Vợ nhặt – C12.6


Ngày trước lúc bố mẹ Thanh còn ở nhà, Thanh hay lấy xe ô tô lái xe đi chơi, có mấy lấn Thanh suýt đâm vào người ta nhưng mà nhờ thế Thanh có thể lái xe thành thạo như bây giờ. Tập với bố, bạn bè, thấy giáo ở trường lái, Thanh đã thi lấy bằng lái xe ô tô vào tháng trước.

Nhìn Dũng nằm ngủ ngon lành trên ghế xe, Thanh trách móc.

_Vì anh mà tôi lại mất toi một đêm không ngủ. Gặp anh đúng là vận hạn của cuộc đời tôi…. !!

Bây giờ đã gần một giờ sáng nên đường phố vắng hoe, chỉ lác đác vài chiếc xe máy, ô tô phóng vụt đi trong đêm. Thanh ngán sợ nhất là những giờ cao điểm khuya khoắt không có ai, vì càng vắng xe bao nhiêu người ta lại càng đi ẩu bấy nhiêu, tai nạn thường hay xảy ra vào những giờ như thế này.

Đi qua hai cái ngã tư, dừng lại trước bốn cột đèn giao thông, cuối cùng Thanh cũng lái xe an toàn về nhà. Vấn đề đáng quan tâm bây giờ là làm sao Thanh đưa được Dũng lên lầu.

Thanh xụ mặt xuống, mắt Thanh nhìn hắn tóe lửa.

_Tên điên kia… !! còn không mau dậy đi, đến nhà rồi… !!

Hắn như điếc, mặc Thanh lay gọi thế nào hắn vẫn ngủ như chết. Bực mình Thanh nhéo hắn một cái thật đau. Hắn giật mình thức dậy, đôi mắt vằn đỏ nhìn Thanh, miệng hắn quát Thanh thật to.

_Cô làm gì thế hả… ??

Thanh ỉu xìu nói.

_Đến nhà rồi, anh làm ơn tự xuống xe và lên lầu ngủ dùm tôi… !!

Do hôm nay uống gần mười chai rượu nên cơ thể Dũng mềm nhũn, đầu nặng như chì, đôi mắt nặng trĩu, Dũng chỉ muốn ngủ. Dũng không cần biết đến cái lí của Thanh, Dũng ngả người ra sau ghế, mắt nhắm lại, cơn buồn ngủ lại kéo đến, chưa đầy hai giây Dũng ngủ ngon lành như chưa có chuyện gì xảy ra.

Thanh điên tiết, cố hết sức cào cấu, lay gọi hắn, vô ích, hắn có dậy quát Thanh đấy nhưng hắn lại lăn ra ngủ ngay.

Đóng dầm cửa xe lại, Thanh hầm hầm bỏ đi vào nhà, Thanh định mặc hắn ngủ thế nào thì ngủ, Thanh đưa hắn về nhà là tốt cho hắn lắm rồi.

Nhưng lương tâm của Thanh không cho phép Thanh làm điều đó, Thanh gồng mình vì tức, cố nén giận Thanh lại lò dò bước lại gần xe. Van vái hắn dậy không xong, Thanh đành mở cửa xe dìu hắn lên lầu.

Cơ thể nặng trịch của hắn dựa hẳn vào người Thanh khiến Thanh mấy lần suýt té, mồ hôi tuôn đầy ra mặt, quần áo Thanh ướt đẫm, đưa được hắn vào phòng khách đã mất gần mười phút rồi, nếu đưa hắn lên lầu nữa chắc là Thanh phải mất thêm ba mươi phút. Thanh nhìn chiếc cầu thang cao cao trước mặt mà ngán.

Vừa dìu hắn lên Thanh vừa rủa.

_Tôi cầu mong sáng mai anh nằm liệt giường khỏi dậy luôn… !! người gì mà chuyên môn làm phiền người khác, đã không uống được rượu thì đừng uống… !! Có ai bắt ép anh phải uống đâu, uống nhiều chẳng giúp ích gì được cho bản thân còn hại người khác vì anh mà mất ngủ, phải mệt nhọc dìu anh về phòng nữa…. !!

_Tôi là con nợ của anh hả… ??

Rủa chán, Thanh bây giờ có muốn nói cũng không còn hơi sức đâu mà nói nữa. cố gắng đưa được hắn về phòng, Thanh điên tiết đẩy hắn ngã nhào xuống giường, không may cho Thanh, hắn ngã hắn kéo Thanh ngã theo hắn.

Thanh chới với kêu to.

_Buông tôi ra…!!

Bây giờ thần trí của hắn không được tỉnh táo, hắn đâu hiểu hắn đang làm gì, rượu đã làm lu mờ hết ý nghĩ của hắn, nếu bình thường, giáp mặt Thanh hắn còn không muốn nói gì đến việc cho phép Thanh vào phòng hắn.

Thanh bị hắn đè nằm dưới, mặt hắn kề sát mặt Thanh. Mặt Thanh từ đỏ chuyển sang màu xanh, từ màu xanh chuyển sang màu trắng. Thanh đang run sợ, Thanh sợ hắn không kiềm chế được mình lỡ có chuyện gì xảy ra làm sao mà Thanh sống nổi.

Cố đẩy hắn ra , Thanh quát.

_Đồ điên, mau buông tôi ra…??

 

Thanh đánh mạnh vào người hắn mong hắn buông Thanh ra nhưng càng đánh hắn sức Thanh càng yếu dần, nước mắt Thanh chảy ra, Thanh hối hận, Thanh ước giá mà Thanh cứ bỏ mặc hắn không đưa hắn về nhà thì hay biết mấy.

