Welcome to everybody. >_<

Advertisements

Vợ nhặt – C14.5

“Chiều mưa một mình lang thang cất bước trong công viên ngày nào, mình nhớ anh ấy, mình mong anh ấy về từng ngày.

Hàng cây kia vẫn bốn mùa nở hoa, thời tiết vẫn thay đổi theo thời gian, cảnh vật vẫn còn nguyên vẹn như ngày nào, tại sao anh ấy mãi vẫn chưa về. Trái tim mình đã gần suy kiệt rồi, mình mệt mỏi với cảm giác bất lực của bản thân, yêu mà không được đáp lại, mình chỉ mải chạy theo một cái bóng hình ảo tưởng không bao giờ có thật.

Mối tình vô vọng mười hai năm, mình đành gói gém nó lại, cơ thể mình nóng quá, đầu óc mình bâng khuâng mình không làm sao tập trung làm được gì, mình đã điên rồi chăng…?? Mình đã mất trí rồi chăng…?? Tại sao mình vì người đó đến tính mạng của bản thân mình cũng không cần gì, đã mấy lần mình định tự tử, ý nghĩ cái chết giải thoát khỏi tình hận thật thanh thản, thật hạnh phúc, nếu có miền cực lạc mình mong mình có thế sống đời đời ở đó nhưng mình không làm sao thực hiện được dường như có một cái gì đó níu giữ mình lại.

Mình đau đớn, mình sống không chỉ cho bản thân mình, còn gia đình, bạn bè, người thân, họ cần mình, dù cái bản thân mình không cần nhưng họ cần mình…!! Đau đớn thay mình không làm gì được cho họ, mình chỉ mang lại cho họ niềm đau, mang lại cho nọ nỗi buồn phiền nhưng họ không trách mình, họ quan tâm đến mình, lo lắng cho mình.

Ôi vòng tay của bạn bè, cha mẹ mới ấm áp làm sao. Tại sao lâu rồi mình không nhận ra…?? Đã bao lâu rồi mình không hỏi.”Bố mẹ có khỏe không…??”,”Có vui không…”, đã bao lâu rồi mình không mua quà tặng họ.

Mình là một kẻ thất bại, mình không có gì cả. Tình yêu không ra gì, tình thân cũng không trọn vẹn.

Trái tim mình đau quá, nó đang réo gọi tên của một người, tình thân không làm mình nguôi ngoai nhớ đến người đó, tình bạn không làm sao xoa dịu nỗi đau. Mình mâu thuẫn với tình cảm của bản thân.

Mình chán lắm rồi, mình muốn bỏ đi đâu đó thật xa, bỏ đến một hoang đảo, chỉ có sóng nước, có cây, có hoa, có cá, có mặt trời, có một khoảng không gian riêng cho mình thở.”

Đây là những dòng ghi lung tung cảm giác của Thanh không rõ thời gian, không rõ ngày tháng. Thiên Long giật mình không ngờ chính Thiên Long đã gây ra một nỗi đau to lớn đối với Thanh.

Thiên Long nhắm chặt mắt lại, không có dũng khí đọc tiếp Thiên Long gấp tờ giấy lại, kẹp trả nó về vị trí cũ. Dưới cùng của hộc tủ, Thiên Long tìm được một bộ hồ sơ màu xanh nhạt, đã vào đến đây mang ý định tìm hiểu nên Thiên Long không ngần ngại mở tung nó ra.

Đọc tờ giấy xin việc được ghi bằng tiếng anh của Thanh, Thiên Long giật mình. Con nhóc đi xin việc làm ô sin sao…?? Không thể nào như thế được, sao một cô gái có mọi thứ như Thanh, học giỏi, xinh đẹp, nhà giàu có lại thích làm người hầu cho kẻ khác.

Thiên Long tức giận ném mạnh tờ giấy trên tay xuống bàn, tờ giấy mỏng bay liệng trong không khí. Thiên Long nghiến răng.

_Con nhóc này điên rồi. Mình cần lôi nó về, cứ tưởng nó đi đâu, làm gì hóa ra nó lại đi giúp việc cho người ta…!!

Thiên Long bấm số điện thoại di động của Thanh một lần nữa. Thiên Long hy vọng lần này người nghe máy là Thanh.

————————————

Thanh đưa thằng nhóc đi long nhong một hồi, cảm thấy mỏi chân Thanh bảo thằng nhóc.

_Chị em mình lên phòng chào bố rồi về nhà nấu cơm trưa nhé…??

Thằng nhóc đang chơi đồ chơi, đôi mắt nó không nhìn Thanh, nó đang chăm chú nhìn chiếc xe ô tô mô hình trên ghế.

Thanh bế xốc nó lên, tay kia cầm chiếc xe ô tô. Thằng nhóc đang chơi vui, tự dưng bị ngắt ngang, cu cậu giận dỗi mặt xị xuống. Thanh nịnh.

_Nhóc ngoan, khi nào về nhà chị lại cho em chơi tiếp. Nếu em không nghe lời chị, chị lại giận nhóc không cho nhóc đi chơi công viên…!!

Thằng nhóc nghe nhắc đến công viên, nó cười toe toét. Mặt nó bừng sáng, miệng nói bi bô.

_Chơi…chơi…!!

Thanh thơm vào má nó, Thanh âu yếm bảo.

_Nhóc ngoan thế là tốt… !!

