Vợ nhặt – C13.2


cont

Nói thế nào cũng không được nhưng mà không sao hắn nằm liệt một chỗ thế này làm sao mà hắn đi được, chẳng phải mọi chuyện phải do một tay Thanh làm hay sao nên dù hắn có muốn hay không hắn cũng không làm gì được, yên tâm với ý nghĩ trong đầu Thanh không cãi thêm hắn câu nào nữa.

———————————————

Hùng là bạn thân của Dũng, Hùng đã đến công ty được một lúc rồi chờ mãi không thấy Dũng đến, gọi điện thoại di động không có ai bắt máy, điện thoại bàn cũng không, Hùng lo lắng sợ Dũng gặp phải chuyện gì, cái tật hay đi chơi đêm của Dũng là hay gặp phải chuyện.

Hùng tư lự.

_Nếu Dũng đi chơi đêm chưa về cũng không có gì là lạ, tại sao ngay cả cô giúp việc cũng không có nhà, hay là Thanh đã đi chợ mua đồ, mà có thể lắm…!!

_Thằng bạn chết tiệt, nó đi đâu cũng phải báo trước với mình một tiếng để mình đỡ lo cho nó, đằng này nó cứ đi biệt, nó có nhớ sáng nay có cuộc họp hội đồng không…?? Hay là do mải chơi nên quên hết rồi….??Mình biết giải thích và ăn nói với mọi người thế nào về sự vắng mặt không lí do của nó bây giờ…??

Hùng đi ra đi vào, tâm trạng bồn chồn thấy rõ, cứ hễ có tiếng chuông điện thoại là Hùng lại chồm người lên xem là ai, thấy không phải là số của Dũng, Hùng thất vọng đặt điện thoại xuống bàn.

Trong bệnh viện, Thanh mở âu i nốc, hơi cháo nóng bốc lên ngào ngạt. Thanh nịnh hắn.

_Anh ăn đi nhé…!! Cháo ngon lắm…!!

Nghe giọng điệu trẻ con của Thanh. Hắn chán nản lắc đầu.

_Tôi không đói…!!

Thanh sun mũi đáp.

_Anh lúc nào mà chả kêu không đói, uống rượu lắm vào nên đâu cần ăn cái gì nữa….!!

Hình ảnh đêm hôm qua lại hiện về, cơ thể Thanh chùn cả xuống, khuôn mặt Thanh đầy suy tư, Thanh vẫn không biết đích xác tối hôm qua xảy ra chuyện gì. Thanh ngượng ngùng quay mặt đi, còn hắn cũng không khác gì Thanh, người biết rõ chuyện này chỉ có một mình hắn. Hắn nhẹ giọng nói.

_Tôi xin lỗi, tôi vẫn chưa cám ơn cô tối hôm qua đưa tôi về. Tôi…!!

Thanh ngắt lời hắn.

_Anh đừng nhắc đến chuyện này thêm một lần nữa, tôi không muốn nghe. Bây giờ anh làm ơn anh hết chỗ cháo này cho ấm bụng, tôi chỉ yêu cầu anh có thế…!!

Dũng thấy Thanh không muốn nghe lại chuyện đó, Dũng cũng im lặng không nói gì thêm, bây giờ khoảng cách giữa hai người ngày càng xa, nó như một chiếc cầu bắc qua một con sông bị gãy đôi, ai sẽ là người sửa chữa lại nó còn phải chờ thời gian trả lời…??

Thanh đưa âu cháo cho Dũng. Dũng miễn cưỡng cầm lấy nó, bàn tay Dũng run rẩy nên chỉ một chút nữa là đổ ụp xuống người. Thanh sợ hãi vội cầm lấy.Thanh đỏ bừng mặt nói.

_Anh để tôi bón cho…!!

Khuôn mặt Dũng lúc này cũng đỏ không khác gì Thanh, còn Thanh, Thanh cúi gằm mặt xuống, chuyện này không phải là việc làm đáng xấu hổ nhất, Thanh và hắn luôn xẩy ra những tình huống oái oăm, có lẽ Thanh và hắn là oan gia, là hai thái cực khác nhau nên ông trời mới trêu ngươi cho hai người gặp mặt nhau.

Dũng ngượng ngập nói.

_Không cần đâu, tôi có thể tự ăn được…!!

Thanh bực mình đặt mạnh âu cháo xuống bàn.

_Anh ương bướng vừa thôi. Lúc bình thường khỏe mạnh tôi không ép anh nhưng khi anh ốm đau mọi chuyện anh phải nhất nhất tuân theo lời của tôi…!!

Thanh múc một thìa cháo, Thanh ra lệnh.

_Mở miệng ra nào…!!

Thanh cho Dũng ăn không khác gì khi bón cháo cho thằng nhóc. Dũng vừa buồn cười, vừa giận.

_Cô ta nghĩ mình là đứa trẻ con hay sao mà cách đối xử của cô ta như một bà mẹ đối với con thế không biết…!!

Thằng nhóc được Thanh cho ăn cơm no, bây giờ nó đang uống sữa nên không muốn ăn cháo, Thanh ép Dũng.

_Anh phải ăn hết báo cháo này ngoài ra còn thêm một bát của thằng nhóc nữa…!!

Dũng muốn nôn ọe hết ra ngoài. Chúa ơi…!! Nếu phải ăn cháo dinh dưỡng của thằng nhóc thà Dũng nhịn đói còn hơn. Nhìn khuôn mặt nhăn như khỉ của Dũng, Thanh đang buồn nẫu cả ruột cũng phải phì buồn cười, đúng là hơi khó cho hắn khi ép hắn ăn cháo của thằng nhóc, hắn ớn cũng đúng, nhưng mà chưa đâu, mình vẫn chưa hành hắn cho bõ ghét cơ mà, chuyện này mới chỉ bắt đầu thôi, cho đáng đời hắn ai bảo sống xấu xa làm gì, làm người tốt không phải tốt hơn hay sao…??

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s