Đôi môi của hắn chiếm lấy môi Thanh, một nụ hôn cưỡng ép. Giá mà bình thường hắn còn cảm nhận được nó có mùi vị gì nhưng bây giờ hắn say, hắn chỉ hành động theo bản năng. Đôi bàn tay của Thanh bị hai gọng kìm của hắn giữ chặt lại, Thanh biết dù có kêu cứu cũng chẳng có ai đến cứu Thanh vào lúc này, căn nhà chỉ có hắn, Thanh và một thằng nhóc hơn một tuổi, nước mắt Thanh lăn dài trên má.

Hắn hôn Thanh một nụ hôn rất sâu, đến khi môi hắn rời môi Thanh, Thanh cảm thấy nghẹt thở, Thanh hét.

_Đồ biến thái…!! Mau buông tôi ra….!!

Thanh chỉ kêu được đến đây, miệng Thanh bị miệng hắn bịt chặt lại. Thanh ú ớ nói không nên lời. Nước mắt làm nhòe nhoẹt khuôn mặt Thanh, hai cổ tay Thanh đau nhức, hắn bóp quá mạnh, Thanh không tài nào nhúc nhích nổi. Thế mới biết đó là cái giá mà Thanh phải trả cho tính bồng bột và nông nổi vì dám ở một mình với một tên công tử ăn chơi như hắn.

Hắn hôn Thanh như điên, bàn tay hắn lần mò vào áo trong của Thanh. Thanh lạnh toát người, cơ thể Thanh như bị đóng băng lại, thần trí của hắn nửa mơ nửa tỉnh, hắn đau khổ gọi.

_Hoàng Lan…!! Xin em đừng bỏ anh…!!

Lúc nãy hắn tưởng người đang nằm phía dưới hắn là cô vợ phản bội của hắn, nên hắn không còn nhận ra được thật ra người đang nằm dưới hắn là cô gái mà hắn ghét thậm tệ nữa. Miệng của hắn luôn gọi tên của Hoàng Lan.

Thanh không nhúc nhích được, thân hình như bị đóng đinh dưới nệm. Thanh sợ hãi tột độ, sự sỡ hại bóp nghẹt tim Thanh, Thanh bất tỉnh nhân sự.

Bình minh tràn ngập khắp muôn nơi, giấc mơ hãi hùng làm Thanh bừng tỉnh, khó nhọc lắm Thanh mới mở nổi mắt ra. Thanh rùng mình nhìn vào đôi mắt giận dữ của hắn, chưa hiểu đầu đuôi ra sao. Hắn quát.

_Cô đang làm gì trên giường của tôi thế hả….??

Thanh giật thót nghĩ lại chuyện tối hôm qua, Thanh thẳng tay tát cho hắn một cái tóe lửa, đôi mắt đỏ hoe, lệ thi nhau rơi trên má Thanh. Thanh run giọng nói.

_Đồ …đồ biến thái, Anh mau đền lại đời con gái cho tôi….!!

Dũng chưa hỏi tội tại sao Thanh lại ngủ trên giường của Dũng, thì tự nhiên lại bị Thanh tát. Dũng giận dữ nắm chặt lấy tay Thanh, bắt Thanh nhìn thẳng vào mặt Dũng. Dũng quát.

_Cô mau giải thích rõ rang đầu đuôi câu chuyện cho tôi hiểu nếu không tôi không tha cho cô đâu….!!

Thanh đau đớn, đây là nỗi nhục có nhảy xuống sông cũng không rửa sạch nổi. Hắn còn bắt mình giải thích cho hắn hiểu ư…?? Hắn còn là con người nữa không…??

Thanh lặng thinh để cho nỗi đau giày vò, mười chín tuổi Thanh chưa làm được gì tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này.

Dũng chỉ thấy Thanh khóc, không nghe Thanh nói hay giải thích gì. Dũng hết chịu đựng nổi.

_Cô còn không mau nói….!!

Thanh hét.

_Anh còn bắt tôi nói gì nữa. Đồ khốn kiếp….anh mau đi chết đi…!!

Thanh đánh tới tấp vào người Dũng, Dũng bóp chặt tay Thanh, Thanh chịu không làm gì được nữa. Dũng gằn giọng.

_Tôi cho cô hai phút, sau hai phút nếu cô không giải thích được lí do tại sao, chính tay tôi sẽ giết cô…!!

Thanh chán đời đáp.

_Anh giết tôi chết ngay đi vì sống như tôi bây giờ cũng chẳng ích gì…!!

Thanh đau khổ ngục mặt xuống khóc nấc lên. Dũng rối bới không hiểu chuyện gì cả, bắt Thanh nói Thanh không chịu nói. Dũng mang máng nhớ sau khi uống rượu say, Dũng bị một thanh niên đấm vào mặt làm chảy máu mép, sau đó Dũng loạng choạng đi lấy xe, hình như Dũng có gọi điện cho ai đó.

Dũng ôm đầu cố nhớ lại, từng hình ảnh đang hiện rõ trong đầu Dũng. Thanh đứng bật dậy, mở toang cửa phòng Dũng, Thanh chạy nhanh xuống lầu, với đôi chân trần Thanh mở cổng rồi lao ra đường. Thần trí của Thanh lúc này không còn tỉnh táo nữa, Thanh đang bị khủng hoảng trầm trọng, hình ảnh đêm hôm qua làm đầu Thanh như có muôn ngàn con sóng vỡ, chúng cuồn cuộn chảy, chúng phá vỡ hết mọi giác quan.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s