Cả hai chị em đưa nhau lên lầu, leo lên tầng hai phải bế thằng nhóc chẳng khác nào vác theo một bao gạo, Thanh chán nản vội chạy thật nhanh vào thang máy mở sẵn. Người nữ hộ lí mỉm cười chào Thanh.

_Em đi thăm bệnh nhân trên lầu à… ??

Thanh gật đầu đáp.

_Vâng… !!

_Có phải bệnh nhân phòng 201 không… ??

_Dạ, đúng rồi. Sao chị biết… !!

Chị nheo mắt bảo Thanh.

_Lúc nãy chị đi ngang qua thấy em từ phòng đó đi ra. Anh chàng nằm trong phòng đó là chồng của em à…??

Thanh bực mình, đúng là xui xẻo hết người này đến người khác hiểu lầm mối quan hệ giữa Thanh và Dũng. Thanh không buồn giải thích, Thanh hỏi sang chuyện khác.

_Bệnh tình của anh ấy có cơ hội chữa lành không hả chị…??

Chị từ tốn giải thích cho Thanh hiểu.

_Cái này còn phụ thuộc vào tâm lí của bệnh nhân, kết hợp giữa tâm lí, vật lí trị liệu may ra có thể giúp hồi phục lại dần dần…!!

Vợ nhặt – C14.4

Thiên Long nghe giọng đàn ông trong máy, tưởng gọi nhầm số. Thiên Long rụt rè hỏi lại.

_Xin hỏi đây có phải là điện thoại của Thanh không…??

Dũng gật đầu đáp.

_Đúng rồi…!!

Trí óc của Thiên Long bắt đầu hoạt động mạnh, sao lại có con trai ở đây, cô ta làm gì cả đêm…?? Không lẽ cô ta qua đêm với anh ta nên anh ta mới giữ điện thoại của cô ta…??

Gắng gượng lắm Thiên Long mới nói nổi nên lời.

_Cô ấy đâu rồi..??

Dũng không biết Thiên Long là gì của Thanh nên ngập ngừng hỏi.

_Cậu đây là…??

Thiên Long nhếch mép nói.

_Tôi là bạn của cô ấy… !!

Dũng gật đầu đáp.

_Cô ấy đi ra ngoài rồi, có gì tôi sẽ nhắn lại là cậu gọi điện cho cô ấy… !!

_Được rồi. Cảm ơn anh… !!

_Không có gì… !!

Thiên Long thả phịch thân hình xuống ghế, thế là đã rõ cô ta đi qua đêm với một người đàn ông, thảo nào trông cô ta thật hạnh phúc khi rời khỏi nhà, hai năm không gặp mặt, cô ta thay đổi kinh quá, không còn là cô bé ngây thơ trong trắng hay bám theo mình ngày xưa nữa rồi, hai năm qua mình cũng thay đổi không khác gì cô ta, mỗi người đều có cuộc sống riêng tư, bí mật cá nhân không thể san sẻ cho người khác biết.

Sự tức giận trào dâng trong lòng Thiên Long, dù Thanh có là con chó con của Thiên Long đi chăng nữa, Thiên Long cũng không cho phép người khác được động vào. Sự tò mò về mối quan hệ giữa Thanh và người đàn ông nghe điện thoại càng lúc càng lớn, nếu nghi vấn này không được giải tỏa Thiên Long không thể tập trung làm việc khác.

Nằm chán Thiên Long mở cửa phòng Thanh, biết lục lọi đồ đạc của người khác khi không được phép là bất lịch sự nhưng nếu không làm thế Thiên Long không biết Thanh đang đi đâu, đang làm gì…?? Thiên Long mong muốn tìm được một chút manh mối gì đó.

Đầu tiên Thiên Long mở hộc tủ ngăn bàn học của Thanh, Thiên Long thầy một cuốn album ảnh, tò mò Thiên Long mở ra xem.

Thiên Long nhìn ảnh của mình được chụp dưới mọi tư thế, chắc là Thanh chụp trộm khi Thiên Long tập trung vào làm việc gì đó. Mặt Thiên Long nóng bừng, con nhóc này rõ thật, Thiên Long biết Thanh yêu Thiên Long từ bé, lúc nào con nhóc cũng luôn mồm nói là khi nào lớn lên nó muốn trở thành một người vợ đảm đang và ngoan hiền bên cạnh Thiên Long, lúc đó Thiên Long chỉ phì cười xoa đầu Thanh và bảo.

_Em còn nhỏ dại lắm, em chưa hiểu thế nào là tình yêu đâu…?? Mai sau khi em lớn lên lúc đó anh sợ em lại thay đổi suy nghĩ của ngày hôm nay…!!

Thanh vênh mũi lên cãi.

_Không đâu…!! Người mà em yêu chỉ có mỗi mình anh thôi…!!

Thiên Long thở dài.

_Không biết, cô bé có nhớ lời mà cô bé nói hồi nhỏ nữa không…?? Hay là đã quên mất rồi, mình hay vô tình với con nhỏ, mình chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày mình sẽ yêu con nhỏ, trong mắt mình, con nhỏ vẫn mãi là một đứa em gái luôn bám theo mình không rời. Hai năm không gặp mình có nhớ, có thương, có mong ngóng, điều đó phải chăng là tình yêu hay chỉ là cảm giác hụt hẫng vì không còn ai bám đuôi nữa, không còn ai hỏi. “Anh có mệt không…”, “Có muốn ăn gì không…??”. Không còn nghe giọng cười trong veo, không còn được nhìn ánh mắt tinh nghịch mỗi khi nói điều gì đó…??

