NVBĐD – chap 2.2


Đang đèo con Hồng phía sau, thấy nó từ lúc lên xe tới giờ im lặng mãi không nói gì, chắc là nó đang giận mình, nghĩ cũng phải, ai bảo mình lăn ra ngủ như thế chứ.
Đáng lẽ mình phải chở nó về, nhưng mà cũng chỉ tại rượu cả, đến bây giờ đầu của mình vẫn còn đau.

_ Này mày nói gì đi chứ..!!

_ Tao chẳng có gì cần nói với mày cả..!!

_ Tao đã xin lỗi mày rồi mà..!!

Lấy tay đánh vào sau lưng nhỏ Loan, Hồng bảo:

_ Cho mày chết…!

_ Á đau…!!

Hai đứa vừa đi vừa cãi lộn cũng hết đoạn đường tới trường, dắt xe vào lán thì gặp thằng Huy nó hỏi:

_ Hai bà đi học sớm thế..!!

_ Ừ, mà ông cũng có khác gì đâu. Hồng trả lời.

Quay sang thấy mặt của con Loan nó đỏ, Hồng biết con Loan nó thích thằng Huy lâu rồi, mà tại sao nó không nói cho Huy biết nhỉ, để hôm nào hỏi nó xem nó có cần giúp gì không ?
Học xong bốn tiết, hai đứa chúng nó đã mệt lả, toàn là những môn khó nuốt.
Cái nóng mùa hè thật bức bối, con Loan lấy tay huých nhỏ Hồng bảo:

_ Này, tí nữa về, đến nhà tao nhá…!!

_…….. !!

_ Con kia, mày bị câm hả..??

_ Cám ơn, cho con xin, đến nhà bà mà xảy ra chuyện hôm qua nữa, chắc con chết.

Nó há hốc mồm nhìn con Hồng, nhưng rồi nó lại cười bảo:

_ Con ngoan, hôm nay bà đảm bảo không có chuyện gì xảy ra đâu.

_ Mày bảo cái gì..??

Le lưỡi con Loan chạy trước, con Hồng chạy sau, tiếng cười của chúng nó vọng khắp sân trường, mấy đứa bạn trong lớp nhìn chúng nó bảo:

_ Nhìn hai đứa nó kìa, đã mệt thế mà lúc nào chúng nó cũng đùa được.

_ Thôi kệ chúng nó đi, mà chúng ta cũng không còn học với nhau nhiều nữa, sắp mỗi đứa một nơi rồi.

_ Ừ, cũng hơi buồn nhỉ, nhưng mà lo gì, lớp chúng ta sẽ thường xuyên họp mặt, lúc ấy sẽ gặp lại nhau thôi.

_ Mày nói cũng phải.

Phải lôi kéo nài nỉ mãi, con Hồng mới chịu đến nhà nó chơi, hai đứa cần phải giải quyết một đống bài tập. Vừa ăn trái cây mà bà Thảo, mẹ Loan mang lên, nó hỏi:

_ Hồng, mày không thay đổi nguyện vọng chứ..??

_ Ừ, thế còn mày..??

_ Tao cũng vậy, nhưng mà bố mẹ tao muốn tao ra nước ngoài du học, máy tính sao..??

_ Cái đó tao cũng không biết nữa, nhưng tao vẫn thích học trong nước hơn.

_ Tao không muốn xa mày, thôi thì để tao bàn lại với bố mẹ tao đã.

_ Ừ, mà mày đã làm hết bài chưa..??

_ Cũng đã gần xong rồi, hy vọng là cả hai đứa mình đều đậu.

_ Tao cũng mong vậy.

Tò mò nhìn con Loan một lúc Hồng hỏi:

_ Mày thích Huy à..?/

_ Ai bảo mày thế..??

_ Thôi đi cô nương, không thích người ta mà lần nào gặp cũng đỏ mặt.

_ Ha ha ha…..!!! Nó phá lên cười sằng xặc.

Hồng nhìn nó không hiểu gì cả, lẽ nào không phải thế.

_ Mày có thôi đi không hả..??

