bắt đầu sửa lại mái tóc cho thằng nhóc. Tắm cho thằng nhóc mới cực khổ, nó không chịu ngồi im cho Thanh tắm mà nó nghịch và té nước lung tung, hậu quả là sau khi tắm xong cho nó Thanh cũng bị ướt gần hết, trên tóc, trên quần áo của Thanh dính đầy bọt xà bông dành cho trẻ em mới sinh.

Lau khô cho thằng nhóc, Thanh chọn một bộ đồ trong ngăn tủ. Thanh hài lòng coi như công việc chăm sóc thằng nhóc đã xong.

Thanh pha sẵn cho thằng nhóc một bình sữa, Thanh định khi nào thằng nhóc dậy Thanh sẽ cho nó uống. Thanh đặt nó lên giường, chọn một cuốn truyện tranh giành cho thiếu nhi. Thanh hôn nhẹ lên má nó.

_Chị kể chuyện cho em nghe nhé….!!

Thằng nhóc ôm chặt lấy người Thanh, nó dựa vào Thanh đầy tin tưởng. Thanh ấu yếm nhẹ nhàng vỗ vào lưng nó. Giọng Thanh đều đều, đôi mắt thằng bé từ từ khép lại, đọc gần hết một câu chuyện Thanh thấy thằng bé đã ngủ say.

Thanh khẽ khàng gỡ bàn tay nó ra khỏi người Thanh, đồng thời đắp tấm mền vuông nhẹ dành cho em bé lên ngang người nó. Đặt một nụ hôn trên trán nó, Thanh thì thầm.

_Ngủ ngon bé ngoan…!!

Thanh bước xuống lầu, nhìn căn nhà rộng lớn bàn ghế và mọi thứ bị bám bẩn do không có ai quét dọn. Thanh sắn tay áo lên, tìm một cái sô, một cái chổi lau nhà, và một cái giẻ lau sặt. Thanh bắt đầu công việc dọn dẹp nhà cửa. Sau khi lau hết hành lang, cầu thang, đồ nội thất, Thanh bắt đầu chú ý đến việc dọn dẹp từng phòng.

Thanh ngập ngừng không biết Thanh có nên tự tiện mở cửa vào dọn dẹp hay không. Thanh sợ bị Dũng hiểu lầm là một kẻ bất lịch sự khi không được sự đồng ý của người khác đã tự tiện xông vào phòng của người ta rồi nhưng nếu không làm thế Thanh không thể dọn được phòng. Thanh nắm chặt cán chổi.

_Thôi thì đành liều vậy…!!

Dẹp hết xong được gần năm canh phòng, người Thanh mệt như ai dần, Thanh lết từng bước xuống cầu thang. Cũng may thằng nhóc ngủ ngon nếu không Thanh làm sao hoàn thành được xong công việc, còn mấy căn phòng kia Thanh không dám vào. Thanh không biết tại sao căn phòng ở lầu hai lại bị khóa bằng một cái khóa bằng đồng to tướng, không lẽ anh ta chứa những thứ bí mật trong ấy, lòng tò mò của Thanh trỗi dậy,Thanh muốn phá tung khóa và xông vào tìm hiểu tại sao nhưng Thanh cố nén vì dù sao đây cũng là nhà Dũng không phải là nhà Thanh.

Quá mệt mỏi Thanh nằm thẳng cẳng trên ghế xô pha, đôi mắt Thanh nhắm lại. Thanh tự nhủ Thanh chỉ ngủ một lúc thôi, lúc nào đỡ mệt Thanh sẽ dậy đi tắm. Thanh sẽ giao trả thằng nhóc cho hắn khi hắn đi làm về nhà.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s