Một mảnh giấy trắng được kẹp trong cuốn album rơi xuống đất. Thiên Long nhặt nó lên, nhìn dòng chữ thằng hàng được viết ngay ngắn, nắn nót. Thiên Long đọc lướt qua.

Vợ nhặt – C14.3

Mặt Dũng đanh lại, trong lòng Dũng lúc này không rõ buồn hay vui, lời nói của thằng nhóc thức tỉnh lương tâm của Dũng, đã từ lâu rồi Dũng quên mất rằng thằng nhóc cần có một người mẹ, Dũng biết điều đó là không thể, Dũng không muốn yêu, không muốn lập gia đình, làm sao tìm mẹ cho thằng nhóc… ??

Tại sao chỉ trải qua chưa đầy bốn ngày thằng nhóc đã thân thiết với Thanh đến thế, tại sao nó lại gọi Thanh là « ma ma » Thanh có phải là mẹ của nó đâu, không lẽ trong lòng của nó từ lâu đã coi Thanh là người mẹ chính thức của nó. Hùng phá tan không khí im lặng.

_Thằng nhóc khôn thật, nó thông minh hơn bố nó…. !!

Dũng hừ mũi.

_Cậu bảo sao… ?? Ai khôn hơn ai… ??

Hùng bật cười.

_Còn phải hỏi nữa hay sao… ?? Vừa rồi cậu không nghe à… ?? Thằng nhóc đã nhận Thanh là mẹ của nó, ý nó bảo là cậu nên lấy Thanh làm vợ đi… !!

Dũng hét.

_Ăn nói vớ vẩn. Cậu đến đây thăm mình hay là đến đâu chọc tức mình thế. Nếu thế cậu làm ơn biến dùm mình… !!

Hùng lắc đầu chán nản bảo Dũng.

_Cậu ương bướng vừa thôi. Có những thứ cậu phải biết nắm bắt lấy, đừng để đến khi mất đi, lúc đó có hối hận e rằng không còn kịp nữa… !!

Dũng bịt chặt hai tai lại. Miệng Dũng trách cứ.

_Cậu làm ơn thôi đi. Mình không muốn nghe thêm một lời nào của cậu nữa. Mình mệt rồi, mình muốn nghỉ ngơi… !!

Nói như thế không khác gì đuổi khách. Hùng biết tính thất thường, buồn vui lẫn lộn của Dũng nên không trách. Hùng nhẹ giọng.

_Ừ, cậu nghỉ ngơi đi, bọn mình về đây, chiều mình ghé lại thăm cậu sau… !!

Dũng nằm im không đáp, họ lần lượt theo nhau rời khỏi phòng, ánh mắt Dũng nhìn ra cửa sổ, nhìn bó hoa thằng bạn thân mua tặng. Dũng lẩm bẩm.

_Có đúng là mình đang lãng phí tuổi trẻ vào những thứ vô bổ không… ??

—————————

Thiên Long từ hôm qua đến giờ, đi chơi chán hắn về nhà lúc mười một giờ đêm, với hắn mà nói về nhà như thế vẫn còn sớm chán. Hắn thay đổi bản tính hay chính con người hắn thay đổi, hắn chỉ biết rằng, hắn không còn muốn sống cuộc sống thầy tu như ngày trước nữa.

Hắn mệt mỏi nằm vật trên giường đến hơn chín giờ sáng mới chịu dậy, việc đầu tiên hắn làm là lục lọi tủ lạnh xem có gì ăn không, từ tối hôm qua đến giờ ngoài uống rượu bia, dạ giày của hắn hoàn toàn trống rỗng.

May mắn là Thanh đã nấu sẵn mọi thứ, hắn chỉ cần hâm nóng là có thể ăn được, kết thúc bữa sáng hắn lên kế hoạch cho ngày hôm nay. Từ lúc dậy đến giờ, hắn không thấy Thanh gọi điện về nhà, số điện thoại của Thanh vẫn được lưu trong máy di động của hắn.

Hắn không biết Thanh làm gì ở bên ngoài mà đêm cũng không chịu về nhà…?? Hắn nhếch mép.

_Cô ta cũng ghê gớm lắm, không phải là một đứa con gái ngoan hiền như mình tưởng nhưng mà không sao mình sớm muộn gì cũng biết cô ta đi đâu, làm gì…??

_Cô ta bỏ mặc mình không chăm lo, lại đi làm chuyện khác, chuyện này không thể chấp nhận nổi…!!

_Mình phải gọi điện yêu cầu cô ta về nhà gấp, mình hết chịu nổi cảnh bị bỏ rơi ở đây lắm rồi, ở nhà một mình còn gì hứng thú nữa….!!

Thiêng Long bấm số điện thoại di động của Thanh, do lúc nãy đi vội nên Thanh không mang theo, Thanh đặt nó trên bàn trong phòng bệnh của Dũng. Dũng đang mơ màng ngủ, nghe tiếng chuông, Dũng gọi.

_Thanh…!! Có ai gọi điện cho cô đây này…!!

Dũng gọi đến hai ba lần, không nghe tiếng Thanh trả lời mà điện thoại cứ reo mãi, hết chịu nổi, Dũng đành bấm nút nghe máy.

