Vợ nhặt – C9.5


Cảm giác muốn chiếm hữu, muốn được ôm, được vuốt ve, được nghe những lời nồng ấm khiến Thanh phát điên. Thanh sợ hãi vội đẩy Thiên Long ra, giọng Thiên Long nhẹ như cơn gió thoảng.

_Yên nào….!!

Đôi môi Thiên Long đặt lên môi Thanh, đầu tiên chỉ là một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng sau đó nó mạnh mẽ cuồng nhiệt, Thanh chìm đắm trong nụ hôn ngọt ngào đê mê, chút mảnh kí ức còn xót lại cũng tan biến theo mây khói, đến khi Thiên Long buông Thanh ra.

Thanh cảm tưởng Thanh chỉ mới được Thiên Long hôn lần đầu tiên. Không, không thể được, Thanh không thể yếu đuối để tình cảm cá nhân lấn áp đi hết mọi thứ xung quanh, đã bao lần Thanh tự nhủ Thanh phải mạnh mẽ, phải cố quên đi mối tình vô vọng với Thiên Long nhưng tại sao mỗi khi ở gần Thiên Long, Thanh lại không điều khiển được cảm xúc, tình cảm của bản thân. Thanh như một con bọ cứ lao vào ánh sáng mặc dù biết lao vào đó chỉ có con đường chết nhưng mà vẫn không thể từ bỏ được.

Lau hai dòng lệ trên má Thanh. Thiên Long dịu dàng.

_Chúng ta gạt bỏ hết những điều không hay trong quá khứ rồi làm lại từ đầu được không em…??

Thanh bây giờ mới dám nhìn thẳng vào đôi mắt Long.

_Em xin lỗi nhưng chuyện này chúng ta có thể bàn lại sau được không…?? Em sẽ đưa anh về nhà em, sau đó em còn có việc cần làm…!!

Thiên Long nhướng mày buồn phiền hỏi.

_Em bận gì mà khi anh về em cũng không có thời gian dành cho anh…??

Thanh lắc đầu nói.

_Chuyện riêng tư thôi. Em sẽ về nhà nhanh nhất có thể…??

_Chuyện gì mà em không thể nói cho anh biết…??

Thanh cay đắng trả lời.

_Điều đó có gì quan trọng với anh đâu. Hai năm qua chúng ta coi nhau như những người xa lạ, bây giờ sao đột nhiên anh lại quan tâm đến em…??

_Anh biết là anh sai, anh hứa sẽ giải thích tất cả cho em hiểu…!!

_Sao anh không nói cho em biết ngay bây giờ…??

_Đến khi nào thích hợp anh sẽ nói cho em biết…??

Thanh nhếch mép lạnh lùng.

_Em nghĩ anh không cần nói cũng được, vì em không còn hứng thú muốn nghe hay muốn biết thêm điều gì nữa. Việc anh bỏ em đứng một mình suốt cả một ngày dưới trời mưa ở công viên hôm nào cũng đủ cho em biết trong lòng anh, em chẳng là gì cả nên anh không nói cho em biết suy nghĩ của anh, việc gì đã xảy ra cho anh là đúng rồi, em chỉ cần biết có thế thôi…!!

Thiên Long nâng cằm Thanh lên. Nhìn thật sâu vào đôi mắt Thanh. Thiên Long đau khổ giải thích.

_Em đừng hiểu lầm anh mà tội nghiệp cho anh. Thật tình anh không hề muốn làm tổn thương em nhưng anh không còn lựa chọn nào khác, em tưởng sau khi anh biết được anh bị bệnh anh sung sướng lắm hay sao. Anh sợ em biết em sẽ lo lắng cho anh nên anh đã âm thầm đi theo gia đình sang bên Mỹ chữa bệnh, anh muốn sau khi anh khỏi bệnh anh sẽ tìm gặp lại em, còn nếu không anh sẽ ra đi trong thanh thản, anh muốn em hận anh, nguyền rủa anh để sống tiếp, anh không muốn em vì anh mà mất đi tương lai của bản thân. Em có hiểu những điều mà anh đang nói hay không…??

Thanh mở to mắt nhìn Long, từng lời nói của Long như những vết cứa vào tim Thanh. Vậy là anh ấy ra đi vì anh ấy bị bệnh, chỉ vì không muốn làm Thanh lo lắng nên Thiên Long mới ra đi không một lời từ biệt. Thanh vội nắm chặt tay Thiên Long.

