Vợ nhặt – chap 8.1


Chản nản buồn bã Thanh bế thằng nhóc Tiến tới nhà Trang chơi. Vừa nhác trông thấy bóng dáng Thanh và thằng nhóc ở ngoài cổng, Trang đã gọi to.

_Thanh…!! Cậu đến rồi à…??

_Ừ, mình đến rồi. Cậu mau mở cổng cho mình vào…!!

Trang mở rộng hai cánh cửa sắt. Thanh quan tâm hỏi Trang.

_Bố mẹ cậu có nhà không…??

Trang lắc đầu.

_Bố mẹ mình đã đi chơi nhà bà ngoại rồi….!!

Thanh dắt xe vào trong cổng. Nhà Trang được xây dựng theo lối sân vườn, mới nhìn từ xa cảm tưởng ngôi nhà bị cây cối bao phủ hết, trước sân có một hồ bơi lúc nào cũng đầy nước, trên thảm cỏ xanh được đặt mấy chậu hoa. Thanh đếm có hơn mười chậu cây cảnh được xếp xung quanh sân. Thanh nhíu mày.

_Nhà cậu âm u và mát mẻ quá, chả bù cho nhà mình lúc nào cũng vắng vẻ, buồn hiu…!!

Trang đùa.

_Hay là cậu dọn đến nhà mình ở đi, cậu ở một mình làm chi cho buồn…!!

Thanh nguýt Trang.

_Thôi đi cô nương…!! Ai hơi một tí mở miệng nói đang bị người ta chiếm mất phần, mình đến ở nhà cậu mình sợ mang tiếng lắm. Nhỡ đâu cậu lại tưởng mình chiến hết tình thương của ba mẹ cậu thì nguy cho mình….!!

Trang đập bốp một cái vào vai Thanh.

_Đúng là chỉ biết ăn nói bậy bạ. Mình nạnh cậu bao giờ, mình mong cậu đến ở nhà mình còn không được, cậu đúng là miệng lưỡi đảo điên…!!

_Ừ, tôi đảo điên, cô đã hài lòng chưa….??

_Rồi. Bây giờ cậu giới thiệu thằng nhóc cho mình biết đi. Mình thấy nó nhìn mình từ nãy đến giờ….!!

Thanh nhấc thằng bé ra khỏi ghế xe. Đi chơi xa Thanh sợ thằng nhóc đói nên mang sẵn theo một bình sữa. Thanh mỉm cười bảo thằng nhóc.

_Chào chị Trang đi em…!!

Trang nhìn thằng bé thật kỹ. thằng bé dễ thương hơn Trang tưởng, đôi má núng nính, nước da mềm mại trắng hồng. đôi môi đỏ như son, sống mũi cao, ánh mắt lonh lanh tinh ranh. Trang đoán bố mẹ nó phải rất đẹp nếu không nó không thể có được hình dáng bên ngoài như thiên thần như thế này. Trang mê mải ngắm thằng nhóc không chớp. Thanh huých nhẹ vào sườn Trang.

_Thế nào, cậu đã bị thằng nhóc hút hồn rồi đúng không….??

Trang đỏ mặt quát.

_Cậu ăn nói vớ vẩn gì thế…?? Ai người ta nghe thấy người ta lại cười cho…!!

_Bây giờ cậu mà cũng biết sợ cơ à…?? chắc phải lúc nãy cậu gọi điện cho mình, cậu nói thằng nhóc quyến rũ mình là gì…??

_Đồ chấp nhặt, mình có nói lỡ một câu, Cậu đã trả treo mình mười từ rồi…!!

Thanh thơm vào má thằng nhóc. Thanh động viên.

_Để chị Trang bế em nhé….?? Chị bận đi vệ sinh một chút…!!

Thằng bé không quen người lạ, nó co rúm người lại, đôi bàn tay bám chặt lấy cổ Thanh, đôi mắt sợ hãi nhìn xung quanh. Nó nhìn Trang chằm chằm, hình như nó rất tò mò về Trang, nó đang cố phân tích xem Trang là ai, Trang có mối quan hệ gì với Thanh và nơi đây là đâu.

Trang cố lấy lòng thằng nhóc.

_Em ngoan đừng sợ để chị bế em một chút nhé ..??. Chị hứa sẽ không làm đau em….!!

Càng nghe Trang nói, nó càng bám chặt vào cổ Thanh. Thanh vỗ nhẹ vào lưng nó.

_Không sao đâu em, chị ấy không phải là người ngoài….!!

Thằng bé đâu hiểu người ngoài người trong là gì, với nó ngoài Thanh ra nó không muốn theo ai cả. Ai cũng làm cho nó sợ, nó ôm lấy Thanh đầy tin tưởng. Thanh thở dài bảo Trang.

_Cậu thông cảm, không phải chỉ có mình cậu bị thằng nhóc khước từ thiện ý đâu mà ngay cả bố nó, nó cũng không muốn anh ta bế nó…!!

