Vợ nhặt – chap 7.2


Sau khi đọc lại toàn bộ hợp đồng , Dũng thở phào nhẹ nhõm, coi như công việc của ngày hôm nay đã tạm ổn. Nhìn đồng hồ đeo trên tay, Dũng giật mình không ngờ đã gần một giờ chiều. Hùng gõ cửa phòng Dũng.

_Mời vào…!!

Hùng tươi cười chào.

_Cậu không đi ăn à…??

Dũng lắc đầu.

_Mình vừa mới giải quyết xong mấy cái hợp đồng nên vẫn chưa có thời gian đi ăn…!!

_Bên tổ thiết kế đã gửi mẫu vẽ sản phẩm mới cho cậu chưa…??

_Họ chưa nộp báo cáo cho mình….!!

_Chúng ta phải nhanh lên sắp đến mùa hè rồi, cần phải thay đổi cho phù hợp với sự phát triển và nhu cầu làm đẹp của mọi người….!!

Hùng nháy mắt.

_Mà cũng lạ thật đấy, cậu nói cậu ghét con gái, tại sao cậu có thể hiểu họ cần gì và thích gì khi họ chọn mua sản phẩm giày dép của cậu…??

Dũng bình thản trả lời.

_Điều này chẳng có gì khó hiểu cả. Mình là một người làm kinh doanh, mà đã kinh doanh thì phải kiếm ra tiền. Nếu đã muốn kiếm tiền tất nhiên phải hiểu khách hàng cần gì và thích gì, chỉ có vậy công ty mới bán được sản phẩm, không lẽ mình sản xuất ra để ngắm hả…??

Hùng kéo ghế ngồi đối diện với Dũng. Hùng quan tâm hỏi.

_Chuyện cô bảo mẫu của cậu đến đâu rồi. Cô ta vẫn chăm sóc thằng nhóc chứ…??

Dũng thở dài, bàn tay mâm mê cây bút ở trên bàn.

_Biết làm thế nào được bây giờ. Mình không thể đuổi cô ta vì nếu không có cô ta mình không còn biết nhờ ai, khi nào mình tìm được người thay thế, mình sẽ cho cô ta nghỉ việc….!!

Hùng nhướng mắt nhìn Dũng.

_Sao cậu phải cố chấp như thế…?? Cậu có biết tìm được một người thật sự yêu trẻ và thật sự quan tâm đến thằng nhóc khó lắm không hả…?? Dù cậu có ghét đàn bà và không muốn con gái bước vào nhà cậu đi chăng nữa, cậu cũng phải nghĩ cậu đang tìm một người có khả năng trông nom thằng nhóc, dọn dẹp nhà cửa cho cậu yên tâm đi làm, cậu đừng vì những suy nghĩ không hay của cậu mà quên đi việc đó. Nhiệm vụ của cậu là phải có trách nhiệm đảm bảo cho thằng nhóc được nuôi dưỡng một cách tốt nhất. Cậu nghĩ sao nếu như cậu tìm không được người có thể thay thế cô ta, liệu lúc đó cậu có thể tập trung vào công việc hay không…??

Dũng ngả người ra đằng sau ghế, vầng trán nhăn lại, khuôn mặt lạnh tanh không một chút biểu cảm, đôi mắt đen sâu đang nhìn vào khoảng không trước mặt.

_Mình biết là khó nhưng mà điều đó không có nghĩa mình không tìm được một người khác….!!

Hùng bác bỏ ý kiến của Dũng.

_Cậu có thấy cậu mẫu thuẫn lắm không hả…?? Cậu nói cậu không thích đàn bà nhưng chính cậu lại đang tìm một người phụ nữ chăm sóc con cậu, dù người đó già hay trẻ thì họ cũng là phụ nữ. Cậu cần họ và nói một cách thẳng thắn, chính họ cũng là người sinh ra và nuôi dưỡng cậu….!!

Dũng tái mặt, đôi môi giật giật, Dũng căm thù hét Hùng.

_Cậu im đi. Cậu đang sỉ nhục tôi đấy, không lẽ những nỗi đau mà họ gây ra cho tôi lại không đủ để tôi nguyền rủa và căm hận họ à…??

Hùng cười nửa miệng nói.

