Vợ nhặt – C12.4


cont

Thanh cố nói.

_A lô….!! Anh còn ở đó không…??

Tiếng tút tút dài vô vọng làm Thanh phát điên, Thanh ôm đầu.

_Không phải là hắn ngã ở đâu đó rồi chứ..?? Mình phải làm sao bây giờ, hay là mình gọi điện cho anh Hùng. Đúng rồi, may ra anh ấy biết Dũng đang ở đâu…??

Thanh lục tìm cuốn sổ danh bạ điện thoại. Do lúc này tâm trí bị rối loạn, bàn tay Thanh lục tìm mãi vẫn chưa tra ra số điện thoại của Hùng ở chỗ nào.

Bác bảo vệ trông coi xe quán bar thấy Dũng ngồi ngủ gục gần chỗ để cây cạnh lán xe, chiếc điện thoại nhấp nháy kêu mãi. Bác thận trọng bước gần lại. Bàn tay bác run run sờ nhẹ lên mũi Dũng, thấy vẫn còn thở, bác thở phào nhẹ nhõm, lúc nãy bác tưởng là có án mạng xảy ra.

Giọng nói Thanh văng vẳng, do lúc này gọi cho Thanh, Dũng có bật chế độ loa ngoài nên bác bảo vệ có thể nghe thấy. Bác cầm lên, giọng bác sang sảng.

_A lô…!!

Thanh giật mình nghe giọng lạ của một người đàn ông. Thanh toát mồ hôi hột vì sợ Dũng bị làm sao. Thanh khó nhọc mở lời.

_Xin….xin hỏi ai…ai đấy ạ…??

Bác bảo vệ đáp.

_Tôi là bảo bệ của quán bar Hoàng Huy. Cô là người thân của anh chàng say rượu này à…??

Thanh vui mừng vội đáp ngay.

_Vâng. Anh ấy sao rồi hả bác…??

Bác cười bảo Thanh.

_Cậu ta đang ngủ ngục ở chậu hoa của quán. Cô nên đến đây đón cậu ta về…!!

_Dạ. Bác làm ơn cho cháu điện chỉ của quán…!!

_Được rồi….!!

Bác liền đọc điện chỉ cho Thanh. Thanh lấy giấy bút ghi lại cẩn thận, trước khi cúp máy Thanh cảm ơn bác bảo vệ.

Thanh phóng lên lầu, mở cửa phòng lấy áo khoác, bóp tiền, kiểm tra lại thằng nhóc, Thanh mới yên tâm rời khỏi nhà.

Thanh định đi xe máy nhưng hơi bất tiện vì nếu đi xe máy Thanh phải hỏi đường còn chiếc xe ô tô của Dũng nữa, Thanh phải tính sao khi đến nơi đó. Quyết đĩnh mãi Thanh đi xe tắc xi, nó giúp Thanh vừa nhanh đến chỗ đó, vừa tiện cho Thanh mang xe của Dũng về.

Thanh mặc áo khoác, đôi mắt Thanh chăm chú nhìn ra đường, Thanh mong nhanh chóng bắt được một chiếc xe tắc xi, Thanh nôn nóng muốn đến chỗ Dũng thật nhanh, không hiểu tại sao Thanh lại lo lắng cho Dũng đến thế.

Thanh chờ đợi mất hai phút mới vẫy được một chiếc xe tắc xi. Thanh chán nản lẩm bẩm.

_Đúng là xui xẻo, lúc không cần thì tranh nhau hỏi mình có đi xe tắc xi không, lúc mình cần phải gọi mãi mới được…!!

Ngồi yên vị trên xe, Thanh bảo anh chàng tài xế lái xe đến nhà hàng Hoàng Huy theo địa chỉ ghi trên giấy.

———————————-

Bác bảo vệ không lạ gì Dũng, gần một tháng nay, ngày nào bác cũng thấy Dũng đến đây, điều khiến bác chú ý đến Dũng là thái độ lạnh lùng, trong nóng ngoài lạnh. Mỗi lần đến đây thế nào Dũng cùng chào bác hay mua cho bác gói thuốc, họ nói chuyện đôi câu rồi tạm biệt nhau. Tình bạn giữa Dũng và bác bảo vệ diễn ra một cách tự nhiên không vụ lợi, tuy họ ở hai giai cấp khác nhau nhưng họ có một điểm chung đó là tình người.

