Vợ nhặt – C8.4


Cả đêm không chớp mắt được lúc nào, buổi sáng Thanh lờ đờ như một khúc gỗ. Thanh cố vịn vào thanh nắm cửa, thả phịch thân hình mệt mỏi xuống giường, bàn tay phải vắt lên trán, mắt nhìn thẳng lên trần nhà. Chỉ còn mấy tiếng đồng hồ nữa Thanh phải gặp lại Thiên Long rồi. Thanh cười chế giễu bản thân.

_Mình có nên căm thù đàn ông không nhỉ …?? Chẳng phải vì họ mà mình bị đau khổ suốt hai năm qua hay sao…??

Lắc lắc đầu Thanh nghĩ.

_Có lẽ mình không nên làm như thế, dù sao ai cũng có nỗi niềm riêng, mình không muốn chỉ vì suy nghĩ ích kỉ của cá nhân mà phương hại đến cảm giác của người khác, trên đời này không có ai là xấu hoàn toàn và cũng không có ai là tốt hoàn toàn, thôi thì mặc muốn đến đâu thì đến nghĩ nhiều làm chi cho mệt óc…!!

Thanh quay sang ôm chặt thằng nhóc vào lòng. Thanh không ngờ thằng nhóc hôm nay thức dậy sớm thế. Thanh mỉm cười bẹo má nó.

_Em ngoan dậy rồi cơ à…??

_Chị phải làm sao đây..?? Từ tối hôm qua tới giờ chị vẫn chưa có thời gian nghỉ ngơi, mà trời cũng đã sắp sáng đến nơi rồi…!!

Mặt thằng nhóc xị xuống, có lẽ lúc Thanh còn đang hì hục dọn dẹp ở dưới bếp thằng nhóc bị tiếng quát thất thanh của Dũng nên giật mình mấy lần, chắc cu cậu đã gặp không ít ác mộng. Thanh vỗ về.

_Em đừng khóc, có chị ở đây với em rồi. Chị dậy nấu cháo cho em ăn nhé…??

Thanh ngồi dậy, Thanh biết dù có cố dỗ giấc ngủ Thanh cũng không tài nào ngủ nổi nữa. Thanh vặn người hai ba cái, lấy tay vành miệng ra hai bên, Thanh trợn mắt, lưỡi le ra. Thanh lêu lêu trêu thằng nhóc. Thằng nhóc bật cười nắc nẻ, hai tay ôm gọn hai bàn chân. Thanh sung sướng vì làm cho thằng nhóc cười. Thanh dụi đầu vào bụng vào lưng thằng nhóc, hai tay cù vào nách thằng nhóc, vừa cù Thanh vừa giỡn.

_Nhìn xem ai xấu quá này, vừa mới ngủ dậy đã đòi ăn rồi. Xấu quá đi….!!

Tiếng cười của Thanh hòa trộn với tiếng cười của thằng nhóc vào sáng sớm làm cho căn nhà thêm sức sống. Dũng đang nằm ở trong phòng, nghe tiếng cười của hai người. Dũng lấy gối chẹn đầu, miệng lầm bầm chửu.

_Đúng là hai kẻ điên khùng, không hiểu có cái gì đáng cười mà mới sáng sớm đã làm phiền người khác rồi….!!

Dũng lăn qua lăn dài, miệng ngáp ngủ nhưng không tài nào ngủ được. Đầu Dũng bốc khói, Dũng muốn đạp tung cửa phòng Thanh, muốn đánh Thanh một trận cho hả. Nghĩ đến bữa cơm tối hôm qua đến giờ Dũng vẫn còn tức, cô ta dám cho mình ăn ớt, con nhóc láo toét, mình đang thuê phải một người gì không biết, nhiều lúc mình nghĩ cô ta là mẹ kế của mình, cách đối xử và hành động của cô ta đối với mình tuyệt đối không phải là cách của một con ở. Đúng là một đứa con gái từ trên trời rơi xuống, đuổi không được, giữ lại cũng không xong. Cô là đúng là một con nợ của mình…!!