Lấy tay quẹt nước mắt vì cười, nó bảo:

_ Chẳng là tao nhớ lần trước bị ngã được hắn ôm vậy thôi.

_ Hả….!!

_ Ha ha ha…..!! Lần này thì con Hồng nó phá ra cười.

_ Mày bị sao thế..??

_ Anh hùng cứu mỹ nhân, như thế thì đẹp đôi quá rồi còn gì, thôi mày đừng làm bộ nữa đã cảm người ta rồi thì nói đại đi..??

_ Con kia…??

Nó tức quá mà, nó muốn cho con Hồng một trận, nên hai đứa chúng nó đuổi nhau khắp phòng, bà Thảo lên thấy vậy thì mỉm cười hỏi:

_Thế nào hai con, có chuyện gì mà vui thế.

_ Dạ, con Hồng nó bắt nạt con.

_ Bác không tin nó chứ, cháu bị nó bắt nạt thì có.

Bà bật cười bảo:

_ Hai cái đứa này…!!

Ba người đang nói chuyện với nhau thì có tiếng chuông cổng, Hồng bảo:

_ Hai người cứ nói chuyện đi, để cháu ra mở cổng cho.

Nói xong cô chạy vọt ra cửa, không quên cầm theo chiếc chìa khóa.

Nghe thấy tiếng còi xe bấm inh ỏi, nó vội hét lên:

_ Làm ơn đợi cho một chút…!!

Vừa chạy nó vừa nghĩ, không biết ai mà bất lịch sự thế nhỉ, đã bảo là chờ một chút rồi mà còn….

_ Đây, mời vào….!!!

Đập vào tước mắt nó là một chiếc xe hơi màu đen bóng, đang lù lù đậu trước cổng, nhìn thấy người ngồi sau tay lái, nó cảm thấy cuộc đời hôm nay của nó toàn màu đen.
Không thèm bảo hắn thế nào, nó mở rộng cánh cổng, ý bảo hắn là “Anh còn không mau vào đi”.

_ Cô có phải là con rùa không hả…??

_ ……!!!

_ Cô bị điếc hay sao, mà tôi nói cô không trả lời…!!

Nó tự bảo là phải hạ hỏa xuống, nhưng mà cái tên này hình như không hiểu thì phải, được lắm muốn cãi nhau với bồn cô nương đây thì ….

_ Tôi nói cho anh biết, anh có hiều phép lịch sự tối thiểu không hả, đến nhà người ta mà bấm còi inh ỏi như thế, anh nên đi học lại đi.

_ Cô cô….!! Anh tức nghẹn họng, không nói được gì nữa.

Còn nó thỉ hả hê lắm vì nó đã trị được cho anh một trận, ai bảo anh ta kiếm chuyện với nó làm chi.
Con nhỏ này, sao mỗi lần gặp anh là nó lại gây sự với anh thế nhỉ, mà cô ta cãi cũng tài lắm, lắc đầu anh nghĩ không biết thằng điên nào mới yêu nổi cô ta.
Nó thấy hắn im lặng nhìn mình, nó nghĩ thôi thì mặc hắn, mình vào, ở đây thêm phút nữa chắc là mình phải đi nhà thương điên mất.

_ Đứng lại…!!

_ Có chuyện gì…!!

_ Cô ăn nói với người lớn thế hả…??

_ Ha ha ha…..!!!! Nó nhìn anh cười như điên.

Anh tức quá bảo nó.

_ Cô cười cái gì thế hả..??

Cười đã rồi, nó bảo anh:

_ Anh có thấy người lớn đi gây chuyện với trẻ con bao giờ không…??

Đúng là anh không thể nào cãi lại được với con nhỏ này.

_ Cô cô… !!!

Bây giờ không phải nó là người bỏ đi trước mà là anh, cô nhìn theo hắn thích thú bảo:

_ Cho đáng đời, từ sau thì đừng có gây sự với tôi.

Nhưng nó đâu có biết được rằng, cái hình phạt khủng khiếp mà anh đang toan tính trong đầu giành cho nó.

Tại phòng khách, bà Thảo đang ngồi nói chuyện với Tuấn.

_ Chào chị..!! Tuấn chào bà Thảo.

