Vợ nhặt – C9.7


Trên đường về nhà Thanh và hắn ngồi im lặng không ai bảo ai câu nào. Cuối cùng người lên tiếng phá tan không khí tẻ nhạt giữa hai người là hắn.

_Em để anh ở khách sạn cũng được mà…?? Anh không muốn làm phiền em…!!

_Không sao đâu, vì nhà em hiện giờ cũng không có ai ở. Em bận việc nên cuối tuần em mới về thăm nhà một lần…!!

Hắn nhíu mày tra hỏi Thanh.

_Em bận gì mà không chịu ở nhà…?? Em sống ở nhà ai…??

Thanh cau có.

_Việc đó có liên quan gì đến anh…?? Ngoài bố mẹ em ra không ai được phép xen vào đời tư của em…!!

Hắn chế giễu.

_Em xem đời tư của em to lắm. Dù em không nói sớm muộn gì anh cũng biết thôi…!!

Thanh tức giận.

_Anh vừa phải thôi…!! Mà anh bắt đầu có hứng xen vào chuyện của người khác từ bao giờ thế….??

Hắn tỉnh bơ đáp.

_Từ khi anh bắt đầu yêu em…!!

Thanh đỏ bừng mặt, trái tim đập thật nhanh, nhưng không thể tin được miệng lưỡi của hắn. Chúa ơi… !! Tại sao bây giờ hắn lại ăn nói một cách không biết ngượng mồm như thế này…??

Mặt Thanh nhăn lại, Thanh trầm giọng.

_Đề nghị anh ăn nói đoàng hoàng một chút. Tôi không muốn anh đem tình cảm cá nhân ra đùa và xem nó như một trò chơi cho anh giải trí…!!

Hắn cầm tay Thanh, miệng hắn dẻo kẹo.

_Ai nói với em là anh đang đùa em. Thật tình anh rất yêu em, em không biết là anh đã nhớ em trong suốt hai năm vừa qua đâu…!!

Nước mắt Thanh chảy xuống, Thanh căm hận.

_Anh im đi. Tôi không muốn nghe lời mật ngọt của anh. Bây giờ anh nói như thể không có chuyện gì xảy ra. Sau khi anh gây đau khổ, làm tổn thương trái tim tôi, anh đi biền biệt không thư từ, điện thoại, không liên lạc suốt hai năm, nay anh trở về đây anh nói anh yêu, anh nhớ tôi. Anh nghĩ tôi là một con ngốc hay sao, chỉ có con ngốc mới tin lời anh nói, nếu anh thật yêu và nhớ tôi, anh đâu có bỏ rơi tôi, đâu có cắt đứt liên lạc với tôi mặc dù tôi đã cố liên lạc với anh….??

Hắn ôm Thanh vào lòng, hắn vỗ về.

_Anh biết là em giận anh nhưng anh có nỗi khổ riêng…!!

Thanh vùng thoát khỏi vòng tay của hắn, mọi sự động chạm với hắn đều làm Thanh rùng mình.

_Có nỗi khổ gì mà anh không thể nói cho tôi biết….??

Hắn âu yếm.

_Em có thể đừng xưng “tôi” với anh được không…??

Thanh ương bướng.

_Tôi có quyền gọi và xưng gì tôi muốn. Anh không có quyền ép tôi gọi theo ý của anh…??

Hắn đe dọa.

_Nếu thế anh sẽ xử em thật nặng…!!

_Anh làm gì được tôi…!!

Hắn cúi xuống gần sát mặt Thanh, miệng hắn thì thầm rót mật ngọt vào tai Thanh.

_Làm thế này…!!

Dường như nụ hôn thứ hai sắp diễn ra. Thanh kinh hoàng nhận ra sao mọi chuyện gần giống với giấc mơ của Thanh thế, chỉ khác là Thiên Long trong giấc mơ khác hoàn toàn với Thiên Long ngoài đời thực. Thanh vội vàng đẩy Thiên Long ngồi cách xa Thanh ra. Thanh cảnh cáo.

_Anh mà dám đụng vào người tôi…!! Tôi sẽ không tha cho anh đâu, tôi cũng sẽ không thèm nhìn mặt của anh nữa…!!

Hắn tặc lưỡi hỏi Thanh.

_Sao thế em yêu…?? Nếu người yêu mà không được nắm tay, hôn nhau còn gọi gì là người yêu nữa…??

Thanh chán nản và thất vọng não nề, hóa ra mọi thứ mà hắn nói từ đầu đến giờ chỉ là những lời nói đùa của hắn. Với hắn chẳng có gì là nghiêm túc cả, hắn chỉ coi Thanh là một trò giải trí của hắn, hắn bỡn cợt Thanh bằng những lời chót lưỡi đầu môi của hắn. Hắn đúng là một tên đểu không hơn mà cũng không kém…!!

cont

Advertisements

One thought on “Vợ nhặt – C9.7

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s