Vợ nhặt – C14.5


“Chiều mưa một mình lang thang cất bước trong công viên ngày nào, mình nhớ anh ấy, mình mong anh ấy về từng ngày.

Hàng cây kia vẫn bốn mùa nở hoa, thời tiết vẫn thay đổi theo thời gian, cảnh vật vẫn còn nguyên vẹn như ngày nào, tại sao anh ấy mãi vẫn chưa về. Trái tim mình đã gần suy kiệt rồi, mình mệt mỏi với cảm giác bất lực của bản thân, yêu mà không được đáp lại, mình chỉ mải chạy theo một cái bóng hình ảo tưởng không bao giờ có thật.

Mối tình vô vọng mười hai năm, mình đành gói gém nó lại, cơ thể mình nóng quá, đầu óc mình bâng khuâng mình không làm sao tập trung làm được gì, mình đã điên rồi chăng…?? Mình đã mất trí rồi chăng…?? Tại sao mình vì người đó đến tính mạng của bản thân mình cũng không cần gì, đã mấy lần mình định tự tử, ý nghĩ cái chết giải thoát khỏi tình hận thật thanh thản, thật hạnh phúc, nếu có miền cực lạc mình mong mình có thế sống đời đời ở đó nhưng mình không làm sao thực hiện được dường như có một cái gì đó níu giữ mình lại.

Mình đau đớn, mình sống không chỉ cho bản thân mình, còn gia đình, bạn bè, người thân, họ cần mình, dù cái bản thân mình không cần nhưng họ cần mình…!! Đau đớn thay mình không làm gì được cho họ, mình chỉ mang lại cho họ niềm đau, mang lại cho nọ nỗi buồn phiền nhưng họ không trách mình, họ quan tâm đến mình, lo lắng cho mình.

Ôi vòng tay của bạn bè, cha mẹ mới ấm áp làm sao. Tại sao lâu rồi mình không nhận ra…?? Đã bao lâu rồi mình không hỏi.”Bố mẹ có khỏe không…??”,”Có vui không…”, đã bao lâu rồi mình không mua quà tặng họ.

Mình là một kẻ thất bại, mình không có gì cả. Tình yêu không ra gì, tình thân cũng không trọn vẹn.

Trái tim mình đau quá, nó đang réo gọi tên của một người, tình thân không làm mình nguôi ngoai nhớ đến người đó, tình bạn không làm sao xoa dịu nỗi đau. Mình mâu thuẫn với tình cảm của bản thân.

Mình chán lắm rồi, mình muốn bỏ đi đâu đó thật xa, bỏ đến một hoang đảo, chỉ có sóng nước, có cây, có hoa, có cá, có mặt trời, có một khoảng không gian riêng cho mình thở.”

Đây là những dòng ghi lung tung cảm giác của Thanh không rõ thời gian, không rõ ngày tháng. Thiên Long giật mình không ngờ chính Thiên Long đã gây ra một nỗi đau to lớn đối với Thanh.

Thiên Long nhắm chặt mắt lại, không có dũng khí đọc tiếp Thiên Long gấp tờ giấy lại, kẹp trả nó về vị trí cũ. Dưới cùng của hộc tủ, Thiên Long tìm được một bộ hồ sơ màu xanh nhạt, đã vào đến đây mang ý định tìm hiểu nên Thiên Long không ngần ngại mở tung nó ra.

Đọc tờ giấy xin việc được ghi bằng tiếng anh của Thanh, Thiên Long giật mình. Con nhóc đi xin việc làm ô sin sao…?? Không thể nào như thế được, sao một cô gái có mọi thứ như Thanh, học giỏi, xinh đẹp, nhà giàu có lại thích làm người hầu cho kẻ khác.

Thiên Long tức giận ném mạnh tờ giấy trên tay xuống bàn, tờ giấy mỏng bay liệng trong không khí. Thiên Long nghiến răng.

_Con nhóc này điên rồi. Mình cần lôi nó về, cứ tưởng nó đi đâu, làm gì hóa ra nó lại đi giúp việc cho người ta…!!

Thiên Long bấm số điện thoại di động của Thanh một lần nữa. Thiên Long hy vọng lần này người nghe máy là Thanh.

————————————

Thanh đưa thằng nhóc đi long nhong một hồi, cảm thấy mỏi chân Thanh bảo thằng nhóc.

_Chị em mình lên phòng chào bố rồi về nhà nấu cơm trưa nhé…??

Thằng nhóc đang chơi đồ chơi, đôi mắt nó không nhìn Thanh, nó đang chăm chú nhìn chiếc xe ô tô mô hình trên ghế.

Thanh bế xốc nó lên, tay kia cầm chiếc xe ô tô. Thằng nhóc đang chơi vui, tự dưng bị ngắt ngang, cu cậu giận dỗi mặt xị xuống. Thanh nịnh.

_Nhóc ngoan, khi nào về nhà chị lại cho em chơi tiếp. Nếu em không nghe lời chị, chị lại giận nhóc không cho nhóc đi chơi công viên…!!

Thằng nhóc nghe nhắc đến công viên, nó cười toe toét. Mặt nó bừng sáng, miệng nói bi bô.

_Chơi…chơi…!!

Thanh thơm vào má nó, Thanh âu yếm bảo.

_Nhóc ngoan thế là tốt… !!

Cả hai chị em đưa nhau lên lầu, leo lên tầng hai phải bế thằng nhóc chẳng khác nào vác theo một bao gạo, Thanh chán nản vội chạy thật nhanh vào thang máy mở sẵn. Người nữ hộ lí mỉm cười chào Thanh.

_Em đi thăm bệnh nhân trên lầu à… ??

Thanh gật đầu đáp.

_Vâng… !!

_Có phải bệnh nhân phòng 201 không… ??

_Dạ, đúng rồi. Sao chị biết… !!

Chị nheo mắt bảo Thanh.

_Lúc nãy chị đi ngang qua thấy em từ phòng đó đi ra. Anh chàng nằm trong phòng đó là chồng của em à…??

Thanh bực mình, đúng là xui xẻo hết người này đến người khác hiểu lầm mối quan hệ giữa Thanh và Dũng. Thanh không buồn giải thích, Thanh hỏi sang chuyện khác.

_Bệnh tình của anh ấy có cơ hội chữa lành không hả chị…??

Chị từ tốn giải thích cho Thanh hiểu.

_Cái này còn phụ thuộc vào tâm lí của bệnh nhân, kết hợp giữa tâm lí, vật lí trị liệu may ra có thể giúp hồi phục lại dần dần…!!

Advertisements

2 thoughts on “Vợ nhặt – C14.5

    • ko phải là ta ham làm mà bỏ quên, bây giờ ta sắp thi rồi nên ko thể làm ái mặc cho nàng đc, còn truyện mới của ta thì ta chưa làm.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s