Vợ nhặt – C13.8


cont

Hùng đưa tay ra. Thanh ngại ngùng trước cử chỉ tự nhiên của Hùng. Thanh rụt rè đưa tay nắm lấy tay Hùng. Cái bắt tay siết nhẹ làm lòng Thanh ấm lại, Thanh nhận thấy Hùng là một người tốt, cũng may Hùng không xấu xa và sống buông thả như hắn. Thanh ngạc nhiên không hiểu tại sao một người như Dũng lại có một người bạn tốt như Hùng, sự kết hợp của họ làm Thanh ngỡ ngàng, Thanh tưởng Dũng thế nào thì bạn của hắn ta phải như thế ấy, đằng này lại trái ngược hoàn toàn.

Hùng thấy Thanh đứng ngây ra. Hùng bật cười hỏi.

_Bộ em cảm thấy ngạc nhiên lắm sao…?? Em ngạc nhiên không hiểu tại sao anh lại chơi thân với Dũng đúng không…??

Thanh gật đầu cái rụp. Hùng từ tốn giải thích.

_Thật ra Dũng là một người con trai tốt bụng, chỉ vì nó gặp nhiều chuyện đau khổ trong cuộc sống nên nó mới thay đổi, anh nghĩ nếu mai sau nó tìm được một người con gái thật sự yêu thương nó. Nó sẽ sống với con người thật của nó trước kia….!!

Thanh chán nản đáp.

_Em nghĩ một người không tin vào tình yêu như Dũng sẽ không bao giờ muốn yêu nữa, dù có người con gái thật lòng yêu, thật lòng quan tâm và muốn ở bên Dũng, Dũng cũng không sẵn sàng đón nhận….!!

Hùng nhìn thẳng vào mắt của Thanh, nhận ra trong ánh mắt Thanh có nhiều nét đau khổ, rối rắm. Hùng tự hỏi không hiểu Thanh đã gặp phải vấn đề gì, tại sao tâm trạng của Thanh và Dũng giống nhau như thế…?? Không lẽ hai người này đã thật sự xảy ra chuyện gì rồi sao…??

Gạt bỏ ý nghĩ không hay ra khỏi đầu. Hùng nói.

_Chúng ta vào thôi…!!

Thanh ngượng ngập, phải đối diện với Dũng và bạn của hắn làm Thanh chùn bước. Hùng mỉm cười nhìn điệu bộ nửa muốn vào nửa lại muốn chạy của Thanh.

_Em đừng lo. Ngoài anh ra chỉ còn hai người ở công ty, họ đều là người tốt, họ sẽ không làm phiền gì em đâu…!!

Thanh âu sầu nói.

_Em không sợ họ làm phiền em, chỉ là em cảm thấy không được tự nhiên khi gặp họ…!!

Hùng nhướng mắt trêu Thanh.

_Sao anh nghe nói, em bắt Dũng cho phép em chăm sóc thằng nhóc, hôm nay dũng khí tự tin của em bay đi đâu hết rồi…??

Thanh thở dài đáp.

_Tùy từng tình huống chứ anh..?? Có phải chuyện nào cũng giống nhau đâu…!!

Hùng tự nhiên nói.

_Em đừng lo, có anh ở đây, họ không dám bắt nạt em đâu, mà em cũng phải vào xem thằng nhóc thế nào chứ….?? Nếu bọn anh chơi đến chiều mới về em cũng bỏ mặc thằng nhóc ở đây luôn à…??

Đúng là không vào không xong. Thanh thở ra một hơi.

_Vâng. Mình vào thôi anh…!!

Hùng mở cửa, tiếng nói ồn ào vang lên. Thanh đứng sững lại, không ngoài dự đoán của Thanh, tất cả đều nhìn Thanh chằm chằm, Thanh cảm thấy nhột nhạt hết cả người, ánh mắt của họ như một con dao sắc đang gọt dần từng tế bào của Thanh.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s