Thanh tắm thật nhanh cho thằng nhóc, lau khô, mặc quần áo cho nó xong. Cũng may tối hôm qua Thanh đã nấu sẵn mọi thứ trước lúc về phòng nên bây giờ chỉ cần hâm nóng mọi thứ lại là đã có thức ăn cho thằng nhóc. Thanh bón cơm dặm thêm cho thằng nhóc ăn, pha một bình sữa Thanh bế thằng nhóc lên phòng Dũng. Gõ cửa phòng hai ba lần Thanh mới nghe Dũng đáp lại.

_Mời vào…!!

Thanh thách.

_Anh mà nói chậm thêm một chút nữa là tôi xông thẳng vào đấy…!!

Dũng ngán ngẩm.

_Cô muốn gì…??

Đặt thằng nhóc vào lòng Dũng, Thanh đưa luôn bình sữa. Thanh hất hàm bảo.

_Anh cho nó uống sữa dùm tôi. Tôi cần phải đi tắm một chút…!!

_Tại sao cô không cho nó uống…?? Cô bắt tôi trông nó làm gì…?? Lúc nữa tôi phải đi làm rồi…!!

Thanh cười nửa miệng, tay chỉ lên tờ lịch. Thanh nói.

_Anh chăm chỉ quá nhỉ…?? Hôm nay chủ nhật anh cũng đi làm à…??

_À.. thì…!!

_À thì cái gì…!! Mau cho thằng nhóc uống đi. Anh có biết là cho đến bây giờ ngón tay của tôi vẫn bị đau âm ỉ không hả. Tôi mà bị làm sao thì anh chết với tôi. Đừng tưởng anh là ông chủ mà tôi tha cho anh…!!

Nghe giọng hăm dọa của Thanh. Dũng nhíu mày quát.

_Cô đang ăn nói không có phép tắc đấy. Nếu cô muốn làm ở đây thì nên học cách cư xử cho phải phép còn nếu không mời cô xếp đồ của cô ra khỏi đây…!!

Thanh khinh khỉnh đáp trả lại lời Dũng.

_Tôi sẽ ra khỏi đây khi nào tôi thấy anh có thể chăm sóc thằng nhóc một cách cẩn thận và đối xử với nó thật tốt. Còn nếu không anh đừng hòng tách tôi ra khỏi nó…!!

_Cô bị điên hay sao thế…?? Bố mẹ cô không nói gì cô hay sao…?? Họ có biết cô đang ở đây không…??

_Cảm ơn anh đã quan tâm. Họ đều đang ở nước ngoài…!!

Dũng nhếch mép.

_Vì thế nên cô đi quậy đúng không…??

Thanh tức giận.

_Anh vừa phải thôi. Tôi không cho phép anh nói xấu tôi. Tôi nói cho anh biết, tuy tôi bắt anh phải cho tôi ở lại đây chăm sóc thằng nhóc nhưng mà tôi không làm gì xấu cả, vì thế tôi yêu cầu anh nên tôn trọng tôi một chút….!!

Thanh đưa một bộ hồ sơ trước mặt Dũng.

_Còn đây là lí lịch, giấy khám sức khỏe của tôi. Mong anh nhận cho…!!

Dũng cầm lấy, tò mò Dũng giở ra xem. Suýt chút nữa là Dũng bật cười. Nhìn thấy vẻ mặt ửng đỏ, đôi môi mín chặt vì cố nén cười của Dũng. Thanh giật lại bộ hồ sơ.

_Có gì đáng cười đâu mà anh dám cười tôi hả…??

_Tôi đã nói ngay từ đầu công việc trông trẻ này không hợp với cô. Cô có thấy ai làm đơn xin việc bằng tiếng anh khi họ đi giúp việc nhà không. Tôi nghĩ họ không thể hiểu nổi cô đang viết gì đâu. Họ lại tưởng cô bị tâm thần, hay trí óc của cô có vấn đề…!!

Thanh đỏ mặt vì ngượng, đúng là Thanh hơi đãng trí lẽ ra Thanh nên ghi bằng tiếng việt nhưng do thói quen nên Thanh viết tất cả bằng tiếng anh. Thanh hỏi khó Dũng.

_Vậy là anh không hiểu tôi viết gì…?? Anh có cần tôi làm lại bộ hồ sơ khác không..??

Dũng biết Thanh đang hỏi xỏ Dũng nên Dũng im lặng không đáp. Thanh bực mình vì mải dây dưa với Dũng mà quên mất nhiệm vụ chính.

