Vợ nhặt – C11.2


Thanh bối rối vội rụt tay lại, miệng lúng túng.

_Chào…chào anh…!!

Hắn ta lo lắng hỏi Thanh.

_Cô không bị làm sao đấy chứ…??

Thanh lắc đầu.

_Tôi không sao…!!

Mặc dù nói thế nhưng gối Thanh bị trầy do đập mạnh xuống nền gạch, có lẽ nó đã bị sưng tấy lên rồi. Thanh nhăn mặt cố bước đi, hắn ta đỡ thằng nhóc trong tay Thanh. Hắn dịu giọng bảo.

_Cô để tôi bế nó cho…!!

Thanh đau xót nhìn thằng nhóc khóc thét vì sợ. Thanh dỗ dành.

_Nín đi nào. Không sao nữa rồi. Chị đền cho nhóc một cây kẹo mút nhé…??

Thanh hy vọng khi nhìn thấy que kẹo thằng nhóc sẽ nín khóc. Thanh mở túi sách, lôi ra một cây kẹo màu chocolate, Thanh đưa cho thằng nhóc. Thằng nhóc do quá sợ nên nó chưa bình tâm ngay lại được, nó vẫn còn khóc thút thít trong vòng tay Thanh. Thanh lắc đầu bảo Dũng.

_Tôi xin lỗi nhưng tôi không thể đưa nó cho anh được…!!

Dũng lo lắng hỏi Thanh.

_Chân cô không sao chứ…?? Có cần tôi đưa cô vào bệnh viện không…??

Thanh phì cười.

_Anh đừng làm to chuyện quá, chỉ là một vết thâm tím bình thường thôi, nay mai là khỏi ngay ấy mà…!!

Thanh vỗ nhẹ vào lưng thằng nhóc, tên đàn ông kia đã bị bảo vệ công viên bắt được, hắn giật đồ của người ta nên bỏ chạy, may mà bác bảo vệ được báo kịp thời nếu không cô nạn nhân không thể lấy lại được chiếc điện thoại yêu quý.

Dũng điên tiết túm áo hắn thật chặt.

_Anh có mắt không hả…?? Anh có biết chỉ một chút nữa thôi là anh đã hại chết hai mạng người rồi, đập xuống nền gạch thì còn gì là thân thể của người ta nữa. Còn thằng nhóc kia nó mới có hơn một tuổi thôi, vì anh mà nó đang gào khóc vì sợ hãi kia kìa…!!

Đôi mắt Dũng lúc này thật đáng sợ, nó long lên sòng sọc, mặt Dũng xa xầm xuống, bàn tay nổi gân màu xanh. Dũng chỉ muốn đấm vỡ mặt tên đàn ông trước mắt. Cố gắng kìm nén cơn tức giận Dũng đẩy hắn ngã nhào xuống đất, mọi người xúm cả lại, họ đang bình phẩm không ngớt lời, chỉ tội nghiệp cho thằng nhóc, nó khóc nấc lên.

Mắt Thanh rơm rớm lệ, Thanh đang khóc theo nó. Em kêu, chị khóc trông thật thảm thương. Dũng hết chịu nổi, Dũng hét Thanh.

_Chúng ta đi về thôi…!!

Thanh vừa đi được hai bước đôi chân Thanh cơ hồ như muốn khụy xuống, cơn đau nhói ở chân phải làm Thanh đang bước đi vội dừng lại. Thanh chản nản, bị thương vào lúc này thật không hay chút nào, Thanh không muốn xa thằng nhóc nhất là khi nó đang cần có Thanh ở bên cạnh chăm sóc và bảo vệ cho nó.

Một bà lão đứng gần ở đấy. Bà ta bảo Dũng.

_Sao cậu không dìu vợ và con trai cậu đi ra cổng đi. Hình như cô ấy bị đau chân do bị ngã lúc nãy…??

Thanh đỏ bừng mặt vì bị người ta hiểu lầm là vợ của Dũng. Thanh giải thích.

_Cháu và anh ấy chỉ là bạn bè bình thường thôi….!!

Bà khách không tin, bà nhìn Thanh và Dũng thật kĩ. Bà nghĩ.

_Rõ ràng hai người này rất đẹp đôi. Sao cô bé lại nói là không phải là vợ chồng, hay là cô bé ngại nhỉ…??

Dũng bây giờ mới để ý đến vẻ mặt nhăn nhó đang cố nhịn đau của Thanh. Dũng quan tâm hỏi Thanh.

_Cô có thể đi được không..??

Thanh gật đầu.

_Tôi đi được, chỉ là hơi đau chút xíu thôi…!!

Dũng cương quyết nói.

_Cô để tôi dìu cô ra xe, sau đó tôi sẽ đưa cả hai đến bệnh viện…!!

Thanh từ chối.

_Tôi không muốn đến bệnh viện, về nhà chườm đá lên vết sưng là được rồi…!!

Dũng cáu.

_Cô đừng ương bướng nữa. Tôi bảo đi là đi, không nói rườm rà…!!

Mặc Thanh có đồng ý hay không, một tay bế thằng nhóc, một tay dìu Thanh ra cổng. Thanh nói.

_Tôi đi xe máy, nên anh và thằng nhóc về trước đi. Tôi sẽ đi xe máy về sau…!!

_Bây giờ là lúc cô lo cho chiếc xe của cô đấy à…?? Tôi sẽ cho người mang xe của cô về tận nhà tôi. Còn cô mau vào xe….!!

Thanh bực mình vì tính cách gia trưởng của Dũng. Thanh nhất quyết không làm theo lệnh của Dũng.

_Tôi không đi đâu vì thế anh đi một mình đi…!!

Thanh nhăn nhó định đi lấy xe máy. Dũng lôi Thanh lại, mở cửa xe, Dũng đẩy Thanh vào trong. Thanh hét Dũng.

_Anh đang làm gì đấy hả…?? Tôi đã nói là tôi không muốn đi rồi cơ mà…??

Dũng nhíu mày.

_Cô từng nói cô là người giúp việc của tôi đúng không…?? Nếu đúng cô hãy để tôi làm tròn trách nhiệm của một người chủ, tôi không muốn họ nghĩ tôi đối xử tệ bạc với cô…!

Thanh dở khóc dở cười, anh ta lấy chính câu nói của Thanh để bắt bí Thanh. Thanh cứng họng không còn nói được câu gì nữa.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s