Vợ nhặt – chap 7.4


Bà Kathy an ủi Thanh.

_Con đừng nghĩ nhiều đến chuyện đó nữa. Rồi mọi thứ cũng sẽ qua thôi….!!

Bà Kathy ngập ngừng.

_Con có biết là mấy hôm nữa Thiên Long sẽ về nước không…??

Chiếc điện thoại trên tay Thanh suýt chút nữa là rơi xuống đất. Thanh đau đớn thở không ra hơi.

_Anh …anh ta về làm gì…??

Bà Kathy mỉm cười bí mật.

_Mẹ không biết nhưng mà hình như nó muốn gặp lại con…!!

Thanh cay đắng nói.

_Gặp lại con…?? Giữa con và anh chẳng có gì cần nói với nhau cả. Con không muốn khơi lại vết thương lòng, nó đang lành sẹo con không muốn nó bị rách toạc thêm ra nữa…!!

Bà Kathy khuyên Thanh.

_Mọi chuyện đã thuộc về dĩ vãng rồi, nó ra đi không một lời từ biệt con là vì nó có nỗi khổ riêng mẹ nghĩ nó sẽ giải thích cho con hiểu…!!

_Nỗi khổ riêng ư…?? Anh ta bỏ con đứng một mình đợi anh ta suốt một ngày ở công viên, anh ta nói anh ta sẽ đến nhưng kết quả thì sao ???. Khi con trở về nhà, con mới biết anh ta đã lên máy bay từ sáng sớm. Mẹ nói đi anh ta cần gì phải làm như thế, anh ta chỉ cần nói với con là anh ta phải đi, con làm sao giữ anh ta ở lại được. Anh ta là một kẻ lạnh lùng không có trái tim. Cho đến tận bây giờ con vẫn hận anh ta, con hận luôn cả bản thân con. Mối tình đầu đã tan theo cơn gió mùa đông rồi, bây giờ con chỉ ước anh ta để cho con yên, con muốn chôn vùi đi quá khứ, con muốn chôn vùi đi tất cả những thứ thuộc về anh ta….!!

Nước mắt Thanh đã rơi đầm đìa. Đôi mắt đỏ hoe, thằng bé thấy Thanh khóc nó cũng khóc theo. Thanh sợ hãi vội dỗ dành.

_Em nín đi, chị không sao đâu. Chị khóc vì có con bọ bay vào mắt. Tiến của chị khóc trông xấu lắm, nín đi nào…!!

Thằng bé kêu thật to. Thanh vội ôm chặt nó vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng nó. Vừa đi Thanh vừa nhong nhong.

_Tiến là một thằng nhóc ngốc xít, hay khóc hay cười, trông xấu quá đi….!!

Nghe Thanh trêu nó mà như đang hát nhạp Rap. Thằng bé kinh ngạc lắng nghe, thấy Thanh cứ lặp đi lặp lại một điệp khúc. Thằng bé từ ngạc nhiên đến thích thú nó bật cười, hai bàn tay vỗ vào nhau kêu bôm bốp, miệng nói những câu vô nghĩa không đầu không đuôi. Thanh dù cố lắng nghe thật kỹ cũng không tài nào hiểu nổi.

Thanh thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng thằng nhóc cũng chịu nín. Cuộc điện thoại của hai mẹ con bị gián đoạn đến hai ba lần vì bị thằng nhóc cắt ngang. Bà Kathy cáu tiết quát Thanh.

_Con đang làm cái gì đấy hả. …?? Con có biết là đang nói chuyện mà ngắt ngang giữa chứng như thế là bất lịch sự và vô phép lắm không hả…??

Thanh dịu giọng.

_Con xin lỗi tại thằng nhóc quấy khóc quá nên con phải dỗ dành nó ….!!

_Sao con không giao nó cho mẹ nó mà con phải chăm sóc nó làm gì…??

_Mẹ biết thừa là chị ấy bận việc làm sao chị ấy có thời gian rảnh ở nhà trông trẻ…!!

Bà Kathy xỉ Thanh.

_Con rỗi hơi vừa thôi. Chẳng lẽ cô ta không thuê được ai đó trông chừng thằng nhóc hay sao. Tại sao cô ta đi làm bắt một con nhóc như con đến trông hộ con làm gì, có phải chị ta không được bình thường đúng không…?? Con làm gì có kinh nghiệm trông trẻ, ăn còn chưa xong thì làm được việc gì khác…!!

Thanh giận dỗi.

_Mẹ đang khinh thường con đấy. Mặc dù mẹ không sinh em cho con nhưng con thường hay đến chăm sóc bọn trẻ ở trại trẻ mồ côi, bế hộ con hàng xóm, chăm sóc cháu hộ con bạn thân. Mẹ nói đi từng đấy đã đủ kinh nghiệm chưa…!!

