Vợ nhặt – C12.5


cont

Thanh làm theo lời chỉ dẫn của bác, đầu tiên Thanh nhìn tấm bảng, quay người rẽ phải, đi thêm mười bước, thứ đầu tiên Thanh nhìn thấy là mấy cái ghế, một cái bàn, nhìn từng chiếc xe máy, ô tô được xếp hàng ngay ngắn, Thanh đoán Thanh đang đi đúng hướng, nhưng mà anh ta ở đâu sao Thanh không thấy.

Bác bảo vệ nhìn một cô gái đang tiến vào trong, trên tay cô ta đang cầm một chiếc điện thoại, đôi mắt ngơ ngác ngó nhìn xung quanh như đang tìm một cái gì đấy. Đoán chắc là người nhà của chàng trai đang nằm ngủ này. Bác bước lại hỏi.

_Cháu là người thân của anh chàng kia… ??

Thanh giật mình quay lại, đôi mắt Thanh nhìn lướt qua khuôn mặt già nua phúc hậu của bác. Thanh lễ phép nói.

_Vâng…. !!

Bác ngoắc tay bảo Thanh.

_Đi theo bác….!!

Thanh đi theo bác mà tâm hồn để đâu đâu. Thanh không biết Thanh đang rơi vào tình huống nào…??

_Tại sao mình phải đi đón hắn, hắn có là gì của mình đâu. Chúa ơi…!! Mình bị làm sao thế này…??

Mặt Thanh nhăn lại, không gặp được hắn khiến Thanh lo, nhưng khi gặp rồi Thanh lại tức, cảm giác của Thanh thay đổi như chong chóng, hết giận rồi lại vui.

Thanh thấy hắn ngủ ngon lành trên ghế, đầu dựa vào tường, nhìn hắn lúc này rất giống một đứa trẻ con sau khi được ** sữa no, nên ngoan ngoãn không quấy khóc nữa.

Thanh phì cười bảo bác bảo vệ.

_Bác xem anh ta kìa, không thể nào hiểu nổi, uống rượu kiểu gì mà có thể ngủ ngục luôn tại trận đến nỗi không thể lê nổi về nhà. Cháu nghĩ cứ mặc kệ hắn ta ngủ ở đây đi thì hơn, có như vậy hắn mới chừa lần sau mới không dám tái phạm nữa…!!

Bác bảo vệ vui tính hỏi dò Thanh.

_Cháu là gì của cậu ta… ??

Thanh lúng túng đáp.

_Cháu là…là… !!

Thanh định nói là người giúp việc nhưng nghĩ thế nào Thanh nói lái đi.

_Cháu là bà con thân thích với anh ấy… !!

Bác bảo vệ gật gù.

_Ra thế. Lúc đầu bác tưởng cháu là vợ của cậu ấy…. !!

Thanh vọt miệng nói to.

_Không…không thể có chuyện đó được. Làm sao cháu có thể lấy hắn được cơ chứ…!!

Mặt Thanh đỏ bừng, hơi nóng lan tỏa khắp người, trái tim đập thật nhanh. Bác bảo vệ thấy Thanh phản ứng dữ quá. Bác bật cười.

_Cháu làm gì mà như người phạm tội thế…?? Nói thật đi có đúng là cháu chỉ là bà con họ hàng xa với cậu ấy không…??

Thanh lảng tránh ánh mắt đang chiếu thẳng vào mặt của bác. Thanh hỏi lảng sang chuyện khác.

_Anh ấy ngủ ở đây lâu chưa hả bác…??

_Cũng mới thôi, ngay sau khi cháu gọi….!!

Thanh ngượng ngùng cúi xuống lục tìm chìa khóa xe trong túi quần Dũng. Sự tiếp xúc gần gũi làm Thanh mất bình tĩnh, tay chân Thanh lóng ngóng, tìm mãi Thanh mới lấy được chìa khóa đút trong túi quần Dũng. Nếu muốn lấy được xe còn phải cần vé nữa. Vé ở đâu rồi nhỉ…??

Thanh lại phải lục tìm tiếp, một phút, hai phút, Thanh lau mồ hôi trán.

_Tên khỉ này, không hiểu hắn để ở đâu nữa…??

Thanh đoán.

_Hay là hắn đút trong ví… ?? Chắc là chỉ ở trong đó thôi… !!

Cầm ví của hắn trên tay, Thanh nhìn mặt hắn nói.

_Không phải là tôi cố ý xâm phạm vật dụng cá nhân của anh, tại anh say nên không tiện hỏi, tôi đành tự mình lấy… !!

