Vợ nhặt – chap 5.4


Tiếng chuông cổng vang lên, Thanh đã cầm sẵn chìa khóa đợi Dũng từ lâu nên vừa nghe tiếng chuông Thanh bước thật nhanh xuống sân. Thanh mỉm cười chào.

_Chào anh. Hôm nay anh làm việc tốt chứ….??

Dũng hầm hầm không nói gì, cú điện thoại lúc nãy vẫn còn làm cho Dũng tức. Thanh nhún vai bất cần, Thanh quyết định dù hắn có cho Thanh làm ở đây hay không Thanh vẫn cứ đến nhà hắn chăm sóc thằng nhóc.

Cả hai ngồi đối diện trong phòng khách. Dũng to tiếng.

_Tôi chỉ thuê cô hôm nay thôi, còn hôm sau tôi sẽ tìm người thay thế bà Nhung chăm sóc nhà cửa và thằng nhóc ….!!

Thanh gắt.

_Anh vừa phải thôi, tại sao đường thẳng anh không muốn đi mà anh lại thích đi đường vòng. Tôi hỏi anh, tôi có gì không tốt mà anh không cho phép tôi chăm sóc thằng nhóc…!!

Dũng lạnh lùng.

_Tôi không thích là không thích, lẽ nào tôi phải giải thích lí do vì sao tôi không thuê cô …??

Thanh nhếch mép, đôi mắt nhìn Dũng đầy thách thức.

_Anh có thể đuổi tôi nhưng tôi đến đây để chăm sóc thằng nhóc, không phải đến đây chăm sóc anh hay nhà của anh nên tôi thấy tôi không làm phiền gì anh cả…??

Dũng trợn tròn mắt nhìn Thanh. Dũng tưởng Dũng đang nghe lầm.

_Sao cô ướng bướng và ngu ngốc thế hả…?? Cô có biết cô đang nói gì không…?? Thằng nhóc là con tôi, tôi là người bảo vệ hợp pháp của nó trên danh nghĩa và trên giấy tờ, còn cô, cô chỉ là một người lạ đối với nó….!!

Thanh gạt đi.

_Tôi không quan tâm anh nói đúng hay không, ngày mai tôi sẽ mang đồ tới đây….!!

Dũng không biết nên khóc hay nên cười.

_Tôi không thuê cô, ai cho phép cô tự tiện vào nhà người khác…..!!

_Tôi cũng chưa bao giờ thấy một đứa con gái không biết ngượng ngùng như cô. Người ta không thích tại sao cô cứ cố bám lấy….!!

Thanh trả treo.

_Với những người có tính cách như anh nếu không làm thế tôi sẽ không bao giờ có cơ hội được ở gần thằng nhóc nên mặc anh có là bố hay là gì của thằng nhóc, tôi vẫn sẽ đến đây làm…..!!

Dũng đe dọa.

_Nếu thế tôi sẽ gọi cảnh sát bắt cô….!!

_Vì tội gì….??

_Còn vì tội gì nữa, tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp, tội quấy rối người khác. Tôi nghĩ ít nhất họ cũng tạm giam cô nửa tháng, lí lịch cá nhân của cô sẽ bị cho vào sổ đen….!!

_Anh đúng là một kẻ máu lạnh. Dù anh không nghĩ cho anh thì cũng phải nghĩ cho thằng nhóc chứ….??

Dũng đau khổ dựa người ra sau ghế. Đôi mắt Dũng nhìn Thanh không chớp, ở cô gái này có một điều gì đó rất đặc biệt, một cô gái có cá tính, mạnh mẽ, thích xen vào chuyện của người khác và cũng rất thông minh.

_Tôi nói lần chót, tôi không muốn nhìn thấy cô thêm một lần nữa….!!

Thanh mai mỉa.

_Anh nên nhớ chính anh gọi tôi đến đây, không phải là do tôi tự tiện vào….!!

Thanh đứng bật dậy, Thanh giục.

_Chuyện này tôi và anh sẽ bàn lại sau. Bây giờ anh đi tắm rửa đi, tôi đã nấu xong cơm rồi….!!

Thanh bước vào bếp. Dũng gọi với theo.