_A lô…!!

Vợ nhặt – C14.2

Hùng gật gù.

_Thế mà mình lại tưởng do cậu uống rượu say không làm chủ được tay lái nên mới xảy ra chuyện… !!

Dũng lẩm bẩm.

_Giá mà như thế lại hay… !!

_Cậu bảo sao… !!

Dũng vội nói lảng sang chuyện khác.

_Chuyện họp hành ở công ty thế nào rồi… ??

Anh chàng Kiên – trợ lí của Dũng mau mắn trả lời thay Hùng.

_Mọi chuyện diễn ra tốt đẹp. Kế hoạch ra sản phẩm mới của sếp đã được thông qua, chỉ cần sếp kí duyệt nữa là xong… !!

Dũng gật đầu hài lòng.

_Mọi người làm tốt lắm. Xem ra không có tôi mọi chuyện cũng diễn ra một cách bình thường, từ ngày mai tôi có thể yên tâm nghỉ ngơi được rồi… !!

Hùng lo lắng nói.

_Mình nghĩ nên gọi điện thông báo cho bố mẹ cậu biết, mình sợ khi họ biết chuyện họ lại trách mình… !!

Dũng gạt bỏ ý nghĩ đó của Hùng.

_Không nên.. !! Bố mẹ mình khó khăn lắm mới sang bên đó sống, sau chuyện mình và Hoàng Lan li dị họ đã lo lắng cho mình đến mất ăn mất ngủ rồi, mình không muốn vì chuyện này họ lại bị khủng khoảng tinh thần thêm nữa… !!

_Nhưng đó là bố mẹ của cậu, có chuyện gì cậu phải có trách nhiệm san sẻ với họ… !!

_Mình biết chứ… !! Nhưng làm con phải có nghĩa vụ không làm bố mẹ lo lắng và đau buồn đúng không… ??

Hùng nói giọng nửa mai mỉa nửa bông đùa.

_Cậu biết thế là tốt… !! nếu đã biết nghĩa vụ làm con phải làm cho bố mẹ sống hạnh phúc, vui vẻ, sao cậu không tự vấn lương tâm cậu, xem cậu đã xứng đáng với những gì mà cậu nói chưa…. !!

Mặc dù còn đau, bàn tay Dũng túm chặt lấy cổ áo của Hùng. Dũng gằn giọng.

_Mình cấm cậu từ nay không được phép lên giọng dạy đời mình nữa. Cuộc sống của mình, mình tự biết lo… !!

Vừa hay lúc đó Thanh bước vào nhìn cảnh Hùng và Dũng, mặt đối mặt, mắt đối mắt, Thanh kinh ngạc tột độ, Thanh không hiểu ra làm sao cả. Bọn họ đang làm gì thế… ?? Nhìn họ chẳng khác gì tình nhân, tên này đàn bà, đàn ông hắn cũng không tha, đồ biến thái.

Dũng bối rối buông Hùng ra. Hùng gượng cười hỏi Thanh.

_Em quên gì à… ??

Thanh gật đầu đáp.

_Em vào lấy bình sữa cho thằng nhóc… !!

Thằng nhóc nhìn ba người đàn ông lạ mặt trong phòng, miệng nó bi bô.

_Ma…ma… !!

Thanh chút xíu nữa là bị sặc, chúa ơi, thằng nhóc vừa nói gì thế… ?? không chỉ có mình Thanh sững lại mà tất cả bốn người đều chăm chú nhìn Thanh và thằng nhóc, thật tai hại, Thanh có phải là mẹ của nó đâu, tại sao nó lại gọi « ma ma », mặt Thanh nóng bừng, Thanh luống cuống vội cầm bình sữa, Thanh bước thật nhanh ra ngoài cửa, Thanh đi như chạy.

Bốn người đàn ông không ai bảo ai, họ đều im lặng nhìn nhau, lời nói vô thức của thằng nhóc làm cho họ nghĩ ngợi lung tung, Kiên, Hùng, Tuấn len lén nhìn Dũng, họ muốn biết Dũng phản ứng thế nào…. ??

Vợ nhặt – C14.1

Thanh bế thằng nhóc đi ra ngoài cửa, bỏ bốn người đàn ông ngồi lại trong phòng. Dũng yên lặng nhìn Thanh bước đi, lòng Dũng hoang mang, tâm trí chơi vơi, hình bóng nhỏ bé nằm ngọn trong vòng tay Dũng đêm hôm qua làm Dũng xốn xang.

Hùng là người tinh ý nên nhận ra thái độ không bình thường của thằng bạn đối với Thanh. Nếu Dũng thật sự yêu Thanh, Hùng mừng cho Dũng, Thanh là một cô gái đáng yêu, tốt bụng và dễ thương, tuy chỉ mới gặp gỡ nhưng Hùng nhận ra Thanh rất khác các cô gái mà Hùng từng gặp
.
Một ý nghĩ bâng quơ thoáng hiện ra trong đầu Hùng. Hùng mỉm cười bảo Dũng.

_Người ta đã đi rồi. Có nhớ có thương chút nữa hãy gặp… !!

Dũng gắt.

_Cậu đang nói lung tung gì thế… ?? Ai nhớ thương ai, rõ là linh tinh… !!

_Có thật không đấy… ?? Nếu mình muốn làm quen với Thanh, mong lúc đó cậu đừng giận mình cướp mất cô giúp việc dễ thương của cậu… !!

