Vợ nhặt – C10.7


Thanh e dè hỏi.

_Cậu không giận mình chứ…??

Trang nhíu mày hỏi Thanh.

_Tại sao…??

_Tại vì…!!

Thanh thấy khó mở lời vời Trang. Trang bật cười trấn an Thanh.

_Cậu sợ mình có tình cảm với cậu ta chứ gì…?? Cậu yên tâm lúc đầu mình cũng có hơi thích nhưng bây giờ hết rồi vì mình nghĩ đó không phải là tình yêu đôi lứa, đó chỉ là một cảm xúc nhất lời, tình cảm này không thể bền lâu và không thể dẫn đến tình yêu được, mình đã hiểu được cảm giác của bản thân….!!

Thanh thở phào nhẹ nhõm.

_Cậu làm mình lo muốn chết…!!

Trang hỏi đùa Thanh.

_Nếu lỡ mai này chúng ta cùng yêu một người đàn ông, lúc đó cậu sẽ nhường cho mình chứ…??

Thanh im lặng không đáp, đây là điều Thanh chưa bao giờ nghĩ tới. Nếu điều đó xảy ra thật Thanh sẽ làm như thế nào đây..?? Nhường hay là không nhường…?? Liệu khi nhường người đó cho Trang rồi Thanh có vui lòng, có hạnh phúc…??

Trang lo lắng hỏi Thanh.

_Cậu bị làm sao thế…?? Có phải câu nói của mình làm cho cậu buồn…??

Thanh lắc đầu.

_Không phải chỉ là một ý nghĩ không hay vừa mới nhen nhóm ở trong đầu. Mình xin lỗi cậu vì mình không thể nhường người đó cho cậu được…!!

Trang cười sằng sặc.

_Cậu đang nói đến tên Thiên Long của cậu chứ gì…?? Dù cậu có cho không mình, mình cũng không thèm. Mình chỉ đùa cậu thôi, tình yêu không phải là hàng hóa nên nó không thể đem ra đổi trao, mình hy vọng chúng ta sẽ không bao giờ rơi vào tình trạng như thế…??

Thanh nhẹ giọng đáp.

_Mình cũng hy vọng như thế…!!

_Chiều nay cậu có phải làm gì không…??

_Không…!! Có chuyện gì à…??

_Mình chỉ muốn mời cậu đi chơi công viên với mình và thằng nhóc…!!

Trang reo lên.

_Hay quá…!! Mình sẽ chuẩn bị thức ăn và nước uống, chúng ta hẹn gặp nhau ở đâu…??

_Cậu cứ đến công viên gần nhà mình đợi mình ở đấy. Sau đó chúng ta sẽ đến sở thú…!!

_Được rồi, cậu đi ngay chứ…??

_Ừ, mình gọi thằng nhóc dậy, chuẩn bị vài thứ là xuất phát…!!

_Chào cậu, hẹn gặp ở đó…!!

_Ừ, chào….!!

Thanh đặt điện thoại trên bàn, khẽ lay thằng nhóc dậy. Thanh gọi.

_Bé ngoan đến lúc đi chơi rồi…!!

Thằng nhóc cựa quậy nhưng mắt nó vẫn chưa chịu mở ra. Nó vẫn còn muốn ngủ tiếp. Thanh mỉm cười, lấy que kẹo mút, Thanh dứ dứ trước mũi nó.

_Ai ăn kẹo nào, nếu nhóc không dậy chị ăn hết nhé…??

Thằng nhóc bị mùi kẹo sữa dâu cuốn hút. Nó liền mở ngay mắt ra, bàn tay với thanh kẹo trên tay Thanh. Thanh cười khì, trẻ con đứa nào mà chẳng thích ăn, đây là phương pháp gọi thằng nhóc dậy hay nhất mà Thanh vừa mới nghĩ ra.

Thay quần áo, rửa mặt cho thằng nhóc. Thanh lục tìm một chiếc mũ phớt trong hộc tủ đựng quần áo. Đội nó ngay ngắn trên đầu thằng nhóc, Thanh cho thằng nhóc uống sữa, pha thêm một bình sữa khác, Thanh sợ thằng nhóc đói khi đi chơi xa. Thanh an ủi.

_Thôi thì khi đến chỗ đó mình sẽ cho thằng nhóc gặm bánh và ăn mỳ vậy…!!

Khoác thêm một chiếc áo khoác màu hồng nhạt, buộc túm tóc gọn gàng đằng sau gáy, cầm chìa khóa xe. Thanh khép cửa phòng, trước khi rời nhà Thanh muốn chào Dũng một tiếng, dù sao anh ta cũng là chủ của Thanh nên đi đâu hay làm gì Thanh cũng phải xin phép.

Dũng đang làm việc trong văn phòng. Thanh gõ cửa hai ba lần, Dũng mới chịu ra mở cửa. Hắn ta hất hàm hỏi Thanh.

_Có việc gì…??

Thanh bực tức đáp.

_Tôi đưa thằng nhóc đi chơi…!!

Hắn gật gù.

_Chúc cô đi chơi vui vẻ…!!

Thanh nhăn mặt nhìn thái độ vô tình lãnh đạm của hắn. Thanh quay mặt đi thẳng, nếu phải nhìn hắn thêm một lúc nữa, Thanh sẽ không kìm nén nổi mà phải nói móc hay nói xéo hắn vài câu cho bõ tức. Thanh xốc thằng nhóc lên sườn.

_Chúng ta đi thôi nhóc…!!

Thằng bé thích trí cười thật to, nó sung sướng vì cuối cùng cũng được đi đâu đó. Dũng đứng lặng nhìn Thanh đang cười đùa cùng thằng nhóc, trông cả hai hôm nay thật xinh và thật năng động. Dũng lắc đầu.

_Cô ta mặc gì cho thằng nhóc thế kia không biết. Nó là con trai có phải là con gái đâu. Đúng là không thể nào hiểu được sở thích về thời trang của cô ta…!!

_Hy vọng buổi đi chơi này không xảy ra chuyện gì…!!

Thanh đặt thằng nhóc lên ghế xe. Buộc lại dây đeo cẩn thật, Thanh hôn đánh chụt một cái lên má thằng nhóc. Thanh nựng.

_Đi chơi thế này em có vui không…??

Thằng nhóc gật đầu, miệng nói bi bô.

_Chơi….chơi…!!

Thanh cười khúc khích. Đội nón bảo hiểm, đóng lại quai nón, Thanh mở máy, lên số. Thanh bắt đầu rời khỏi nhà Tiến Dũng. Như đã hẹn từ trước, Thanh gặp Trang ở công viên gần nhà. Vừa nhìn thấy thằng nhóc, Trang đã vồn vã chào nó.

_Nhóc yêu, em có nhớ chị không nào…??

Thằng nhóc ngơ ngác nhìn Trang. Trong đầu nó đang phân tích từng hình ảnh của Trang, nó đang cố nhớ cô gái đang đứng trước mặt nó là ai..?? Tay nó chỉ ra phía trước mặt, Thanh và Trang nhìn theo, thì ra cu cậu nhìn thấy một cậu bé đang cầm một quả bóng bay hình con hổ nên muốn Thanh và Trang mua cho một con.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s