_Mình không ép cậu không được phép căm hận họ nhưng mà cậu phải loại bỏ những người thật sự tốt với cậu chứ, đằng này cậu vơ đũa cả nắm thì ai mà chịu được….!!

_Trên thế giới có hơn nửa dân số là phụ nữ, không lẽ cậu căm thù tất cả. Nếu thế cậu thật sự là một kẻ ngu ngốc….!!

Dũng nói lẫy.

_Đúng tôi là một kẻ ngu ngốc, tôi ngu ngốc nên mới tin thằng bạn thân một cách mù quáng đến nỗi mất cả vợ, mất cả công ty, ngay cả thằng con trai tôi cũng không biết nó có phải là con của tôi không nữa….!!

Hùng van xin Dũng.

_Thôi cậu làm ơn đừng có hơi một tí là lôi chuyện ngày xưa ra dày vò bản thân cậu nữa. Cậu không thể để cho nó ngủ yên và chìm vào quên lãng hay sao….??

Dũng nhếch mép cay đắng.

_Quên ư…?? làm sao mà mình quên được, chỉ cần nhắm mắt mình lại nhớ đến hình ảnh trần trụi và bẩn thỉu của họ, ánh mắt khinh miệt khi họ bỏ mình đi ở tòa án hôm nào. Vết thương này quá sâu mình không tài nào làm cho nó phai nhạt được, mình căm hận tất cả bọn họ…!!

Dũng đang kích động thật sự, bàn tay Dũng run run cầm tách cà phê, uống vội một ngụm. Dũng đang cố nuốt trôi nỗi căm tức đang trào lên ở trong lòng xuống, Dũng không muốn Dũng bị mắc nghẹn ở cổ họng. Hùng vỗ nhẹ vào bàn tay Dũng. Hùng an ủi.

_Cậu đừng suy nghĩ nhiều quá, vết thương nào rồi cũng được thời gian xóa nhòa thôi. Chỉ cần bản thân cậu cố gắng quên nó đi là được, đừng để cái gai nhọn đó đâm sâu thêm vào lòng và vào tim cậu, nếu không có ngày cậu sẽ bị vỡ tim mà chết….!!

Dũng bất cần.

_Mình đã mong chết từ lâu rồi nên nếu có thể chết được mình sẽ không oán hận gì cả mà ngược lại mình còn cảm ơn ông trời vì đã giải thoát cho mình sớm…!!

Hùng xỉ vả Dũng.

_Bây giờ mình phải nói cậu câm miệng đi. Cậu thật là một kẻ ích kỉ, cậu chỉ suy ghĩ đến nỗi đau mà cậu phải chịu, có bao giờ cậu nghĩ đến cảm giác của mọi người xung quanh cậu chưa…?? họ sẽ ra sao khi hàng ngày phải nhìn thấy tinh thần cậu suy sụp, chán nản không muốn sống, cậu tưởng chỉ có mỗi mình cậu là phải chịu đựng nỗi đau thôi sao, trên thế giới này thiếu gì người giống như cậu, thậm chí họ còn bị kinh khủng hơn cậu nhiều, không lẽ họ cũng đều muốn chết cả…??

Dũng im lặng không phản bác lại lời Hùng nói. Mặc dù biết Hùng nói đúng nhưng nói là một chuyện thực hiện lại là chuyện khác, ai cũng phải có bắt đầu mới có kết thúc. Dũng không muốn thử và cũng không muốn quên đi, Dũng muốn ngặm nhấm nỗi đau, muốn sống trong thù hận, muốn trả thù đời, có phải là Dũng đã điên rồi không…?? Ai cũng muốn có một cuộc sống bình yên và hạnh phúc, tại sao Dũng lại không muốn được sống giống họ…??

Hùng xô ghế đứng dậy.

_Chúng ta đi ăn thôi…!1

Dũng trả lời Hùng như một cái máy.

_Ừ….!!

Cả hai dắt nhau xuống gara lấy xe. Trên đường đi, Hùng hỏi.

_Cậu đã gọi điện thông báo cho Thanh biết là cậu không về nhà ăn cơm chưa…??

Dũng lạnh nhạt nhếch mép.

_Mình đã thông báo cho cô ta biết rồi….!!

Hùng tròn mắt nhìn Dũng.

_Cậu gọi điện cho cô ta à…?? Sao cậu bảo là cậu không quan tâm…??