Nhà bác bảo vệ neo đơn chỉ có mình bác đối diện với bốn bức tường khi đêm về, ngày trước bác cũng có gia đình nhưng họ đã lần lượt bỏ bác ra đi, bệnh tật không chừa một ai cả. Công việc trông xe này bác chỉ làm cho vui, còn tiền bạc bác không thiếu, hàng tháng đứa cháu gái bên kia có gửi ít nhiều cho bác chi tiêu hàng ngày, cuộc sống của bác có thể nói là khá dư giả, đi làm chỉ là cách giúp bác tạm quên đi nỗi cô đơn của chính mình.

Bác bảo vệ chờ Thanh đã gần hai mươi phút rồi mà vẫn chưa thấy Thanh tới, bác sốt ruột, bác sợ nếu bỏ Dũng ở đây thế nào Dũng cũng bị cảm lạnh, uống rượu say mà bị thêm cảm lạnh nữa e rằng tính mạng của Dũng khó giữ.

Cuộc sống riêng tư của Dũng, bác chưa bao giờ hỏi và cũng chưa bao giờ bác muốn biết, bác hiểu ai cũng có bí mật của riêng mình, nếu Dũng muốn chia sẻ bác sẵn sàng lắng nghe, còn nếu không bác không muốn ép Dũng làm điều đó, biết nhiều bí mật của người khác đồng nghĩa với gánh nặng và mệt nhọc.

Tuy đã khuya nhưng khách trong quán vẫn chưa muốn về, mà nếu họ có ra về họ cũng ở trong tình trạng say sỉn không khác Dũng bao nhiêu. Bác làm ở đây đã được gần một năm rồi, bác quen biết lắm, nghe cũng nhiều, khi uống rượu say không ai còn giữ được tình trạng như lúc tỉnh, có bao nhiều điều cần giữ họ đều phun hết cả ra.

Cầm điện thoại của Dũng trên tay, bác ngập ngừng muốn gọi điện lại cho cô gái lúc nãy. Chiếc xe tắc xi dừng trước cổng một nhà hàng hạng sang, anh ta quay xuống bảo Thanh.

_Đến nơi rồi…!!

Thanh mỉm cười hỏi.

_ Em hết bao nhiêu…??

Anh ta nhìn số tiền trên công tơ mét.

_Tất cả là bảy mươi nghìn…!!

Thanh móc ví trả anh ta. Trước khi đi Thanh còn quay lại nói.

_Cảm ơn anh…!!

Anh ta mỉm cười đáp lời Thanh. Thanh không nghe rõ lời cuối cùng của anh ta vì lúc đó Thanh đã chạy thật nhanh vào cổng quán bar rồi.

Quán Hoàng Huy chìm trong ánh sáng mờ ảo, mấy chậu cây cảnh được đặt trước sân làm không khí vốn đã tối lại càng tối hơn. Thanh rùng mình ngó dáo dác xung quanh.

_Biết hắn ở đâu mà tìm bây giờ… ?? Đúng rồi không phải lúc nãy bác bảo vệ nghe máy của hắn hay sao… ?? Chỉ cần gọi điện cho hắn là được chứ gì.. ??

Vừa lúc Thanh bấm số xong, bác bảo vệ theo số điện thoại báo cuộc gọi nhỡ hiện lên màn hình lúc nãy, bác bấm số gọi lại cho Thanh. Thanh gấp gáp hỏi bác.

_Chào bác. Anh ấy bây giờ đang ở đâu ạ… ??

_Cháu đã đến chưa… ??

_Dạ, cháu đến rồi…. !!

_Nếu thế cháu cứ đi thẳng đến lán xe của quán là được…. !!

Thanh ngơ ngác, đây là lần đầu tiên Thanh đến đây, làm sao Thanh biết lán xe ở đâu. Thanh ngượng ngùng hỏi bác.

_Bác làm ơn chỉ dùm cho cháu… !!

_Lán xe ở ngay bên cạnh cổng của nhà hàng. Cháu có thấy cái bảng đề tên Hoàng Huy đấy không, cháu rẽ phải đi thêm mười bước chân nữa là tới… !!

cont

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s