Vợ nhặt – C8.5


Thanh kết hợp cả cầu xin lẫn đe dọa cuối cùng Dũng cũng phải đồng ý trông thằng nhóc giúp Thanh. Thanh vội vàng tắm rửa thay quần áo, mặc một chiếc váy màu hồng dài ngang gối. Trước ki đi, Thanh hôn thằng nhóc khắp mặt. thanh âu yếm bảo nó.

_Tiến nhớ nghe lời bố và không được khóc. Lúc về chị sẽ mua quà cho Tiến…!!

Dũng nhìn sững Thanh, hôm nay con nhóc ăn mặc diện trông thật xinh đẹp và đáng yêu, không biết cô ta bận việc gì mà có vẻ quan trọng quá. Thanh dặn dò Dũng.

_Cháo của thằng nhóc, tôi đã nấu sẵn để trong tủ lạnh, lúc nào anh cho nó ăn nhớ hâm nóng lạị. Tôi cũng pha sẵn cho nó một bình sữa, anh phải cho nó uống đúng giờ…!!

_Nếu nó đói, anh có thể bón thêm cơm cho nó ăn nhưng nhớ đừng bắt nó ăn cơm nguội, phải nấu nóng và hơi nhả một chút. Chào anh tôi đi…!!

Dũng nghe Thanh nói một hồi, Dũng cảm thấy lùng bùng hết cả lỗ tai. Từ nhỏ tới lớn, Dũng chưa bao giờ vào bếp làm sao Dũng có thể tự tay nấu một nồi cơm. Nhìn vẻ mặt nhăn như khỉ của Dũng. Thanh chán nản hỏi.

_Anh đã nhớ những lời dặn của tôi chưa hả…??

Dũng nuốt nước bọt đánh ực một cái.

_Cũng tàm tạm….!!

Thanh xa xầm mặt xuống. Chạy vào trong nhà, Thanh lấy mấy miếng giấy dán, Thanh ghi chi tiết lại những việc Dũng cần phải làm. Sau khi viết xong Thanh đưa cho Dũng.

_Tôi đã ghi rõ ràng hết ở trong này rồi. Anh cứ thế mà làm theo…!!

Dũng ớn hết cả người, công việc chăm sóc trẻ này khiến Dũng phát điên. Dũng vặn hỏi Thanh.

_Cô muốn chăm sóc thằng nhóc chứ…??

Thanh trả lời ngay mà không cần phải suy nghĩ một giây nào.

_Tất nhiên…!!

_Tại sao cô không bế nó đi theo cô …??

Thanh trợn tròn mắt nhìn Dũng không. Thanh tưởng Dũng vừa mới lọt xuống trần gian.

_Anh bị làm sao thế…?? Nếu tôi không bận việc tôi sẽ không nhờ anh chăm sóc thằng nhóc…!!

_Cô mang nó theo đâu có ảnh hưởng gì đến công việc của cô đúng không…?

Thanh nghĩ đến cảnh Thanh bế thằng nhóc Tiến ra sân bay, không biết Thiên Long sẽ phản ứng như thế nào khi trông thấy Thanh tay sách nách mang một đứa trẻ con. Có lẽ anh ta nghĩ Thanh đã có con rồi cũng nên. Đó cũng là một cách gây xốc sau hai năm gặp lại. Mà anh ta cũng thật vô tình anh ta không hề gọi điện một lần nào cho mình, không biết anh ta có muốn mình đi đón anh ta nữa hay không..??. Nếu không hóa ra mình đang đùa giỡn với tình cảm của chính mình hay sao…?.

Thanh xua tay.

_Không được. Tôi biết là hơi khó cho anh nhưng anh làm ơn giúp tôi lần này…!!

Dũng nhếch mép.

_Tại sao tôi phải giúp cô…??

Thằng nhóc rất khôn nó thấy Thanh định đi nó cứ bám lấy Thanh không rời. Thanh dùng dằng nửa muốn đi nửa muốn ở lại. Dũng khoanh tay.

_Cô thấy đấy, thằng nhóc đâu chịu theo tôi. Nên cô mang nó đi theo cô là tốt nhất…!!

Miệng Thanh méo xệch. Mang theo thằng nhóc thì còn ra thể thống gì nữa, nhưng nếu không mang theo nó Thanh lại không yên tâm, đúng là đằng nào cũng chết.

Dũng nhún vai bất cần.

_Cô bế nó đi, tôi còn phải giải quyết nốt công việc….!!

Thanh nhắm chặt mắt lại. Hít vào một hơi thật sâu. Thanh nhất quyết đưa thằng nhóc cho Dũng. Thanh đau lòng gỡ tay thằng nhóc ra khỏi cổ, chỉ mới có ý nghĩ phải xa thằng nhóc Thanh đã cảm thấy buồn rầu đến thẫn thờ cả người rồi nếu phải xa nó thật chắc Thanh sẽ suy sụp như mất đi một người thân. Đôi mắt đỏ hoe, giọng trũng nước. Thanh yêu cầu Dũng.