Bà Kathy cười nhạt.

_Con thì giỏi rồi. Những việc chính không lo làm, chỉ lo chuyện bao đồng. Mẹ không cần biết là con có thích hay là không, hết mùa hè này mẹ sẽ làm hồ sơ chuyển con sang bên này học…!!

Thanh giãy nảy.

_Mẹ không thể tùy tiện quyết định tương lai của con được, dù mẹ có dùng cách nào con cũng không sang bên đó học đâu…!!

_Nhưng nếu con không chuyển sang bên đây học, con làm sao lấy chồng…!!

Thanh há hốc mồm. Thanh lắp bắp hỏi.

_Mẹ đang nói cái gì đấy hả. Việc đi học của con thì có liên quan gì đến việc chồng con ở đây…??

_Tại sao lại không liên quan, không phải ngay từ nhỏ con đã thích và muốn lấy Thiên Long làm chồng rồi hay sao…??

Một lần nữa trái tim Thanh lại đau nhói. “Sao mẹ hay nhắc đến anh ta thế, không lẽ mẹ có chuyện gì dấu mình”.

_Mẹ nói thật cho con biết đi, có phải mẹ và bố đang có âm mưu gì đúng không…??

Bà Kathy kêu lên.

_Con đang nói gì mà ghê thế…?? cái gì mà “âm mưu”, mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi…!!

Thanh tức giận.

_Nếu mẹ muốn tốt cho con, thì con xin mẹ hãy để cho con được yên. Con không muốn mẹ kiểm soát, điều khiển cuộc đời con theo ý mẹ. Con muốn được làm những gì mà con thích…!!

Bà Kathy to tiếng ngắt lời Thanh.

_Con bé này hay nhỉ..?? mẹ có làm gì con đâu mà con đã cãi mẹ như chém chả thế hả..?? Đấy chỉ là gợi ý của mẹ thôi, còn con có muốn làm hay không đó là việc của con. Nhưng mẹ muốn nói với con rằng, dù làm gì hay trước khi quyết định việc gì mẹ mong con hãy suy nghĩ cho thật kỹ…!!

_Con xin lỗi mẹ vì con hơi nóng. Con sẽ suy xét lại những lời mà mẹ nói…!!

_Ngày mai Thiên Long về nước rồi con có thể ra đón nó được không…??

Người Thanh chao đảo, ngày mai anh ta về nước rồi, ngày mai Thanh phải đối diện với bóng ma của quá khứ. Thanh cảm tưởng có ai đó đang bóp nghẹt buống phổi, Thanh thấy khó thở, sống mũi cay cay.

_Tại sao con phải đi đón anh ta…?? Anh ta không nhờ được ai à…??

Bà Kathy lắc đầu.

_Con biết là ở Việt nam thằng Thiên Long chẳng còn ai là thân thích cả, người nó quen biết duy nhất chỉ có một mình con…!!

Thanh nói nước đôi.

_Vậy thì sao, con mặc kệ anh ta…!!

Bà Kathy giận dữ quát Thanh.

_Thanh…!! Con có biết là con trẻ con lắm không hả…?? Chuyện giận hờn của hai đứa nên gác sang một bên, đây là trách nhiệm của con. Con không thể làm cho mẹ mất mặt được…!!

Thanh vặn hỏi bà Kathy.

_Ngay cả việc con gái mẹ có thích làm hay không mẹ cũng không quan tâm đến hay sao…?? Có phải mẹ chỉ quan tâm đến thể diện của mẹ, còn cảm giác của con mẹ coi chẳng ra cái gì…??

Ông Hoàng thấy bà Kathy to tiếng với con gái. Ông nhíu mày.

_Em bị làm sao thế…?? lâu ngày mới gọi điện về hỏi thăm con gái, lẽ ra em phải ăn nói nhẹ nhàng với nó chứ..?? em quát nó như điên thế kia thì lần sau nó sợ nó không dám nghe máy nữa thì sao…??

Bà Kathy phân trần.

_Em nào có muốn quát nạt nó đâu, tất cả đều là do nó trêu tức em. Anh thấy ai đời em nhờ nó đi đón thằng Thiên Long, nó nhất định không chịu đi, anh bảo em phải làm gì bây giờ…??

Ông Hoàng thở dài.

_Em cũng phải đặt em vào hoàn cảnh của nó chứ…?? Em thử nghĩ lí do tại sao nó lại không muốn dáp mặt thằng Thiên Long. Tất cả cũng là do thằng Thiên Long gây đau khổ cho nó và cũng tại thằng Thiên Long làm tổn thương trái tim nó đúng không..??. Em phải cho nó thời gian để chữa lành vết thương chứ…??

