[VGSV] – Chương 1.3


Vương gia sợ vợ

Chương 1.3

Hai ngày sau, Tô Linh Linh đã bị không trâu bắt chó đi cày nhét vào trong kiệu hoa nâng đến Tấn vương phủ.

Ngày chưa sáng nàng đã bị người ta đánh thức để trang điểm và thay trang phục, ngồi vào trong kiệu hoa không bao lâu thì đã đi chơi cờ cùng Chu công[1] (trong câu này có nghĩa là nàng đã ngủ).

Chờ kiệu hoa đến cửa Tấn vương phủ, người săn sóc dâu cũng trợn tròn mắt, bởi vì nàng căn bản là tân nương tử ngủ đến bất tỉnh thiên hôn địa ám (trời tối đất u ám) trong kiệu.

Thân mặc hỉ phục đỏ thẫm, cả người Tấn vương có vẻ càng thêm tuấn tú phiêu dật, nhìn đến cảnh này, chỉ mỉm cười, “Ta ôm nàng vào thôi.” Nói xong liền khom người nhập kiệu bế tân nương của mình đi ra, đi tới trong đại sảnh.

Đối với việc này, mọi người ai cũng trừng lớn mắt.

Ôm tân nương ngủ như chết đi qua bái đường thật sự là chưa bao giờ nghe thấy, hôm nay văn võ bá quan đến uống rượu mừng xem như kiến thức , liền ngay cả hoàng đế đều nhịn không được cười nói: “Nữ nhi của Tô thừa tướng nữ nhi quả nhiên là báu vật a.”

Đồng thời, văn võ bá quan cũng nhớ lại những gì Tô lão tướng gia đã nói ở kim điện (điện vàng của vua) ngày hôm đó khi muốn chống lại hôn sự này, xem ra nữ nhi của hắn thật đúng là tính tình sơn dã, rất khó thuần phục.

“Để cho Hoàng Thượng chê cười.” Nét mặt già nua của Tô Thừa Viễn có chút không nhịn được, trong lòng đè ép không tin nữ nhi lại ngủ như chết trong lúc này.

“Không có, nha đầu kia thực đáng yêu a.” Hoàng đế cười meo meo nói, nhưng bách quan tựa hồ cảm giác được Hoàng Thượng thật cao hứng chính mình có cơ hội có thể xem diễn.

Ôm tân nương của mình đi vào động phòng, nụ cười ở khóe môi Long Kí Vân càng sâu thêm. Hắn đương nhiên biết người trong lòng không ngủ, từ lúc hắn ôm nàng vào lòng, thân thể của nàng liền cứng ngắc đến bây giờ.

Nhẹ nhàng đem nàng để lên giường, thừa dịp cúi người, hắn tiến đến bên tai nàng nói:“Muốn ngủ liền ngủ đi, ta đi ra ngoài kính rượu, nhất thời nửa khắc sẽ chưa về.”

Hắn biết!

Tô Linh Linh càng thêm ảo não , đơn giản xoay người cho hắn một cái bóng lưng.

Trong mắt Long Kí Vân tất cả đều là ý cười, tâm tình tốt thay nàng buông màn giường, thế này mới xoay người ly khai phòng hoa chúc.

Trong căn phòng to như vậy chỉ còn lại có tân gả nương (tân nương mới dc gả) ảo não không thôi, bất quá ảo não lại ảo não, ở trên đường xóc nảy một tháng, đến kinh lại ngựa không dừng vó lại bị tất cả việc vặt thử nữ trang và y phục trước khi xuất giá gây sức ép, cho nên không bao lâu, nàng liền thật sự ngủ đi.

Chờ Long Kí Vân uống say chuếnh choáng trở lại động phòng, nàng đã say trong mộng đẹp.

Xốc lên màn giường nhìn đến thê tử còn mặc nguyên y phục mà ngủ, hắn cười lật lại thân người nàng, nương theo ánh nến để nhìn rõ dung mạo của nàng.

Lông mày không dài nhỏ thanh tú như nữ tử bình thường, như mang theo vài phần anh khí của nam nhi, mặt là mặt trái xoan điển hình, cánh môi không mỏng không dày, vừa đủ. Mũi thẳng, ngũ quan đoan chính cũng không kinh diễm, miễn cưỡng xưng được với thanh tú, dung nhan khi ngủ xem ra ôn hoà mà an bình.

Bỏ đi quần áo của mình ném tới dưới giường, hắn bắt đầu thoát quần áo thê tử.

Đêm động phòng hoa chúc, không ứng với sống uổng. (không làm thì uổng =]])

Tô Linh Linh đang ngủ cảm thấy có chút không thích hợp, sâu kín tỉnh lại, nhìn đến có người đang thoát quần áo của nàng, theo bản năng đánh ra một chưởng.

Không hề phòng bị lại say chuếnh choáng, Long Kí Vân bị nàng đánh trúng đầu vai, thân mình dao động, lông mày hơi nhíu, trên tay cũng không dừng lại mà tiếp tục, “Nương tử, đêm tân hôn liền mưu sát chồng, không tốt đâu.”

Một câu làm cho nàng hoàn toàn tỉnh táo lại. Đúng rồi, nàng lập gia đình, nam nhân này hiện tại là trượng phu của nàng……

Thừa dịp nàng phát ngốc, Long Kí Vân thành công thoát hết quần áo của nàng.

“Uy, ngươi làm gì?” Phục hồi tinh thần lại phát hiện quần áo của mình bị thoát hết, Tô Linh Linh không khỏi mặt đỏ tai hồng, ngượng ngùng vô cùng, vội vàng bắt áo ngủ bằng gấm bên cạnh che ở trước người.

“Động phòng.” Vừa trả lời, hắn vừa ngăn áo ngủ bằng gấm bổ nhào qua áp đảo nàng.

“Ai muốn động phòng với ngươi a!” Nàng thét chói tai, ra sức giãy dụa.

Vì thế, hai người ở trên giường lớn trong tân phòng bắt đầu truy đuổi, trong sự giãy dụa cùng áp chế dần dần không khống chế được, cuối cùng khi Tô Linh Linh phát ra một tiếng hét thảm vì đau nhức khi “bộ phận phía dưới vào quỹ đạo”, bị bay lên sóng hồng, cùng nhau lên núi.

Sau khi gió mệt hoa tàn, mồ hôi ẩm ướt mền gấm, uyên ương dựa vào nhau mà ngủ.

Khi nồng đậm ủ rũ đánh úp lại, lúc sắp rơi vào mộng đẹp, Tô Linh Linh mới đột nhiên nhớ tới một chuyện nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, nàng còn giống như không thấy rõ trượng phu là cái dạng gì……

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[1]Chu công: (chữ Hán: 周公), tên thật là Cơ Đán, là công thần khai quốc nhà Chu trong lịch sử Trung Quốc. Ông có công giúp Chu Vũ Vương (Cơ Phát) lập ra nhà Chu (1122 – 256 trước Công nguyên), giành quyền thống trị Trung Hoa từ tay nhà Thương. Sau khi Chu Vũ Vương chết, Cơ Đán đã giúp vua mới là Chu Thành Vương xây dựng và phát triển nhà Chu thành một nước mạnh mẽ và có công xây dựng nên nền văn hóa Trung Hoa rực rỡ trong quá khứ. Công lao to lớn của Cơ Đán với sự phát triển của văn hóa Trung Hoa khiến người ta gọi ông bằng chức vụ là Chu Công (quên đi cái tên Cơ Đán), khiến cho nhiều người lầm tưởng Chu Công là tên thật của ông.

Advertisements

13 thoughts on “[VGSV] – Chương 1.3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s