_Anh…anh bị bệnh gì…?? Tại sao anh không nói cho em biết…??

Thiên Long nở một nụ cười thật hiền từ, hai ngón tay sờ nhẹ lên môi Thanh.

_Anh bị bệnh gan nhưng đã chữa khỏi rồi. Từ nay anh có thể đường đường chính chính yêu em mà không còn e ngại điều gì nữa…!!

Thiên Long cúi xuống hôn Thanh, lần này nụ hôn của họ là những giọt nước mắt xóa tan đi bao hiểu lầm của những ngày qua. Thanh đẩy mạnh Thiên Long ra, giọng Thanh đầy trách móc.

_Anh coi em là gì của anh…?? Tại sao anh không nói cho em biết lúc anh cần em..?? Anh có biết là anh ích kỉ lắm không hả…?? Em đã lo lắng cho anh biết bao, em hận anh và sẽ không bao giờ tha thứ cho anh…!!

Thiên Long năn nỉ cầu xin Thanh.

_Em hãy tha lỗi cho anh. Lúc đó trong đầu anh không có ý nghĩ gì khác là làm sao không để cho em biết, anh không muốn em lo lắng và buồn phiền vì anh. Anh sợ mình chết, sợ em phải chứng kiến anh ra đi. Anh không muốn điều đó một chút nào, anh chỉ mong nếu không thể đem lại hạnh phúc cho em thì thà rằng anh đóng vai một kẻ bội bạc còn hơn…!!

Nước mắt rơi đầm đìa trên khuôn mặt Thanh, Thiên Long ôm Thanh thật chặt, hơi ấm của hai người lan tỏa, từng nhịp đập của trái tim đang hòa làm một. Tình cảm của hai người lại ấm áp như ngày xưa.

———————–
Tiếng chú tài xế tắc xi khiến Thanh giật mình tỉnh giấc.

_Đã đến nơi rồi…!!

Mặc dù chỉ là giấc mơ nhưng Thanh vẫn cảm nhận được hơi ấm của Thiên Long ở đâu đây, vẫn cảm nhận được nụ hôn trên môi, trên mặt. Thanh giật mình lau hai dòng lệ trên má, tại sao Thanh lại có linh cảm rất xấu, có phải lần gặp gỡ này là lần cuối của Thanh và Thiên Long…??, hay là Thanh chỉ đang tưởng tượng ra. Thanh lí nhí nói.

_Cháu cảm ơn chú…!!

_Không có gì…!!

Thanh trả tiền tắc xi, Thanh dặn.

_Chú ở đây chờ cháu một chút nhé..!! Cháu vào đón bạn rồi sẽ ra ngay…!!

_Ừ, được rồi…!! Cháu vào đi…!!

_Vâng….!!

Thanh vội chạy thật nhanh vào cổng sân bay, chen qua một đống người, cuối cùng Thanh cũng chọn được một chỗ đứng gần cửa. Thanh đến hơi muộn, hành khách trên chuyến bay đã xuống gần hết, mọi người gần như đã tìm được người thân của họ còn Thanh, Thanh không biết tìm Thiên Long ở chỗ nào. Đứng ở giữa lối đi Thanh hết ngược rồi lại nhìn xuôi. Thanh hy vọng Thiên Long không đi ra cổng hay bắt một chiếc tắc xi đến nhà tìm Thanh.

Hy vọng của Thanh dần tan, Thanh đành rút điện thoại gọi cho Long nhưng đã từ lâu lắm rồi Thiên Long không còn dùng số cũ nữa, Thanh lại không biết số mới của Long làm sao Thanh liên lạc với Long bây giờ. Thanh ngồi thụp xuống, một giọng nói chế giễu bên cạnh.

_Cô định ngồi đây ăn vạ đấy à…??

Thanh giật mình nhìn lên, miệng Thanh đông cứng lại, ánh mắt Thanh nhìn người con trai đang chăm chú nhìn Thanh không chớp. Anh ta lạnh lùng hỏi.

_Cô có phải là Thanh không…??

Một câu hỏi mới lạ lùng làm sao…?? Sau hai năm gặp lại anh ta có thể nói như thế hay sao, thật là quá hài hước. Thanh cay đắng đáp.