Dũng lặng thinh không đáp, bây giờ suy nghĩ của Dũng đối với Thanh còn chưa thành hình, Dũng không rõ lòng Dũng có thật sự coi Thanh là một người « đặc biệt » không.. ??, sáng hôm nay khi thấy Thanh sắp bị xe tải đâm, Dũng lao ra mà không hề nghĩ ngợi, hay so đo thiệt hơn, Dũng quên mất rằng hành động đó có thể làm Dũng mất mạng, Dũng chỉ biết rằng Dũng cần phải cứu Thanh.

Nếu Thanh thực sự không có ý nghĩa nào đó đối với Dũng liệu Dũng có bảo vệ Thanh như thế hay không… ?? Dũng lo sợ hình như trong tim Dũng đã bắt đầu có hình bóng của Thanh, từng tế bào trong cơ thể Dũng đang vận chuyển một hình bóng mới, sức sống đang lan truyền trong cơ thể.

Dũng lắc lắc đầu mấy cái. Hùng vỗ nhẹ vào người Dũng.

_Cậu bị làm sao thế… ?? Sao tự dưng lại lắc đầu… ?? ý của cậu là không muốn mình làm quen với Thanh đúng không…. ??

Dũng chán nản.

_Cô ta có chân, có tay, có tự do của cô ta, mình chỉ là ông chủ trên giấy tờ, chuyện cá nhân của cô ta mình không tiện xen vào nên việc cậu muốn làm quen hay muốn yêu cô ta cậu nên hỏi cô ta đi thì hơn… !!

Giọng Dũng buồn buồn. Hùng nhìn thật sâu vào mắt Dũng, nhận thấy thằng bạn hôm nay khác quá, thoạt đầu mới nghe có vẻ Dũng mong Hùng và Thanh thành một đôi nhưng nghe kĩ, trong lòng Dũng lại có ý nghĩ hoàn toàn ngược lại.

Hùng không muốn bàn luận thêm về chuyện này, nên hỏi Dũng sang chuyện khác.

_Cậu nói cho mình biết… !! Cậu bị thương thế nào, người tông xe vào cậu đã bị bắt chưa… ??

Dũng im lặng hồi lâu, biết nói thế nào cho Hùng hiểu. Dũng không thể nói do Dũng nên Thanh mới lao ra đường trong trạng thái tinh thần bất ổn, người bị xe tải tông thật sự là Thanh không phải là Dũng. Dũng nhắm chặt mắt lại, nói ra điều đó có khác gì giết chết Thanh, con gái hận nhất là người ta đem bí mất cá nhân tung tin cho kẻ khác biết, nói gì đến bí mật có liên quan đến tiết hạnh của người ta. Dũng đành phải nói dối.

_Sáng nay mình đi mua báo, không may bị một chiếc xe tải phóng nhanh vượt ẩu tông vào… !!

Vợ nhặt – C13.9

cont

Hùng lên tiếng phá vỡ không khí sượng sùng của Thanh. Hùng giới thiệu.

_Đây là Thanh. Người giúp việc của Dũng…!!

Hai anh chàng kia, một người là trợ lí, một người là thư kí. Họ đều nhìn Thanh từ đầu tới chân, ánh mắt họ nheo lại. Anh chàng trợ lí nhanh nhẹn bước đến, anh ta mỉm cười với Thanh.

_Chào em. Anh là Kiên – trợ lí của anh Dũng…!!

Thanh gật đầu đáp lại.

_Chào anh…!!

Anh chàng kia cũng bước đến. Anh ta nheo mắt hỏi Thanh.

_Làm bảo mẫu có cực lắm không em…?? Thoạt đầu nhìn anh tưởng em là người yêu của anh Dũng, bây giờ anh mới biết em là người giúp việc của anh Dũng….!!

Hắn dài giọng nói tiếp.

_Em có thể cho anh số điện thoại di động của em được không….??

Thanh ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào mặt hắn. Thanh rủa thầm.

_Tên này rõ vô duyên, vừa mới gặp mặt người ta đã hỏi xin số điện thoại di động của người ta rồi….!!!

Dũng nằm im trên giường nhìn cảnh Thanh bị ba chàng trai vây vào giữa, tại cô giúp việc của mình xinh đẹp và dễ thương quá mà nên bọn kia làm sao không để ý, nếu bọn họ không để ý thì còn gì là đàn ông nữa. Cảnh này khiến Dũng chướng hết cả mắt. Dũng e hèm một tiếng.

_Các cậu đến đây để thăm mình hay là đến đây để tán tỉnh cô giúp việc của mình thế…??

Hùng trêu.

_Ghê chưa…!! Chưa gì đã bênh Thanh chằm chằm rồi…!! Khai mau, có đúng Thanh chỉ là người giúp việc của cậu không hay là cô ấy còn đóng một vai trò đặc biệt trong cuộc đời của cậu….??

Dũng cáu.

_Cậu đừng ăn nói vớ vẩn. Cô ấy không là người giúp việc thì là gì…??

Hùng tỉnh khô đáp.

_Cái đó cậu phải biết rõ hơn mình chứ…?? Cậu hỏi mình, mình biết hỏi ai…??