_Em biết nhưng mà chuyện này đâu có liên quan đến ân oán cá nhân. Thằng Long về Việt nam là vì muốn gặp lại con bé Thanh, ngay từ khi còn nhỏ con bé Thanh đã bám thằng Long không rời, nó còn nói với em là mai sau khi nó lớn lên nó sẽ lấy thằng Long làm chồng nếu không vì câu nói đó của nó anh nghĩ em có cần phải tốn công sắp xếp chuyện này hay không…??

Ông Hoàng gập gù.

_Thôi được rồi, em để anh nói chuyện với con…!!

Bà Kathy đưa điện thoại cho ông Hoàng. Ông hắng giọng.

_Chào con gái. Thế nào khỏe không con…??

Thanh cười trêu ông Hoàng.

_Con khỏe, chào bố yêu, bố có nhớ con không…??

Ông Hoàng bật cười sảng khoái. Lâu rồi ông không nghe con gái gọi ông là “bố yêu”.

_Tất nhiên là bố phải nhớ con gái rượu của bố rồi. Chuyện học hành của con ổn cả chứ…??

_Dạ, mọi thứ đâu vào đấy cả. Bố cho con biết tại sao đột nhiên Thiên Long lại về nước, có phải do mẹ ép nên anh ta mới chịu về đúng không…??

Ông Hoàng hóm hỉnh nói.

_Con nghĩ là mẹ con có đủ khả năng làm việc đó à. Ngay cả người “yêu” như con còn không có khả nằng, thì có ai làm nổi. Nó về là do nó muốn thôi…!!

_Con không tin, nhất định trong chuyện này có điều gì đó mờ ám…!

Ông Hoàng cười khùng khục.

_Trí óc của con phong phú quá, ngay cả hai từ đó con cũng nghĩ ra được, chuyện này con thấy mờ ám ở điểm nào…??

Thanh nói ngay mà không cần phải suy nghĩ.

_Chuyện anh ta đột nhiên về nước này, chuyện mẹ nhờ con đón anh ta này, tất cả đều khiến con nghi ngờ…!!

Ông Hoàng ôn tồn bảo Thanh.

_Con đừng suy diễn lung tung nữa. Sáng ngày mai đúng tám giờ con ra sân bay đón Long. Con đưa nó về nhà mình, căn nhà ba tầng chỉ có một mình con sống nên đủ chỗ cho cả hai đứa…!!

Thanh lắp bắp.

_Bố..bố đang đùa con đúng không, làm sao con có thể sống chung nhà với anh ta được…??

_Có gì mà không được hả con gái…?? Chỉ cần con mở lòng con ra một chút là mọi chuyện lại đâu vào đấy thôi…!!

Thanh gào lên.

_Nhưng mà con ghét anh ta. Con thà chết còn hơn phải gặp mặt anh ta hàng ngày…!!

Ông Hoàng hơi ớn trước thái độ cương quyết của con gái.

_Thôi mà con, con cứ coi Long là một người bạn xa nhà mới về là được…!!

Thanh cáu tiết hét ông Hoàng.

_Con nói trước, nếu có chuyện gì xảy ra. Bố mẹ đừng trách con không biết nghe lời. Con có đón anh ta về nhà mình hay không là do con quyết định…!!

Ông Hoàng tươi tỉnh.

_Bố biết chắc là con sẽ đón Long về nhà. Con làm sao nỡ bỏ nó bơ vơ một mình ở một nơi không quen biết ai được đúng không, con gái bố luôn tốt bụng, luôn biết quan tâm đến người khác. Nếu không con đâu còn là con bé Thanh mà bố biết nữa.

_Có chuyện gì bố mẹ sẽ gọi điện lại cho con sau. Con nhớ giữ gìn sức khỏe, dù có làm gì cũng phải suy nghĩ trước, đúng mới được làm, không nên chơi bời tụ tập. Và nhớ là phải cố gắng học tập….!!

Thanh nhái giọng ông Hoàng

_Dạ thưa “ngài” con biết rồi. Con chúc bố mẹ mạnh khỏe. Con có việc bận nên con cúp máy đây…!!

_Ừ, chào con…!!

Thanh ngồi thụp xuống đất.Thằng nhóc nghịch tóc Thanh, ánh mắt tò mò nhìn Thanh. Thanh ôm chặt lấy nó vào lòng. Thanh thủ thỉ bảo nó.

_Chị phải làm sao bây giờ hả nhóc…?? Chị cứ tưởng mối tình đau khổ trong quá khứ đã bị chôn vùi rồi, chị không ngờ bây giờ nó lại bị đào bới lên.

Thanh chán nản thở dài.

Chỉ còn lại một ngày một đêm nữa thôi, mọi chuyện lại bắt đầu theo vòng quay của định mệnh…!!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s