_Vâng, tôi đây..! Anh cần hỏi gì…??

Anh ta thích thú nhìn Thanh, cái nhìn không dấu giếm, nhìn từ đầu xuống chân rồi lại nhìn từ chân lên đầu. Thanh bực mình.

_Anh nhìn gì…?? Không lẽ anh gặp lại tôi chỉ để nhìn như thế này…??

Anh ta kéo Thanh đứng dậy thật mạnh, Thanh ngã chúi nhủi vào người anh ta. Giọng điệu chế giễu của anh ta lại vang lên.

_Không ngờ cô lại yếu đuối như thế chỉ mới kéo cô hơi mạnh tay một tí cô đã ngã nhào vào lòng tôi rồi…!!

Thanh đẩy anh ta ra nhưng anh ôm Thanh còn chặt hơn lúc nãy.

_Rất vui vì gặp được cô. Chúng ta đi về bằng gì…??

Thanh không tài nào hiểu được anh ta nữa, đây có đúng là Thiên Long mà Thanh từng biết không nhỉ..?? Thiên Long ngày xưa đâu có hành động một cách lỗ mãng và ăn nói kiểu móc họng người khác như thế này. Thanh cảm nhận được sự lạnh lùng toát ra từ cơ thể của người đàn ông này, tuy họ giống nhau về hình thức và dáng vẻ bề ngoài nhưng tính cách khác hẳn. Thanh không ngờ chỉ sau hai năm không gặp lại Thiên Long đã biến đổi hoàn toàn thành một con người khác.

Thanh gằn giọng.

_Anh buông tôi ra mau…!!

_Tại sao thế…?? Không phải chúng ta là người yêu à…??

Thanh thấy mọi người nhìn Thanh và anh ta thật chăm chú và tò mò, gặp lại người thân tất nhiên không thể thiếu những cái ôm hôn nhưng với tên này Thanh cảm thấy không thoải mái.

_Người yêu…?? Anh có bị nhầm lẫn không hả…?? Tôi còn nhớ chính anh nói chúng ta chỉ là bạn không hơn mà cũng không kém…!!

_Anh ta thật ngu dốt có một cô bạn gái xinh đẹp như thế này lại không biết trân trọng…!!

Lời nói của anh vừa thoát ra khỏi cổ họng. Thanh như bị điện giật, anh ta nói như vậy nghĩa là làm sao…?? “Anh ta thật ngu dốt” không lẽ…??. Thanh run sợ hỏi.

_Anh…anh vừa mới nói…nói gì…??

Hắn ta tỉnh bơ đáp.

_Tôi chẳng nói gì cả…??

Thanh đẩy anh ta thật mạnh bằng tất cả sức lực. Anh ta nhăn mặt lại vì đau. Thanh đau đớn hỏi anh ta.

_Anh nói cho tôi biết, tại sao anh lại thay đổi như thế này..?, và tại sao anh lại nói “anh ta”. Anh là ai…??

Hai tay đút vào túi quần, miệng huýt sáo. Hắn tỉnh bơ đáp.

_Em không nhận ra anh hay sao…?? Anh là Thiên Long đây…!!

Thanh nhìn anh ta thật kỹ, đúng là bề ngoài anh ta không khác Thiên Long một chút nào. Từ khuôn mặt, mái tóc tuy có dài và bụi hơn nhưng điều này càng làm cho anh ta thêm bội phần quyến rũ, cặp kính cận màu trắng trí thức nay không còn nữa, phong cách ăn mặc cũng khác. Thanh nhìn anh ta đến thẫn thờ cả người, đây là mơ hay là thực. Đầu Thanh ong ong như bị búa gõ. Anh ta trêu ghẹo Thanh.

_Thế nào em đã ngắm nhìn anh thỏa chưa…?? Nếu thỏa rồi chúng ta đi tìm cái gì ăn đi. Từ tối hôm qua đến giờ anh không có gì vào bụng nên đang đói meo đây…!!

Thanh lại được một phen kinh ngạc, tại sao hắn hoàn toàn khác Thiên Long của hai năm về trước. Điều gì khiến hắn thay đổi một cách chóng mặt như thế này. Thanh tò mò muốn khám phá điều đó là gì, kể cả lí do vì sao hắn bỏ Thanh đi. Thanh quyết định dù có phải bắt ép hắn Thanh cũng làm.

cont

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s