Dũng ngán ngẩm, đứng trước mặt Thanh làm Dũng không được tự nhiên, cứ mỗi lần nhìn vào mắt Thanh, Dũng lại tan nát hết cả cõi lòng. Dũng trốn tránh ánh mắt oán hận và xót thương của Thanh, Dũng sợ Dũng lại không làm chủ được mình khi ở gần Thanh. Người ta nói có hai cách để nhớ đến người khác, một là thương hai là hận, bây giờ trong lòng Thanh có cả hai.

Thanh nhấc thằng nhóc lên, đang định bước ra khỏi phòng. Hùng lên tiếng chắn ngang ý định của Thanh.

_Em ở đây chơi với bọn anh, em mà bỏ đi thì còn gì là hứng thú nữa…!!

Thanh ngơ ngác hỏi.

_Em ở đây thì có liên quan gì đến hứng thú của các anh….??

_Tất nhiên là phải khác chứ…!! Em thử ghĩ xem, nhìn bộ mặt nhăn nhó của tên Dũng khiến tâm trạng bọn anh không được yên, nhưng khi nhìn khuôn mặt xinh xắn, dễ thương của em, bọn anh mới yên tâm ở lại…!!

Thanh biết họ trêu Thanh. Thanh đáp trả.

_Em nào có phước phận ấy. Thôi mấy anh ở lại chơi, em đi ra ngoài này một chút…!!


Vợ nhặt – C13.8

cont

Hùng đưa tay ra. Thanh ngại ngùng trước cử chỉ tự nhiên của Hùng. Thanh rụt rè đưa tay nắm lấy tay Hùng. Cái bắt tay siết nhẹ làm lòng Thanh ấm lại, Thanh nhận thấy Hùng là một người tốt, cũng may Hùng không xấu xa và sống buông thả như hắn. Thanh ngạc nhiên không hiểu tại sao một người như Dũng lại có một người bạn tốt như Hùng, sự kết hợp của họ làm Thanh ngỡ ngàng, Thanh tưởng Dũng thế nào thì bạn của hắn ta phải như thế ấy, đằng này lại trái ngược hoàn toàn.

Hùng thấy Thanh đứng ngây ra. Hùng bật cười hỏi.

_Bộ em cảm thấy ngạc nhiên lắm sao…?? Em ngạc nhiên không hiểu tại sao anh lại chơi thân với Dũng đúng không…??

Thanh gật đầu cái rụp. Hùng từ tốn giải thích.

_Thật ra Dũng là một người con trai tốt bụng, chỉ vì nó gặp nhiều chuyện đau khổ trong cuộc sống nên nó mới thay đổi, anh nghĩ nếu mai sau nó tìm được một người con gái thật sự yêu thương nó. Nó sẽ sống với con người thật của nó trước kia….!!

Thanh chán nản đáp.

_Em nghĩ một người không tin vào tình yêu như Dũng sẽ không bao giờ muốn yêu nữa, dù có người con gái thật lòng yêu, thật lòng quan tâm và muốn ở bên Dũng, Dũng cũng không sẵn sàng đón nhận….!!

Hùng nhìn thẳng vào mắt của Thanh, nhận ra trong ánh mắt Thanh có nhiều nét đau khổ, rối rắm. Hùng tự hỏi không hiểu Thanh đã gặp phải vấn đề gì, tại sao tâm trạng của Thanh và Dũng giống nhau như thế…?? Không lẽ hai người này đã thật sự xảy ra chuyện gì rồi sao…??

Gạt bỏ ý nghĩ không hay ra khỏi đầu. Hùng nói.

_Chúng ta vào thôi…!!

Thanh ngượng ngập, phải đối diện với Dũng và bạn của hắn làm Thanh chùn bước. Hùng mỉm cười nhìn điệu bộ nửa muốn vào nửa lại muốn chạy của Thanh.

_Em đừng lo. Ngoài anh ra chỉ còn hai người ở công ty, họ đều là người tốt, họ sẽ không làm phiền gì em đâu…!!

Thanh âu sầu nói.

_Em không sợ họ làm phiền em, chỉ là em cảm thấy không được tự nhiên khi gặp họ…!!

Hùng nhướng mắt trêu Thanh.

_Sao anh nghe nói, em bắt Dũng cho phép em chăm sóc thằng nhóc, hôm nay dũng khí tự tin của em bay đi đâu hết rồi…??

Thanh thở dài đáp.

_Tùy từng tình huống chứ anh..?? Có phải chuyện nào cũng giống nhau đâu…!!

Hùng tự nhiên nói.

_Em đừng lo, có anh ở đây, họ không dám bắt nạt em đâu, mà em cũng phải vào xem thằng nhóc thế nào chứ….?? Nếu bọn anh chơi đến chiều mới về em cũng bỏ mặc thằng nhóc ở đây luôn à…??

Đúng là không vào không xong. Thanh thở ra một hơi.

_Vâng. Mình vào thôi anh…!!

Hùng mở cửa, tiếng nói ồn ào vang lên. Thanh đứng sững lại, không ngoài dự đoán của Thanh, tất cả đều nhìn Thanh chằm chằm, Thanh cảm thấy nhột nhạt hết cả người, ánh mắt của họ như một con dao sắc đang gọt dần từng tế bào của Thanh.

Vợ nhặt – C13.7

cont

Thanh lững thững đi ra khỏi cổng bệnh viện, sờ lên trái tim từ lâu trong lòng Thanh chỉ có mỗi mình Thiên Long, tình yêu chưa bao giờ phai, nay Thiên Long đã về liệu Thiên Long có chấp nhận Thanh khi biết Thanh đã ngủ qua đêm với một người đàn ông khác.