_Anh làm ơn giúp tôi. Tôi hứa sẽ về nhà nhanh nhất có thể…!!

Hôn chụt vào má thằng nhóc. Thanh chạy thật nhanh ra sân bỏ lại sau lưng tiếng gọi không đầu không đuôi của thằng nhóc, hai ngày làm quen với nó Thanh cũng hiểu được một phần nào. Thanh khởi động máy, đội nón bảo hiểm Thanh bắt đầu phóng xe đến sân bay.

Hai bố con đứng lặng nhìn theo, chỉ một thoáng thằng nhóc kêu toáng lên. Dũng quát.

_Con có im đi không hả…?? Tại sao lúc nãy con không bám cô ta cho chắc vào…?? Bây giờ còn kêu với khóc cái gì nữa, đúng là bực cả mình…!!

Thằng nhóc giận dỗi vì bị Thanh bỏ rơi nay thấy Dũng sừng sộ quát nó, nó càng khóc to hơn. Tiếng khóc nỉ non của nó làm trái tim Dũng như muốn nổ tung.

Dũng nhấc bổng thằng nhóc, đưa nó ngang mặt. Dũng trừng mắt.

_Nín ngay đi. Bố không thể nào chịu đựng được tiếng khóc của con nữa rồi…!! Nếu con còn khóc thêm nữa, bố sẽ đánh đòn, phạt không cho ăn cơm…!!

Thằng nhóc mặc Dũng nói gì, đôi môi nó mím chặt, nó nấc lên, hai bàn tay quẹt nước mắt, nó cố nhoài người ra cánh cổng trước mặt, nó đang cố đuổi theo hình bóng của Thanh.

Dũng vác thằng nhóc trên vai, hai bố con thất thểu đi vào nhà. Dũng phải đánh vật với một thằng nhóc khóc dai, không nghe lời và hay hờn dỗi. Hai bố con như hai oan gia, cứ hễ gặp mặt nhau là gây sự, thằng nhóc khóc hết sức có thể, còn Dũng hết quát rồi lại hét, chán Dũng im lặng cố chịu đựng không nói gì. Thành ra nhà có hai bố con người ngoài đi đường lại tưởng có một cái chợ đang buôn bán.

Dũng ôm đầu nhìn thằng nhóc gào khóc ở trong nôi.

_Bao giờ cô ta mới trở về cho mình nhờ…!!

Thằng nhóc quấy khóc quá làm Dũng không thể tập trung giải quyết mấy tài liệu của công ty. Dũng định bụng cho thằng nhóc ăn nhưng mà làm theo những gì Thanh ghi trên giấy không đơn giản như Dũng nghĩ. Hâm nóng lại bát cháo, Dũng cố gắng bón cho thằng nhóc ăn. Nó nhất định không chịu ăn, Dũng không có lòng kiên nhẫn và khéo léo được như Thanh nên động một tí là Dũng quát. Thằng nhóc thấy thế nó lại khóc thét lên, bón được thìa nào vào mồn thằng nhóc lại nhả ra.

Quần áo mà Thanh thay cho thằng nhóc lúc sáng bị bẩn gần hết, thức ăn dính tùm lum lên ngực áo, lên quần, lên tay. Dũng tức giận thay áo cho thằng nhóc, đến lúc tắm cho nó mới thật sự là mệt, con khóc, bố quát. Dũng gằn giọng hét thằng nhóc.

_Con là kẻ thù của bố đúng không…?? Tại sao con luôn chống đối bố…??

Thằng nhóc gào đến nỗi khản cả giọng, nước mắt cũng không còn chảy ra nữa, nhưng những tiếng nấc vẫn vang lên đều đều. Thằng nhóc tắm xong, cũng là lúc Dũng nghĩ đến chuyện Dũng phải đi tắm, quần áo của Dũng bị ướt gần hết, xà bông dính tùm lum lên quần áo, đầu tóc, thằng nhóc nghịch ngợm nó té hết nước lên người Dũng. Dũng càng quát nó càng nghịch. Điên tiết Dũng phát một cái thật mạnh vào mông.

Thằng nhóc gào hết cả hơi, nó nằm bò xuống sàn nó giãy nảy như người sắp chết. Dũng hối hận đây là lần đầu tiên Dũng đánh thằng nhóc, Dũng vội bế nó lên nhưng nó đẩy tay Dũng ra khỏi người nó. Ánh mắt nó nhìn Dũng đầy sợ hãi, nó đập hai tay thật mạnh xuống đất, tiếng khóc của nó thật thương tâm.

