CDBT – chap 5.1


Vân phải ở trong bệnh viện gần cả tháng và trong một tháng ấy bố mẹ và ông của nó ngoài lá thư mà nó cho người gửi về nhà, họ không còn nhận được bất kỳ tin tức nào của nó cả.

Vân thỉnh thoảng gọi điện cho Thu và nhờ Thu nhắn giùm cho bố mẹ nó biết là nó vẫn còn khỏe mạnh và bảo họ đừng lo cho nó.

Vân cũng chuyển đến ngôi nhà mà Hoàng đã thuê cho Vân, nó sẽ sống ở đó cho đến khi đôi chân của nó lành lặn, những ngày tháng ăn không ngồi dồi làm cho nó phát điên, nó muốn tìm được việc gì đó để làm, nhưng làm gì đây, nó liền nhờ Dì Thoa đi mua cho nó mấy tờ báo, nó cần đọc để tìm việc làm dần, nó không muốn sống trên tiền trợ cấp của người khác, nó nghĩ như thế nhục lắm, nó không muốn lợi dụng Hoàng, mà từ hôm đó tới giờ anh ta cũng bặt tăm không thấy đâu.

Hoàng đang say sưa làm việc trong văn phòng của mình, anh mặc dù vẫn còn hơi mang máng nhớ tới con bé nạn nhân của mình, nhưng sau khi giao lại toàn bộ chuyện này cho ông luật sư, anh cũng quên luôn vì công việc của anh nhiều quá, anh làm con không xuể thì nhớ tới một con bé lạ hoắc kia làm gì, không phải là anh đã lo cho nó đầy đủ rồi hay sao, anh yên tâm vào làm việc và làm rất hăng say, vì từ xưa tới nay công việc là lẽ sống của anh, ngoài nó ra, anh không còn quan tâm tới bất cứ thứ gì khác.

Vũ hôm nay có việc nên anh đi ra ngoài vì mẹ anh muốn anh đi xem mắt, anh đã ngán tận cổ cái kiểu này lắm rồi, nhưng biết làm sao được, dù anh có muốn hay không anh cũng phải vâng lời mà đi.

Nhưng đi đến ngang đường anh lại quay lại không đi tiếp nữa, vì điện thoại của anh chợt reo lên, anh mở máy ra và cho lên tai nghe.

_A lô, Hoàng hả, có gì không mày…??

Hoàng cười lên ở trong máy.

_Thế nào có giảnh không , tao mời mày đi uống rượu…??

Vũ kêu khổ với thằng bạn, anh bảo.

_Tao phải về nhà vì mẹ tao có chuyện cần nói với tao hình như là lại đi xem mắt thì phải….!!

Hoàng ôm bụng lên mà cười, anh trêu.

_Sướng nhé, mày đúng là có phúc, còn tao thì chẳng có ai quan tâm đến cả, tao đã từng tuổi này rồi mà có ai đâu…!!

Vũ bực cả mình, cái thằng bạn chết tiệt sao nó dám cười trên nỗi đau của anh chứ, Vũ quát.

_Tên kia, mày không thể nào bớt cái mồm đi được à, mày có biết là tao đang dầu cả ruột không hả…??

Hoàng giả vờ hỏi.

_Sao thế, có vợ không sướng hả, sao mày lại buồn, tao mà được như mày thì tao phải hét lên vì sung sướng ấy chứ…??

Vũ mai mỉa.

_Không phải là mày trốn về đây vì cũng không muốn lấy vợ sao, đúng là có tật mà dám chê người khác là thế nào…??

Hoàng tức khí bảo Vũ.

_Thằng kia tao trêu mày một chút mà không được hay sao….??

Vũ cười khẩy nói.

_Mày thì lúc nào mà chả bảo là trêu tao, nhưng mày luôn cười trên nỗi đau của tao, mày biết là tao sợ đàn bà rồi mà, họ là những người phiền phức nhất trên đời, tao ngán họ lên tận cổ rồi….!!

Hoàng phá ra cười ở trong máy.

_ Ha ha ha …………!!

_Mắc cười quá đi mất, vậy mày định ở giá cả đời luôn à, tội nghiệp cho mẹ của mày, bà mà biết lại lên cơn đau tim thì khổ, mà mày có cần tao nói giúp không…??

Vũ nói mát.

_Dạ, con không dám, vì bố cũng có khác gì con, bố có biết vì bố mà con suốt ngày bị gọi điện thoại làm phiền không hả, tao nói cho mày biết mày muốn làm gì thì làm, hãy gọi điện về cho mẹ của mày đi, mày mà để tao bị làm phiền nữa thì mày chết…!!

Hoàng cười khổ bảo thằng bạn.

_Mày nghĩ tao có dũng khí ấy hả, tao còn chưa kịp nói câu gì thì mẹ của tao đã kêu ầm lên rồi, cái lỗ tai của tao vì mẹ tao mà bây giờ thành điếc rồi đây này…!!

Vũ quát lên.

_Vậy là mày định lấy tao là bia đỡ đạn hả, mày đúng là một thằng bạn chết tiệt…???

Hoàng cầu xin Vũ.

_Mày làm ơn đi mà, lúc nào mẹ tao gọi thì cứ bảo là tao đang bận bù đầu vào công việc nên không có thời gian giảnh để đi xem mắt hay đi hẹn hò đâu, mày cứ nói như thế nhé…!!

Vũ thấy mình nói như thế mà cái tên kia cứ trơ ra, hắn lại còn bắt mình nghe chửu hộ hắn nữa chứ, một bà mẹ đã làm cho anh phát điên lên rồi nay lại thêm bà mẹ của tên này nữa chắc là anh phải vào nhà thương điên mất.

Anh chán nản bảo.

_ Mặc xác mày, lần sau mà mẹ của mày có gọi sang, tao sẽ bảo bà là mày không làm gì cả, mà suốt ngày chỉ lao vào rượu chè, hay là đàm đúm với bạn bè, mày không lo làm việc và cũng không đi tìm bạn gái…!!

Hoàng cười mát, anh nói.

_Mày cứ tự nhiên, nếu mày không bảo vệ tao thì tao sẽ để cho mày yên đấy à, tao sẽ bảo mẹ của mày là mày thích con bé thư ký của mày, he he he, lúc đó xem mày làm thế nào…!!

Vũ uất quá, anh hét lên.

_Thằng kia, mày có phải là bạn của tao không hả, mày mà bảo mẹ tao như thế, tao sẽ không bao giờ nhìn mặt mày nữa, và tao sẽ cho mày một trận…!!

cont

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s