Mặt Thanh gục xuống, Thanh khóc nức nở, tình yêu và thù hận khiến Thanh thấy khó thở, bây giờ ai có thể sẻ chia cảm giác bất an trong lòng Thanh, ai có thể giúp Thanh xóa tan hết mọi mặc cả.. ai…??

Đêm đó thật ra đã xảy ra chuyện gì…?? Thanh ngượng đỏ bừng cả mặt, Thanh không thể hỏi trực tiếp hắn, Thanh không có dũng khí làm điều đó, Thanh vừa giận vừa thương hắn, tình cảm sao rắc rối, sao đối với hắn, Thanh không rõ giữa ghét và thương.

Bất lực với suy nghĩ của bản thân, Thanh quyết định chọn một chỗ ngồi sau góc khuất của một gốc cây. Thanh cần không gian riêng tư, đầu óc của Thanh chưa bĩnh tĩnh lại. Thanh không dám nghĩ nhiều, từ tối hôm qua đến giờ xảy ra nhiều chuyện quá nên Thanh chưa biết Thanh phải làm gì.

Sao Thanh có thể thương hắn, thương một kẻ làm tổn thương mình, sao Thanh không hận hắn, đúng là chỉ có hận hắn Thanh mới hả giận, mới an ủi được bản thân nhưng ý nghĩ của Thanh không hề có chỗ trống cho nó, hình như có một rào cản ngăn Thanh không làm tổn thương hắn, phải chăng Thanh tha cho hắn vì thằng nhóc, đúng thằng nhóc vô tội, nếu Thanh đưa bố nó vào tù, ai sẽ chăm sóc thằng nhóc, ai…??

Nhưng nếu không làm thế, hắn sẽ ngựa quen đường cũ. Thanh ôm chặt lấy đầu, suy nghĩ của Thanh như một cuộn chỉ rối, Thanh không biết bắt đầu gỡ ra từ đâu….??

Đời con gái trong trắng của Thanh, ôi còn đâu ước mơ một gia đình êm ấm nữa. Từ nhỏ đến lớn Thanh và Thiên Long chưa bao giờ hôn nhau, chưa bao giờ vượt qua giới hạn một cái nắm tay, chỉ đến khi Thiên Long về hắn mới hôn trộn lên má Thanh, sao bây giờ hắn lại dám hôn Thanh, làm chuyện đó với Thanh.

Càng nghĩ Thanh càng điên, Thanh đứng bật dậy, Thanh muốn chạy lên đánh hắn thêm một trận nữa. Thằng nhóc….!! Thanh kêu khổ, sao Thanh lại để thằng nhóc một mình ngồi với hắn ở trong phòng, lỡ thằng nhóc khóc toáng lên thì sao.

Thanh đi thật nhanh lên cầu thang, rẽ phải thêm hai ba lần cuối cùng Thanh cũng đến được phòng của Dũng. Tiếng nói chuyện ồn ào làm Thanh chững lại, hình như bạn của Dũng đến thăm.

Thanh ngập ngừng nửa muốn bước vào nửa lại ngại không dám, nếu gặp mặt họ Thanh biết ăn nói thế nào đây, không lẽ bảo họ Thanh là bảo mẫu của con hắn, liệu họ có dò xét gì Thanh, liệu họ có tin mối quan hệ giữa Thanh và hắn là hoàn toàn trong sáng…??

Bây giờ mọi chuyện đối với Thanh đều không thể diễn ra một cách tự nhiên và bình thường như trước, ai nói gì hay nghĩ gì cũng ảnh hưởng đến tâm tính của Thanh. Thanh sợ hết mọi thứ, Thanh mong đêm qua Thanh và hắn không xảy ra chuyện gì, nếu có Thanh phải ăn nói thế nào với bố mẹ Thanh đây, phải nói thế nào với người chồng sắp tới. Liệu Thanh có thể giấu nhẹm mọi chuyện, coi như không có chuyện gì xảy ra, liệu Thanh có làm được như thế….??

Chưa đầy một giây, trí óc của Thanh đã hoạt động hết công suất, ý nghĩ cuồn cuộn chảy trong đầu Thanh, chúng không để Thanh yên. Thanh thấy ngột thở, thấy thương hại cho chính bản thân mình.

Thanh nghe tiếng giày vang lên cộp cộp đang đi lại về phía Thanh. Thanh chưa ngẩng mặt lên nhìn xem là ai, anh ta đã lên tiếng hỏi Thanh trước.

_Em là Thanh đúng không…??

Thanh giật mình ngước mặt lên, nhìn chàng thanh niên lạ trước mặt. Thanh ngơ ngác hỏi anh ta.

_Sao anh biết tên em….??

Anh ta ngắm nhìn Thanh thật kĩ. Trong ánh mắt của anh ta lóe lên những tia nhìn tinh nghịch.

_Anh chỉ đoán thôi, vì em đứng trước phòng bệnh của Dũng. Mà em cũng biết rồi đấy, ngoài em ra nó không cho phép bất cứ người con gái nào được đặt chân vào nhà nó. Em là ngoại lệ….!!

Hùng thấy vẫn chưa giới thiệu tên cho Thanh biết nên liền nói.

_Anh là Hùng – bạn thân của Dũng. Rất vui được làm quen với em…!!