Thanh mở ví của hắn, mắt Thanh mở to hình bức hình 3×4, cô gái trong ảnh thật xinh, đúng là một mỹ nhân. Bên trái là hình của hắn, Thanh đoán cô gái này là vợ của hắn. Thanh thương hại nhìn Dũng.

_Chắc là hắn yêu cô ta lắm nên hắn mới hận đàn bà như thế. Tội nghiệp cho hắn, biết bao giờ hắn mới quên được…. !!

Gạt bỏ những suy nghĩ ngoài lề, Thanh cố tìm vé xe. Giở gần hết ra rồi mà Thanh vẫn chưa tìm thấy, phải làm sao đây, không có vé làm sao đưa hắn về… ??

Tức mình Thanh dốc thẳng chiếc ví xuống, một tấm thẻ màu xanh nhạt bay ra khỏi ví. Thanh vui mừng nhặt nó lên, đưa trước mặt bác bảo vệ Thanh hỏi.

_Đây có phải là vé không hả bác… ??

Bác bảo vệ đứng nhìn Thanh từ nãy đến giờ, Bác đã cố nhịn cười mấy lần. Bác nghĩ.

_Cô bé này thật đáng yêu… !!

Bác gật đầu bảo Thanh.

_Đúng rồi.. ! Cháu lái xe ra đây, bác sẽ phụ cháu đỡ cậu ấy lên… !!

Thanh cầm chìa khóa xe, mười chín tuổi Thanh đã tập lái xe được hai năm nên có thể nói tay lái Thanh khá vững. Yên tâm Thanh mở cửa, khởi động máy, Thanh lái xe ra cổng.

Bác bảo vệ đỡ Dũng đứng dậy, Dũng ngủ như chết nên không biết gì cả. Dũng mặc cho người ta muốn làm gì thì làm. Vừa đỡ Dũng lên xe, Thanh vừa làu bàu.

_Người gì mà tối ngày rượu chè, nay mai anh mà còn như thế này nữa, tôi mặc xác anh…. !!

Dũng là đàn ông, sức trai tráng trong khi bác bảo vệ già yếu, Thanh lại là con gái nên khó khăn lắm hai người mới đưa được Dũng vào xe. Thanh ngồi bệt thở dốc, bác bảo vệ cũng không hơn gì Thanh. Cả hai cười méo xệch, Thanh biết bác là người tốt, Thanh mở ví đưa bác một trăm ngàn coi như là cám ơn. Bác không vui bảo Thanh.

_Cháu làm thế này là đang khinh thường bác đấy…. !!

Thanh hối lỗi.

_Cháu mong bác đừng hiểu lầm ý của cháu. Nếu không có bác thì có lẽ anh Dũng đã phải nhập viện rồi, mong bác nhận cho cháu vui… !!

Bác kiên quyết nói.

_Bác coi Dũng như một người bạn trẻ tuổi. Cậu ấy đối xử tốt với bác, bác đối xử tốt lại với cậu ấy có gì mà cháu phải cảm ơn… !!

_Nhưng mà…. !!

_Không nhưng nhị gì nữa. Cháu còn không mau lái xe đưa cậu ấy về nhà thay áo, và chăm sóc cho cậu ấy đi… !!

Thanh đỏ bừng cả mặt, thay áo, chăm sóc cho hắn ư.. ?? Nếu thế mình thà chết đi còn hơn.. !!

Nài nỉ mãi bác bảo vệ cũng không chịu nhận tiền. Thanh liền chạy nhanh ra cổng, Thanh mua một hộp bánh, gói lại cẩn thận. Thanh đưa túi quà trước mặt bác.

_Cháu biếu bác, mong lần này bác không từ chối… !!

Bác bảo vệ xoa đầu Thanh.

_Cháu trẻ con quá. Không cần phải khách sáo như thế đâu… !!

Thanh mỉm cười duyên dáng.

_Vậy là bác đồng ý rồi đấy nhé… !! Cháu chúc bác ngon miệng… !!

Bác bảo vệ chưa kịp nói câu nào. Thanh trèo lên xe, khởi động máy, Thanh làm thế cốt không cho bác bảo vệ có cơ hội từ chối. Trước khi đi thanh còn vẫy vẫy.

_Cảm ơn bác. Hẹn gặp lại bác khi khác…. !!

Bác bảo vệ cầm túi quà của Thanh trên tay, trên môi bác nở một nụ cười. Cô bé này thật ngoan ngoãn và thật dễ thương, giá mà con gái bác còn sống nó cũng lớn bằng Thanh bây giờ, lòng bác trĩu nặng buồn. Bác mong Dũng không sao.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s