_Này cô. Tôi và cô không có gì cần bàn luận cả….!!

Thanh cáu.

_Anh vừa phải thôi..!! anh có biết là tôi dẹp dọn nhà cửa và chăm sóc thằng nhóc từ chiều đến giờ nên không có gì bỏ vào bụng, tôi đói sắp xỉu rồi đây này. Tôi mà bị ngất anh có chịu trách nhiệm được không hả…??

Dũng ngán ngẩm đứng lên.

_Tôi ăn rồi, cô ăn một mình đi….!!

Thanh xăm xăm bước ra cửa. Tay Thanh đang cầm một cái thìa to, Thanh chỉ thẳng vào mặt Dũng rồi ra lệnh.

_Tắm rửa rồi ăn cơm mau lên ..!!. Tôi sẽ lên gọi thằng nhóc dậy….!!

Dũng không còn tin vào mắt và tin vào tai Dũng nữa, cô ta là gì của Dũng mà dám ra lệnh bắt Dũng làm theo ý của cô ta. Cô ta muốn Dũng tống cổ cô ta ra khỏi nhà và ăn tát hay sao…??

Thanh bước thẳng lên lầu, nhẹ nhàng mở phòng của thằng nhóc. Thanh dịu dàng gọi.

_Bé ngoan, dậy đi nào….!!

Thằng bé cựa quậy mở mắt nhìn Thanh, cái miệng mêu mếu của nó chuẩn bị gào lên. Thanh vội vã nựng.

_Chị đây, đừng khóc….!!

Thằng bé nghe tiếng Thanh nói, nó mở to mắt nhìn Thanh thật kỹ, sau khi xác định được người quen, nó dơ hai tay lên đòi Thanh bế miệng của nó mỉm cười. Thanh cúi xuống nhấc bổng nó lên, đặt một nụ hôn lên má nó. Thanh dịu giọng.

_Bé ngoan của chị…!! Chúng ta xuống lầu ăn cơm với bố nhé…!!

Thằng bé gật gù, hình như nó rất mừng khi được gặp lại Thanh. Nó tưởng sau khi thức dậy nó không còn nhìn thấy Thanh nữa. Dũng nhìn bóng dáng Thanh khuất sau dãy hàng lang. Dũng đứng im một chỗ không nhúc nhích. Khuôn mặt Dũng lạnh tanh, Dũng đang chuốc phiền phức vào thân, cô ta đúng là một đứa con gái đáo để và không sợ chết. Cô ta làm cho Dũng phát điên, đàn bà làm cho Dũng mệt mỏi quá, nếu như trước đây Dũng sẽ không bao giờ dùng thái độ nghi ngờ đối với tất cả người con gái muốn làm quen và muốn ở bên cạnh Dũng nhưng bây giờ mọi chuyện đã không còn giống cảm giác của ngày xưa.

Có thật là cô ta vì thằng nhóc nên đến đây hay là vì một lý do nào khác…? Mà mình cũng có gì cho cô ta dòm ngó đâu, nhình cách ăn mặc và tướng tá của cô ta thì gia đình cô ta cũng thuộc loại giàu có. Mình phải làm gì để tống cổ cô ta đi bây giờ, nếu mà cô ta bỏ đi mình cũng sẽ không yên với thằng nhóc, nó chỉ nghe lời duy nhất một mình cô ta. Thuê người khác cũng được nhưng mà mình không yên tâm và không tin tưởng họ. Mình sợ thằng bé sẽ bị họ làm cho phát bệnh, có khi mình sẽ bị đau đầu và kiệt sức đến chết.

Dũng nhăn nhó, làm một ông bố trẻ thật không dễ dàng gì nhất là một người không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con, điều này có thể bù được nếu như Dũng thật sự yêu thương và quyết tâm đi học cách chăm sóc trẻ nhưng ngay cả việc động vào nó Dũng cũng không muốn thì làm sao có tình cảm nảy sinh giữa hai hai người.

Thanh bế thằng bé đi xuống lầu. Thanh mỉm cười nói.

_Chào bố đi em….!!

Dũng tái mặt gắt.