_Hôm nay tôi có việc bận nên anh làm ơn trông thằng nhóc giúp tôi…!!

Dũng nhướng mày hỏi Thanh.

_Cô bận gì….??

_Đó là việc của tôi. Còn anh chỉ cần trông thằng nhóc hộ tôi là được rồi…!!

_Cô nói rất hay nhưng cô đã nhận trông nom thằng nhóc nên cô phải có trách nhiệm, tôi không có hơi đâu đi làm thay cho cô…!!!

Thanh nghe Dũng nói mà muốn nổi máu điên lên.

_Anh vừa phải thôi, tôi chỉ nhờ anh trông hộ thằng nhóc trong vòng có mấy tiếng mà anh cũng làm không được. Anh có phải là bố của nó không hả…??

Câu nói của Thanh làm Dũng tái mặt.

_Nếu tôi nói nó không phải là con của tôi, cô có tin không…??

Thanh đứng bất động tại chỗ, đôi mắt nhìn Dũng không chớp. Thanh hét.

_Anh bị khùng thì cũng khùng vừa thôi. Tôi không có hứng đùa với anh. Mặc anh có muốn trông thằng nhóc hay không, tôi cũng ép anh trông nó….!!

Thanh bước luôn ra cửa.

_Chào anh….!!

Dũng quát Thanh.

_Cô đứng lại. Nếu cô bước đi ra khỏi đây, tôi thề là cô không còn cơ hội quay lại đây nữa….!!

Thanh đứng khựng lại, bạn chân Thanh đau nhói. Đôi dép bằng bông trơn tuột làm Thanh lao thẳng vào cánh cửa. Một tiếng dầm vang lên thật to. Thanh đếm có hơn mười ngôi sao đang bay lơ lửng ở trên đầu. Thằng nhóc thấy Thanh bị ngã, nó khóc toáng lên. Dũng muốn cười lắm nhưng cười không nổi.

Thanh ngồi bệt xuống đất, bàn tay xoa xoa vào trán. Thanh lầm bầm.

_Đúng là xui xẻo. Tại sao lúc nào mình cũng gặp nạn…??

_Tại vì cô ngu nên cô mới thế….!!

_Anh còn lắm mồn được nữa hả..?? Tại vì tiếng hét chết tiệt của anh nên tôi mới bị như thế này…!!

_Thần kinh của cô xem ra yếu quá nhỉ..?? Cô nên đi khám lại bác sĩ đi, họ sẽ kê đơn thuốc cho cô…!!

Thanh đứng phắt dậy, tiếng khóc của thằng nhóc làm Thanh đau lòng. Thanh trách móc Dũng.

_Anh còn ở đấy lắm mồn được nữa hay sao. Anh không thấy là thằng nhóc đang khóc đấy hả…??

Thanh đón thằng nhóc trong lòng Dũng. Bàn tay Thanh vỗ nhẹ vào lưng nó. Thanh nựng.

_Em ngoan nín đi nào. Nín đi, chiều nay bố sẽ đưa em đi chơi công viên…!!

Dũng phản đối.

_Ai bảo cô là tôi sẽ đưa nó đi chơi…??

Thanh trừng mắt.

_Anh im miệng đi. Anh đưa nó đi chơi một buổi thì chết hả…??

_Tôi không muốn…!!

Thằng nhóc càng nghe nó càng khóc to hơn. Thanh sợ hãi vội bế nó ra khỏi phòng Dũng. Thanh sụt sùi.

_Chị xin lỗi chị hứa sẽ không bỏ Tiến nhưng mà Tiến phải hứa với chị là Tiến sẽ ngoan và sẽ không khóc…!!

Thanh dong thằng nhóc khắp nhà, từ vườn ra cổng, từ cổng lên sân. Thanh mất gần ba mươi phút thằng nhóc mới chịu nín. Thanh đau cả đầu, nếu Thanh không nhanh thế nào Thanh cũng muộn chuyến bay của Thiên Long. Thanh phải làm gì với thằng nhóc bây giờ. Hay là mang nó theo, chắc là chỉ còn có cách đó. Bố nó không chịu trông nó. Lúc nãy anh ta nói cái khỉ gì thế nhỉ “ Không phải là bố..??” Hay thật, đúng là một tên điên, nói thế mà hắn cũng nói được.
cont

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s