Dũng đứng chết lặng nhìn thằng nhóc, tình cảm của hai bố con không thể nào hàn gắn nổi nữa, chỉ mới trông thằng nhóc được có gần một tiếng Dũng đã cảm thấy bất lực và mệt mỏi rồi. Cảm giác của một ông bố không thể nào đến gần được đứa con thật khủng khiếp. Tại sao Dũng lại không có cảm giác gì với thằng nhóc, hình hài bé nhỏ kia không phải là máu thịt của Dũng hay sao. Nhiều lúc Dũng nghĩ hay là Dũng đi xét nghiệm ADN nhưng mà xét nghiệm làm gì, xét nghiệm để Dũng không phải nuôi nó hay sao..??, hay là Dũng sẽ đem kết quả đó đi hỏi mẹ nó tại sao lại lừa dối Dũng nhưng nếu thằng nhóc thật sự là con trai của Dũng thì sao, lúc đó Dũng có lấy lại được cảm giác yêu thương nó như ban đầu hay không…??

Bao nhiêu câu hỏi quay cuồng trong đầu Dũng. Tiếng hét của Hùng làm Dũng giật mình.

_Cậu bị điên hả…?? Còn không mau bế thằng nhóc lên, cậu định để nó bị cảm lạnh hay sao…?

_Quần áo của nó đâu..?? Mau mặc vào cho nó đi…!!

Hùng nhấc thằng nhóc lên. Hùng lo lằng nhìn khuôn mặt đầy nước của thằng nhóc.

_Cháu yêu…!! Ai làm gì cháu mà cháu khóc toáng lên thế…?? Có phải là do thằng chết tiệt này quát cháu đúng không…??

_Để bác đánh nó hộ cháu nhé…!!

Hùng đánh nhẹ vào người Dũng, mỗi cái đánh Hùng đều nói.

_Chừa này…!! Dám đánh công tử nhà ta hả…??

Thằng nhóc có vẻ dịu bớt, nó không dám nhìn Dũng, cứ mỗi lần Hùng đến gần Dũng. Thằng nhóc lại kêu to, có vẻ Dũng đã làm cho hãi quá rồi. Nó sợ Dũng như thỏ sợ cọp. Hùng tức giận trách mắng Dũng.

_Cậu bị làm sao thế hả…?? Tại sao cậu lại làm cho thằng nhóc ra nông nỗi này..??

Hùng lắc đầu.

_Cậu hết thuốc chữa rồi…!! Nó là đứa trẻ vô tội, dù nó có phải là con của cậu hay không, cậu cũng phải đối xử tốt với nó, đừng vì ác cảm cá nhân của cậu mà đổ hết lên đầu của nó. Nếu cậu cảm thấy cậu không thể nào cho nó được tình thương, hay cậu gửi nó đi đâu đó, cậu chỉ cần cung cấp tiền cho nó là được rồi. Đừng bắt nó ở gần cậu khi cậu luôn tìm cách lạnh nhạt và đối xử với nó không ra gì…!!

Dũng cay đắng nói.

_Cậu thôi đi. Mình không muốn nghe cậu giảng đạo, có phải là do mình không đối xử tốt với nó đâu, đấy là do nó luôn kêu khóc mỗi khi mình lại gần nó như hôm nay cũng thế mình có làm gì nó đâu thế mà nó lại gào thật to như thể mình đã đánh nó rồi không bằng…!!

Hùng ngắt lời Dũng.

_Cậu đừng có biện luận nữa, nhìn vết đỏ hằn lên mông nó đây này. Có phải lúc nãy cậu vừa đánh nó đúng không….??

_Do mình tức quá nên mình mới phát nó một cái…!!

_Đồ điên, cậu đang đánh con mình đấy. Đối với nó lẽ ra cậu phải kiên nhẫn và làm quen với nó từ từ chứ. Tại sao Thanh làm được mà cậu lại không…??

_Nhắc mới nhớ. Cô giúp việc của cậu đâu mà để cậu trông nó…??

Dũng chán nản.

_Cô ta có việc bận nên đi được một lúc rồi…!!

Hùng gật gù.

_Cũng phải nếu cô ấy ở đây làm sao thằng nhóc phải khóc toáng lên và bị đánh như thế này. Cậu đúng là một ông bố không ra gì…!!

Hùng mặc quần áo cho thằng nhóc, mặc dù nó vẫn khóc nhưng có vẻ đã bớt hơn. Dù sao Hùng vẫn tốt hơn Dũng, ít ra Hùng còn cười và nói những lời nhẹ nhàng, âu yếm với nó còn Dũng luôn quát, hét và dọa đánh nó. Nó không sợ Hùng như Dũng cũng phải.

Dũng ôm đầu ngồi trên ghế xô pha nhìn Hùng chăm sóc Tiến. Dũng cay đắng nhận ra. Dũng chỉ là một con thú hoang trong gia đình của chính mình.
cont

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s