Trang kinh ngạc nhìn thằng nhóc không chớp.

_Cậu đang đùa mình đúng không…?? Nó không theo anh ta có phải là do anh ta không bao giờ bế nó…??

_Mình mới vào làm nên mình không biết rõ chuyện này nhưng mà theo những gì mình quan sát được từ hôm qua đến giờ thì đúng là anh ta luôn tìm cách tránh xa thằng nhóc….!!

_Lạ nhỉ, mình tưởng ông bố nào cũng thương con…!!

_Đó chỉ là một số ít thôi, còn đâu những ông bố giống như anh ta thì đầy rẫy. Nói thật mình khinh ghét nhất những người vô tình và máu lạnh như anh ta…!!

Trang nói khích Thanh.

_Nếu cậu đã khinh ghét anh ta một cách thậm tệ như thế, sao cậu không bỏ anh ta đi cho rồi, cần gì phải cố sống cố chết trở thành bảo mẫu của con anh ta làm gì..??

_Mình đã giải thích với cậu rồi, mình chỉ quan tâm đến thằng nhóc, còn anh ta mình mặc kệ…!!

Trang phản bác lại ý kiến của Thanh.

_Cậu ngốc vừa thôi. Cậu có biết một người phụ nữ khi đã thương con của anh ta thì cũng sẽ thương luôn anh ta không hả…??

Thanh bật cười thật to.

_Cậu mới là người bị điên. Thương con của anh ta và thương anh ta đâu có giống nhau, cậu có thấy là nhiều người không có hạnh phúc, họ cố níu giữ hôn nhân vì con cái nhưng họ đâu có hiểu nếu họ không hạnh phúc làm sao con cái họ được chăm sóc, được yêu thương một cách tử tế, sống như thế có khác gì địa ngục…!!

Trang dẩu môi cãi.

_Cậu đừng đem ba cái mớ lí thuyết vớ vẩn mà cậu đã được ở trên báo đài ra nói với mình. Từ xưa đến nay mình chưa bao giờ nói sai điều gì cả…!!

Thanh nhìn khuôn mặt dương dương tự đắc của Trang. Thanh phì cười bảo.

_Mình thừa nhận cậu giỏi được chưa…??

Khuôn mặt Thanh trầm buồn. Thanh ngập ngừng nói.

_Cậu có biết ngày mai Thiên Long bay về đây không…??

Trang đang đi bỗng khựng lại.

_Mình không nghe lầm chứ…?? Mình tưởng anh ta chết ở một xó xỉnh nào đó rồi…??

Thanh cười như mếu.

_Mình cũng mong anh ta chết ở một xó xỉnh nào đó lắm nhưng sự thật ngày mai anh về bay về đây, ngày mai mình phải đi đón anh ta…!!

Trang tròn mắt nhìn Thanh. Trang cay cú nói.

_Anh ta là một kẻ phản bội, rõ ràng anh ta ra đi mà không nói lại một lời nào với cậu, sao anh ta còn về đây làm gì. Anh ta định làm tan nát trái tim cậu thêm một lần nữa hay sao…??

Thanh lắc đầu cương quyết.

_Không bao giờ có chuyện đó nữa đâu. Mình đã hứa với lòng là sẽ cố quên anh ta đi, mình sẽ tìm được một người thật sự yêu mình, tôn trọng mình…!!

Trang vỗ vai Thanh an ủi.

_Cậu nói đúng. Một cô gái xinh đẹp,tốt bụng và thông minh như cậu thiếu gì người muốn yêu cậu chẳng được, tội tình gì cậu phải cố giữ lấy một người không tôn trọng cậu. Nói thật ngay từ đầu mình đã không thấy ưng anh ta rồi, chỉ vì lúc đó cậu yêu anh một cách mù quáng nên mình mới không dám hó hé gì nhưng từ bây giờ trở đi mình sẽ xen vào đến cùng. Mình không muốn cậu trở thành một con ngốc thêm một lần nữa….!!

Thanh cảm động vòng tay ôm lấy người Trang. Thằng nhóc Tiến thấy Thanh ôm Trang nó cũng bắt chước, bàn tay nhỏ xíu của nó sờ nhẹ vào nách Trang làm Trang cảm thấy nhồn nhột. Trang không chịu được buồn nên cười phá lên. Thanh tức khí gắt.

_Con bạn chết tiệt, người ta đang buồn nẫu cả ruột, thế mà cậu có thể cười được hay sao…??

Trang che miệng cười, hơi thở gấp gáp trong lồng ngực. Trang chỉ vào thằng nhóc.

_Tất cả cũng tại thằng nhóc, nó cù vào nách mình làm mình không nhịn được cười…!!

Thanh nghe Trang nói Thanh cũng bật cười khúc khích, không khí u ám nhờ thế cũng bị xua đi bớt.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s