_Cô im đi, tôi nói lần chót nếu cô còn lảng vảng xung quanh đây vào ngày mai là không yên với tôi đâu….!!

Thanh nghiến răng.

_Anh vừa phải thôi, anh không nghĩ cho anh thì cũng phải nghĩ cho thằng nhóc. Anh nhìn nó xem nó ốm nhom ốm nhách, miệng nó méo xệch vì gào khóc nhiều. Anh đã đưa nó đến bác sĩ khám xem nó có bị suy dinh dưỡng chưa…?? Tôi nghĩ anh nên đưa nó đi đi, nếu không mai sau anh lại hối hận….!!

Dũng giận đến phát run.

_Cô…cô….!!

Thanh đứng đối diện với Dũng, đôi mắt nhìn thẳng vào mặt Dũng.

_Tôi cầu xin anh đó. Anh làm ơn cho tôi chăm sóc thằng nhóc, còn chuyện tiền công tôi không lấy đâu….!!

Dũng muốn cười lắm nhưng không tài nào cười nổi.

_Cô có bị điên không hả…?? Sao cô không tìm việc khác mà làm…?? Tôi nghĩ cô nên đi du lịch hay nghỉ ngơi chờ qua hè rồi đi học tiếp, cần gì phải chuốc phiền phức vào thân….!!

Thanh vênh mặt lên.

_Tại vì tôi thích…!!

Thanh quay qua nhìn thằng nhóc. Thanh mỉm cười hỏi nó.

_Em có muốn chị chăm sóc và trông nom em không…??

Thằng nhóc tròn xoe mắt nhìn Thanh, nó bá cổ Thanh thật chặt. Thanh hếch mũi.

_Đấy anh thấy chưa…?? Nó thích tôi ở lại đây chơi đùa với nó và cho nó ăn, còn anh, anh cứ đi làm và lo chuyện của anh, thế là xong…..!!

Dũng thấy càng nói Thanh càng giở giọng liều ra. Dũng định giật lấy thằng nhóc trên tay Thanh nhưng Dũng sợ không dám làm. Nhớ lại hôm trước sau khi giật lấy thằng nhóc, nó khóc đến nỗi Dũng cảm tưởng nó sắp chết, Dũng hốt hoảng và hối hận, cũng may nó gào chán nó lăn ra ngủ nếu không hôm ấy Dũng phải gọi điện cầu cứu Thanh.

Thanh đẩy lưng Dũng.

_Mau đi tắm đi anh. Tôi và thằng nhóc chờ anh ở bàn ăn trong bếp….!!

Thanh cười đùa bảo thằng nhóc.

_Mình đi ăn thôi nhóc….!!

Thằng nhóc cười toe, miếng nó nói những câu vô nghĩa không đầu không đuôi. Thanh hôn nhẹ vào má nó. Dũng nhìn bóng dáng hai người, Dũng thở dài bước lên lầu. Sau khi thay quần áo và tắm rửa xong, Dũng bị Thanh réo gọi um lên nên Dũng đành ngồi xuống bàn ăn.

Thanh ôm thằng nhóc vào lòng, múc một bát cháo đầy. Thanh bón từng thìa cho nó ăn, Thanh nịnh.

_Em ăn hết bát cháo này chị đọc truyện tranh cho em nghe, nếu em không ăn hết chị sẽ đánh đòn em…!!

Thằng nhóc ngơ ngác nhìn Thanh môi nó run run vì sợ. Thanh vội vã vỗ về.

_Chị đùa em thôi mà. Nhưng em phải hứa là sẽ ăn hết bát cháo này nhé, đồng ý không nào…!!

Thằng bé gật gật. Thanh xoa đầu nó.

_Thế mới là bé ngoan…!!

Dũng nhìn Thanh và thằng bé đến quên cả ăn, cả hai diễn sống động quá. Trông Thanh và thằng bé mới thân thiết làm sao, họ chẳng có quan hệ gì cả, tại sao họ lại gần gũi hơn cả Dũng. Dũng bất lực cúi xuống nhìn bát cơm đầy Thanh đưa lúc nãy. Dũng không tài nào nuốt nổi, ruột Dũng đang cồn cào. Mấy tháng nay ngày nào Dũng cũng nốc rượu đến say mèn, không ăn không uống gì thêm, nếu để tình trạng này kéo dài Dũng sẽ làm cho chính bản thân Dũng bị đau dạ dày.