 


Vợ Nhặt – C13.6

cont

Thanh chán nản nói.

_Mình xin lỗi mình không đi được, cả ngày mai, ngày kia…mình đều bận…!!

Trang hừ mũi.

_Cậu bận gì, ngày cậu chăm sóc cho thằng nhóc mình không nói, ngay cả đêm cũng bận nghĩa là làm sao, không lẽ đêm cậu còn làm việc khác…. !!

Nỗi đau càng ngày càng cứa sâu, câu nói vô tình của cô bạn làm Thanh giật nảy người. Thanh đau khổ đáp.

_Cậu đừng nghĩ lung tung. Bây giờ mình bận lắm nên cậu thông cảm cho mình, nếu mình rảnh mình sẽ đến chỗ cậu ngay…!!

_Chờ cậu đến bao giờ… ?? Chờ đến khi nào hết nghỉ hè luôn à… ??

Thanh tha thiết van cầu Trang.

_Mong cậu đừng nói nữa. Mình xin cậu đó…!!

Trang thần người nghĩ ngợi, từ lúc sáng đến giờ cô bạn Thanh có dấu hiệu không được bình thường, mọi hôm nói chuyện Thanh rất tự nhiên và vui tính sao tự dưng hôm nay mọi chuyện lại thay đổi, chắc là hôm qua sau khi đi chơi công viên về đã có chuyện xảy ra với Thanh nên Thanh mới hành động lạ lùng như thế.

Trang kiên quyết.

_Nếu tối nay cậu không đến được, ít ra chiều này cậu cũng phải đến nhà mình chơi hay đi uống nước với mình. Mình cần gặp cậu..!!

Thanh lắc đầu.

_Mình đã nói rồi, mình không đi được, bây giờ nếu mình đi e rằng mọi chuyện sẽ bị đảo lộn cả lên…!!

_Sao lại bị đảo lộn…?? Cậu chỉ có nhiệm vụ chăm sóc thằng nhóc, lúc cậu đi cậu mang theo nó là xong, có chuyện gì nữa đâu…!!

_Chuyện này phức tạp lắm, có thời gian mình sẽ giải thích cặn kẽ cho cậu hiểu sau. Bây giờ mình cúp máy đây, chào cậu, chúc cậu một buổi đi chơi thật vui vẻ…!!

Thanh cúp máy, mặc Trang muốn nói thêm gì thì nói. Dũng buồn bã bảo .

_Nếu có chuyện cô nên đi chơi với bạn cô, còn tôi, tôi tự biết lo liệu…!!

Thanh bực mình trừng mắt nhìn hắn.

_Anh lúc nào cũng nói anh có thể tự lo lấy thân nhưng nhìn anh xem, anh chỉ hại bản thân anh thêm thì có. Tôi mong anh từ nay không nói thêm một câu nào như thế nữa. Chuyện anh bị thương là do tôi, tôi sẽ chăm sóc anh đến khi nào anh khỏi thì thôi, mong ước của tôi chỉ có vậy…!!

Dũng tái mặt đáp.

_Tôi không cần cô thương hại tôi . Chuyện sống của tôi không liên quan gì đến cô. Cô có thể về được rồi….!!

Mắt Thanh đỏ hoe, Thanh khóc nấc lên, mặc hắn có bị đau hay không, Thanh đánh thật mạnh vào người hắn.

_Anh tàn nhẫn vừa thôi, vì ai tôi mới ra nông này, vì ai hả…?? Anh có thể vô tình ăn nói như thế hay sao…?? Anh có biết tôi chưa hề biết mùi vị của tình yêu chân thành, chưa bao giờ hôn ai nói gì đến việc làm chuyện đó, đồ khốn khiếp, tôi còn chưa trả thù anh cơ mà, tôi vẫn chưa làm gì anh hết, bây giờ mạng sống của anh thuộc toàn quyền quyết định của tôi. Tôi có làm gì anh hay không là do ý muốn của tôi, có bỏ mặc anh hay không là do tôi, tôi không cho phép anh nói như thế với tôi một lần nữa. Anh đã nghe rõ chưa…!!

Hắn để im cho Thanh đánh, Thanh đánh hắn thật đau, thật mạnh, mọi phẫn uất Thanh đều dồn hết vào cái gối, Thanh phang tới tấp vào người hắn.

Thằng nhóc được Thanh đặt ngồi im trên nôi, thoạt đầu nó thấy Thanh khóc nó mếu mếu khóc theo sau đó nó thấy Thanh đánh Dũng, nó tưởng hai người đang làm trò hề cho nó, cu cậu bật cười khúc khích, tiếng cười của thằng nhóc làm Thanh chững lại. Thanh không biết nên vui hay nên buồn, Thanh muốn hắn chết đi, đúng lúc này sự hận thù hắn đang làm cơn tức giận của Thanh bùng nổ như một quả bom được châm ngòi, chỉ một chút nữa thôi tất cả sẽ bị nổ tung theo nó.

Có lẽ không có người nào đi chăm sóc bệnh nhân lại hành hạ họ như Thanh, lòng Thanh rối bời, sự giằng xé giữa thương và hận khiến Thanh phát điên. Thanh bừng bừng giận, mở tung cánh cửa, Thanh bước thật nhanh ra ngoài. Bây giờ Thanh cần hít thở không khí thoáng đãng trong lành, tâm hồn Thanh cần tĩnh tâm lại.

cont