Vợ nhặt – C11.3


Dũng lái xe một vòng, dừng lại trước một bệnh viện tư nhân. Dũng tắt máy xe, mở cửa. Dũng dịu giọng.

_Chúng ta đi thôi…!!

Chưa bao giờ Thanh được nghe câu nói nào ngọt ngào của Dũng như hôm nay, điều gì đã khiến Dũng thay đổi thế nhỉ…?? Sao tự nhiên anh ta lại đối xử tốt với Thanh, sao anh ta không hò hét hay tìm cách nói móc Thanh như mọi khi….?? Thanh lắc đầu không muốn nghĩ tiếp nữa.

Vì đây là bệnh viện tư nhân nên ít bệnh nhân hơn bệnh viện của nhà nước. Thanh và thằng nhóc được bác sĩ tận tình khám và kê đơn thuốc. Thanh thấy thật khôi hài, không có bệnh tật gì tự nhiên bị bắt đi khám bệnh, hàng ngày còn phải uống thuốc theo đúng toa ghi trên đơn thuốc nữa, thật là một cực hình. Từ nhỏ đến lớn điều khiến Thanh ghét nhất đó là phải đến bệnh viện và phải uống thuốc như ăn cơm hàng ngày.

Do chân Thanh bị xước, bác sĩ khuyên Thanh nên tiêm phòng tránh bị nhiễm trùng. Thanh rùng mình đáp.

_Cháu xin lỗi nhưng cháu nghĩ không cần đâu ạ…!!

Bác sĩ từ tốn giải thích cho Thanh hiểu.

_Mặc dù điều này không cần thiết lắm nhưng phòng bệnh hơn chữa bệnh. Cháu cứ nên tiêm đi là hơn…!!

Từ nhỏ đến lớn, Thanh sợ tiêm nhất trên đời, chỉ cần nhìn thấy mũi kim nhỏ xíu, Thanh đã tái hết cả mặt rồi. Thanh sợ hãi nói.

_Cháu hiểu nhưng cháu sẽ cẩn thận….!!

Thanh đứng bật dậy tỏ ý không muốn tiêm. Với vai trò là bác sĩ ông luôn muốn mang lại những điều tốt đẹp cho bệnh nhân nhưng nếu bệnh nhân không muốn tiêm, ông không thể ép. Dũng bế thằng nhóc ngồi bên cạnh, Dũng thay lời Thanh đáp.

_Bác sĩ cứ tiêm cho cô ấy ….!!

Thanh quay sang trách móc.

_Ai bảo anh là tôi muốn tiêm…!!

Dũng gắt.

_Cô muốn bị nhiễm trùng à….?? Nếu cô bị bệnh ai sẽ chăm sóc cho thằng nhóc…??

Hắn đã đánh trúng vào điểm yếu của Thanh. Thanh sợ nhất là không còn được nhìn thấy thằng nhóc, không còn được chăm sóc và ở bên cạnh nó nữa. Thanh cắn răng.

_Vậy phiền bác sĩ tiêm cho cháu…!!

Ông bác sĩ bật cười nhìn Dũng. Ông hóm hỉnh nói.

_Vợ cậu đúng là rất đáng yêu và rất biết nghe lời…!!

Dũng đáp pha chút châm biếm.

_Vâng, cô ấy rất biết nghe lời. Cô ấy nghe lời cháu đến nỗi chính cháu cũng muốn điên lên…!!

Thanh nghe họ đối đáp, Thanh bực mình vì từ lúc rời khỏi công viên đến giờ Thanh bị hai người hiểu lầm là vợ của Dũng rồi. Nếu phải lấy một người đàn ông như Dũng làm chồng thà rằng mình suốt đời cô độc còn hơn.

Bác sĩ chưa cắm cây kim vào tay Thanh, Thanh đã run cầm cập, vội nắm chặt vào tay Dũng, Thanh không còn úy kị điều gì nữa, với Thanh lúc này chỉ cần có ai đó ở bên động viên tinh thần. Dũng nhìn bàn tay run rẩy, nhìn khuôn mặt tái xám vì sợ của Thanh. Dũng an ủi.

_Không sao đâu chỉ cần nhắm mắt một cái là xong…!!

Bác sĩ dò ven trên cổ tay của Thanh, ông nhẹ nhàng cắm cây kim vào tay. Thanh kêu lên một tiếng bàn tay phải càng nắm chặt vào tay Dũng hơn, Thằng nhóc không còn khóc nữa, mắt nó đang mở to nhìn Thanh không chớp nó thấy Thanh kêu, miệng nó mêu mếu, cu cậu đang lo lắng cho Thanh, chắc cu cậu tưởng Thanh đang bị ông bác sĩ kia bắt nạt.

Dũng siết nhẹ vào tay Thanh như truyền thêm lòng tin cho Thanh, đến khi ông bác sĩ rút cây kim ra khỏi tay. Mồ hôi đã tuôn ra khắp mặt, Thanh cảm tưởng Thanh vừa mới chạy bộ việt rã về.

Thằng nhóc không bị làm sao cả, chỉ có mình Thanh bị thương nhẹ ở chân. Trên đường về nhà, do mệt mỏi Thanh chìm sâu vào giấc ngủ lúc nào không hay. Thằng nhóc được đặt vào ghế xe bên cạnh, nó không ngủ, cũng không quấy khóc hình như nó hiểu là Thanh cần nghỉ ngơi.

Hôm nay là một ngày đầy trải nghiệm đối với Dũng, Dũng đã dần thay đổi, hình như Dũng không còn vô tình như ngày trước nữa, Dũng đã dần chấp nhận có cô một cô gái ở trong nhà, chấp nhận việc bị cô ta quản lý, bị cô ta cãi khi tranh luận và những trò ngu ngốc do cô ta gây ra.

Chấp nhận rằng Dũng đang có một đứa con trai hơn một tuổi cần chăm sóc và quan tâm, xem ra còn nhiều thứ trên đời Dũng cần phải học hỏi. Ngắm nhìn Thanh ngủ, Dũng không tài nào hiểu được, tại sao một cô gái trẻ chưa có chồng, lại có thể chăm sóc trẻ con một cách thành thạo như thế, cô ta làm thuần thục đến nỗi Dũng không còn tinh vào mắt Dũng nữa.

Lái xe vào cổng, Dũng tắt máy. Thanh vẫn còn ngủ say sưa, có lẽ do trong thuốc có chứa thuốc ngủ nên Thanh mới dễ dàng chìm vào giấc ngủ như thế. Bàn tay Dũng rụt rè, Dũng muốn gọi Thanh dậy nhưng tiếng nói chỉ nằm im ở trong cổ họng nó không tài nào thoát ra khỏi miệng.

Động chạm vào Thanh khiến Dũng ngại ngùng, nêu để Thanh ngủ ngoài xe Dũng không yên tâm còn nếu không gọi Thanh dậy Dũng chỉ còn cách bế Thanh lên phòng, quyết định mãi. Dũng cố lay Thanh dậy, Thanh ngủ say quá nên mặc dù Dũng gọi mãi Thanh cũng không có dấu hiệu tỉnh dậy. Bực mình, Dũng quát Thanh thật to.

_Con nhóc kia…!! Cô biết là mấy giờ rồi không hả…?? Còn không mau dậy nấu cơm đi…!!

Lần này Thanh tỉnh ngủ hẳn, hai tay dụi mắt. Thanh ngơ ngác hỏi Dũng.

_Về nhà rồi hả anh…??

Dũng nhẹ giọng đáp.

_Ừ…!!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s