_Ai bảo cậu là mình gọi điện cho cô ta, lúc hơn mười giờ cô ta gọi điện cho mình hỏi mình bao giờ về nhà ăn cơm, mình nói là mình bận việc nên không về được…!!

Hùng bật cười ha hả.

_Hay thật, cô bé này rất có trách nhiệm, mình bắt đầu thích tính cách của cô bé này rồi đấy…!!

Dũng quát.

_Cậu bớt nói nhảm đi được không. Cô ta là một kẻ khó ưa, mình chưa bao giờ thấy một người giúp việc nào láo lếu như cô ta…!!

Hùng vẫn chưa hết buồn cười.

_Cậu bảo sao cơ…?? “láo lếu” …?? Cô ta làm gì cậu mà nghe cậu nói có vẻ tức giận như muốn cho cô ta ăn vài cái tát thế…??

Dũng giận dữ nhớ lại thái độ không biết sợ của Thanh khi dám ra lệnh và bắt ép Dũng làm theo ý Thanh vào buổi sáng.

_Còn gì nữa, nếu không phải mình nghĩ cô ta là phụ nữ và đang chăm sóc con hộ mình thì mình đã đánh cô ta vài cái tát từ lâu rồi…!!

Hùng hết kiên nhẫn hỏi.

_Cô ta đã làm gì cậu….??

_Cậu có tin là cô ta bắt mình phải thuê cô ta không hả..?? Mặc dù mình đã nói cô ta không ra gì, thậm chí mình còn đe dọa cô ta, đuổi cô ta ra khỏi nhà nhưng cô ta nhất quyết đòi ở lại, cô ta còn lấy thằng nhóc ra làm bia đỡ đạn cho cô ta . Sáng nay cô ta còn dám xông thẳng vào phòng ngủ của mình, mình ra lệnh cho cô ta, cô ta không nghe lời mình thì thôi đằng này cô ta còn dám vênh lên cãi lại lời của mình nữa. Nhớ lại thái độ lúc sáng của cô ta khi bắt mình phải ăn cơm do cô ta nấu, ngay lúc đấy mình chỉ muốn đá văng cô ta ra ngoài đường…!!

Hùng chăm chú nghe rõ từng lời Dũng nói, nghe đến đâu Hùng kinh ngạc đến đấy. Hùng cố nhịn cười để hỏi Dũng.

_Những điều cậu nói là thật chứ….?

Dũng cáu tiết.

_Mình lừa cậu làm gì…??

_Ha ha ha….!!

Hùng cười đến chảy cả nước mắt. Hùng không thể nào tin được là trên đời này lại có một cô gái thú vị như Thanh.

_Chúc mừng cậu. Cậu đã tìm được một người giúp việc hoàn hảo không chê vào đâu được..!!

Dũng điên tiết đập bốp vào người Hùng.

_Thằng bạn trời đánh. Cậu đang mai mỉa tôi đấy hả…?? Cậu không thấy là tôi đang mệt mỏi vì bị cô ta làm phiền và quấy rầy hay sao mà cậu còn cười được…??

_Nếu cô ta không mạnh mẽ như thế, cậu nghĩ là có thể trị được tính cách lạnh lùng và cô độc của cậu hả…?? mà nghĩ cũng lạ tại sao thằng nhóc lại bện cô ta thế nhỉ…?? Thằng bé có tính cách cũng không khác gì cậu mấy, đúng là bố thế nào thì con thế ấy…!!

Những lời nói vô tình của Hùng như cứa sâu vào nỗi đau của Dũng. Đôi mắt Dũng đỏ hoe, buổi tối hôm qua lần đầu tiên Dũng ôm Tiến vào lòng, lần đầu tiên gọi nó là con, cảm giác đó thật ấm áp và hạnh phúc. Lúc đó Dũng muốn mở rộng lòng Dũng ra, Dũng muốn được gọi nó là con mãi, Dũng muốn nói với nó rằng Dũng yêu nó dù cho mẹ nó có làm gì Dũng đi chăng nữa. Nhưng có một bức tường vô hình đã ngăn cản Dũng làm điều đó, Dũng cảm thấy bất lực với cảm giác của chính mình. Phải chăng người đang giam cầm con người yếu đuối, nhân từ bên trong Dũng lại chính những suy nghĩ tiêu cực của Dũng.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s