Thanh nhíu mày hỏi.

_Sao anh không ăn đi. Anh chê thức ăn tôi nấu dở à …??

Dũng buông đũa lắc đầu.

_Không phải, tại tôi no rồi nên không muốn ăn thêm nữa….!!

Thanh lắc đầu.

_Anh đừng nói dối, lúc nãy anh về nhà nồng nặc toàn mùi rượu. Tôi nghĩ là do anh uống nhiều quá nên chưa có gì bỏ vào bụng. Anh làm gì cũng nên chú ý giữ gìn sức khỏe, thằng nhóc chỉ còn có mình anh thôi….!!

Dũng đứng bật dậy như lò xo, đôi mắt vằn đỏ, từng thớ thịt trên mặt nổi lên. Lúc này sự tức giận của Dũng đã lên đến cực điểm. Dũng cay đắng quát.

_Tôi không cần cô phải thương hại tôi. Tôi nói cho cô biết, đàn bà các cô chẳng có ai là tốt đẹp cả….!!

Dũng nhếch mép lạnh tanh.

_Cô nói mục đích tiếp cận tôi của cô đi. Cô cần bao nhiêu….??

Thằng bé sợ hãi khóc thét lên, thìa cháo lúc nãy Thanh bón đang rơi cả ra. Thanh vội lấy khăn lau miệng thằng nhóc. Thanh điên tiết quát lại Dũng cũng to tiếng không kém.

_Anh đúng là người không có trái tim. Nếu anh nghĩ tôi tiếp cận anh vì tôi muốn gì đó của anh thì anh nhầm rồi, tôi chẳng cần gì của anh cả….!!

Những tiếng kêu “da,da” của thằng nhóc khiến Thanh đau lòng, đôi mắt đỏ hoe. Thanh đau đớn nói.

_Anh thấy anh độc ác đến mức độ nào chưa hả…?? phải khó khăn lắm tôi mới bón cho nó ăn được vài thìa cháo, bây giờ vì anh nó chẳng ăn được gì nữa. Hay là anh từ bỏ nó đi tôi sẽ nuôi nó, anh đừng hành hạ nó thêm nữa….!!

Dũng nhìn thằng nhóc kêu gào thảm thiết hai tay quét nước mắt chảy trên má, nó hết nhìn Thanh rồi lại nhìn Dũng. Thanh căm hận bế thằng nhóc đi ra ngoài sân. Một tay bế thằng nhóc một tay cầm bát cháo. Nước mắt Thanh rơi xuống,Thanh ôm chặt lấy nó vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng nó. Thanh đi lòng vòng quanh sân.

_Chị xin lỗi, em nín đi nào. Lúc nữa chị đưa Tiến đi công viên chơi nhé…!!

_Ở đó có nhiều trò chơi lắm, còn có các bạn khác nữa…!!

Thằng bé vẫn chưa thôi khóc, có lẽ nó sợ Dũng quá nên nó đang hờn. Thanh nhìn khuôn mặt sũng nước mắt của nó. Thanh cầu xin.

_Em làm ơn đi, em có muốn chị ở đây không…?? Nếu em mà khóc mãi thế chị không được phép ở lại chăm em nữa đâu. Nếu phải xa em làm sao mà chị chịu nổi…!!

Dũng chết lặng đứng dựa trước cửa nhìn ra sân. Tiếng khóc của thằng nhóc làm tan nát cõi lòng Dũng. Dũng biết Dũng đối xử quá khắc nghiệt với Tiến, lẽ ra Dũng không nên chuyển lòng hận thù mẹ nó sang nó nhưng Dũng làm không được, cứ mỗi lần nhìn thấy nó Dũng lại nhớ đến mẹ nó. Từ chán nản nảy sinh ác cảm, Dũng đã quên mất Tiến bây giờ chỉ là một đứa trẻ, tâm hồn thơ dại của nó rất cần một bàn tay yêu thương chăm sóc. Có phải là Dũng đang làm sai…??

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s