_ Chào em, thế nào đã quen được với không khí ở đây chưa..??

_ Dạ, em vẫn không thể nào quen được với thời gian và khí hậu ở đây, nó khác bên kia quá.

_ Cũng phải, nhưng rồi em sẽ quen thôi, mà em định ở đây lâu không.?

_ Em cũng chưa biết nữa, công ty còn rất nhiều việc nên khi nào xong em mới về được.

_ Tuấn này, năm nay em đã 30 tuổi rồi, cũng nên tính tới chuyện lập gia đình dần đi, em không biết là bố mẹ mong em lắm.

Anh mỉm cười bảo bà chị:

_ Cái đó thì từ từ thôi chị ạ, vả lại em không muốn bị đeo gông sớm.

Ngắm nhìn thằng em bên nhà chồng, bà Thảo phải công nhận một điều nó rất đẹp trai, một vẻ đẹp đầy nam tính, cộng với cái đầu kinh doanh giỏi và giọng nói như cuốn hút người đối diện, người như thế này chắc là phải có nhiều cô bám theo.
Nhưng nghĩ cũng lạ tại sao nó không bao giờ giới thiệu bạn gái của nó cho mình biết, hay là nó vẫn chưa có, không thể nào, mình phải hỏi nó mới được:

_ Em làm thế không sợ bạn gái em phiền lòng hả..??

_ Dạ…!!

Bà nhận ra trong mắt anh thoáng buồn, mặt anh không còn được vui nữa, không biết đã có chuyện gì xảy ra, để xua tan cái không khí u ám này, bà nói:

_ Ở lại đây ăn cơm với chị nhé, anh Toàn thì đi suốt ngày, có khi đến khuya mới về, chỉ còn lại chị với con nhỏ Loan và bạn của nó ở nhà thôi nên hơi buồn.

Nghe nhắc đến con nhỏ đó là anh lại tức điên lên, mà sao trên đời này lại có một người con gái như cô ta nhỉ.

_ Vâng, vậy thì phiền chị…!!

Bà tươi cười nhìn Tuấn bảo:

_Em nói cái gì thế, để chị lên gọi hai đứa kia xuống, chắc chúng nó cũng đói rồi, nghĩ cũng tội xắp đến ngày thi nên chúng nó phải bù đầu vào học.

Gõ cửa mãi mà không thấy đứa nào trả lời, cầm tay nắm cửa bà Thảo bước vào phòng thì thấy hai đứa kia đã lăn ra ngủ từ lúc nào rồi. Bà lắc đầu, đúng là trẻ con, thôi thì để cho chúng nó ngủ, học nhiều quá chắc chúng cũng mệt.
Khẽ khép cửa lại bà bước xuống lầu, thấy Tuấn đang đọc báo. Bà bảo anh:

_ Chúng nó ngủ rồi, thôi hai chị em mình ăn cơm trước đi.

Bữa ăn kết thúc nhanh chóng, vì anh vẫn chưa quen với thức ăn ở Việt Nam nên anh chỉ ăn lấy lệ. Bà Thảo biết thế nên bảo:

_ Em ăn tạm nhé, tại chị không biết làm món ăn Tây.

_ Có sao đâu, mà em thấy cũng ngon lắm.

Anh cơm xong, bà thảo bưng nước và hoa quả lên bảo anh ăn nhưng anh từ chối:

_ Chị thông cảm, em vừa ăn no nên không thể chứa được nữa.

Nhìn anh một lúc bà bảo:

_ Chiều em dọn đồ về đây đi…!!

_ Em sống ở khách sạn cũng được mà.

_ Chị đã xắp xếp cho em một phòng ở đây rồi, cả một căn biệt thự lớn như thế này chẳng lẽ không đủ chỗ cho em.

_ Nhưng mà….!!

_ Em định phụ lòng của anh chị sao, bố mẹ cũng muốn anh chị chăm sóc cho em mà, thôi đừng nói nhiều nữa, cứ thế mà làm đi.

Biết phản đối cũng vô hiệu nên anh đành gật đầu bảo:

_Vâng, chiều em mang đồ qua.

cont

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s