[VGSV] – chương 2.2


Chương 2.2

edit: diepngocquynh

“Người tới.” Sau một lúc lâu, hắn cuối cùng mở miệng, thanh âm cũng giống gió thổi qua thật lạnh. “Đến thành bắc tìm Vương phi.”

Thị vệ lập tức nhấc màn xe lên thỉnh hắn lên xe, sau đó đuổi theo phương hướng Vương phi vừa mới biến mất.

Sau khi Long Kí Vân rời đi, nhiệt liệt thảo luận nổi lên.

“Chúng ta cũng đi theo nhìn xem đi?”

“Ta cũng nghĩ như vậy đấy, nữ nhi của Tô tướng gia thật sự rất thú vị.”

“Tuy nói hành vi cử chỉ có chút quái dị, nhưng ta cảm thấy còn rất đáng yêu, nữ nhi của ta nếu có tính tình này, nếp nhăn trên mặt ta sẽ ít đi.”

“Uh uh, xem lão tướng gia sắp bảy mươi còn bước đi như bay, cứ như người trẻ tuổi, tâm tình quả nhiên rất trọng yếu a.”

Lầm nhầm, tiếp tục thảo luận.

“Dã thái quán” thành bắc. Là quán ăn rất nhỏ, hôm nay, lại chật ních .

Càng đặc biệt là, hôm nay đến đều là trong triều quyền quý, chủ quán căn bản không dám lấy lý do không đủ chỗ ngồi thỉnh nhân rời đi, chỉ có thể theo từ quán ăn khác mượn qua cái bàn, đặ ở sân trước, tạm thời ứng phó.

Nhưng phía trước một mảnh lộn xộn, sau nhà bếp lại hoà thuận vui vẻ.

Tô Linh Linh một thân cung trang hoa lệ, tay áo hai bên xắn lên cao, làn váy dài cũng bị nàng nhét vào hai lỗ bên hông, cố định thật tốt, đang đứng trước bếp vui vẻ xào rau.

Mà thức ăn thì đầy cái bàn thật dài, một lão Tướng gia đang hạnh phúc cầm bát cơm, ăn đồn ăn do nữ nhi tự tay làm.

Xào xong đĩa đồ ăn cuối cùng, nàng cười đi về phía phụ thân, tính ở cùng nhau, ăn no chạy lấy người.

Nhưng đi được hai bước, trên tay đồ ăn không cánh mà bay, tim nàng đập mạnh và loạn nhịp một chút, nhịn không được đưa tay đến trước mắt, hảo hảo mà xem.

“Đừng nhìn, Vương gia lấy đi.” Tô Thừa Viễn mở miệng nói, sau đó nhanh chóng nhét đồ ăn đầy mồm. Hắn thấy bộ dáng của con rể vương gia tựa hồ rất muốn lại đây lấy đồ ăn, thật đáng sợ thật đáng sợ, hắn phải nhanh chóng ăn sạch.

“Những người này thật sự rất nhàm chán, ăn rau dại cũng có thể kết bè kết đội, hại chúng ta ngay cả chỗ ngồi đều không có.” Rất oán hận đứng bên cạnh phụ thân, nàng bưng lên chén cơm của mình, vùi đầu ăn.

“Ừ……” Là rất nhàm chán, cũng không phải chưa ăn qua, không đúng, bọn họ quả thật chưa ăn qua, có thể là mới mẻ đi.

Ăn hơn nửa chén cơm, Tô Linh Linh đột nhiên ngừng lại, quay đầu nhìn phụ thân, “Cha, ta trở về tướng phủ ở được không?”

“Hảo.” Tiếp tục ăn.

“Hừ.” Một tiếng hừ lạnh không nhẹ không nặng rõ ràng truyền vào trong tai hai người, nhưng bị bọn họ hoàn toàn xem nhẹ.

“Vương phủ quy củ thiệt nhiều, phiền chết, chải cái đầu đều có thể làm một cái canh giờ, cổ của ta thiếu chút nữa cứng luôn.” Nàng vừa oán giận vừa nhìn đĩa rau. Lão cha thực quá đáng, ăn nhanh như vậy!

Tô Thừa Viễn nhìn nhìn đống trang sức loè loè kim quang trên đầu nữ nhi, cũng nhịn không được thở dài. Nữ nhi của hắn sạch sẽ, lưu loát, bộ dáng vừa nhẹ nhàng khoan khoái vừa đáng yêu, hiện tại biến thành một người nhà giàu mới nổi (mới giàu có), thật khó xem!

“Còn có a, trang phục này thực phiền toái, cồng kềnh lại không tiện nghi, mặc nó chỉ có thể làm bình hoa cho người ta thưởng thức, làm cái gì cũng không thuận tiện.” Nàng nhíu mày tiếp tục hướng lão cha oán giận.

“Nhưng ta xem ngươi cũng không chịu bao nhiêu ảnh hưởng.” Vẫn giống nữ nhi bảo bối hoạt bát đáng yêu của hắn, cho dù là mặc thành như vậy, ở trong phòng bếp chật chột đều có thể hành động tự nhiên, rất mạnh a.

“Hàng năm rèn luyện tạo ra năng lực thích ứng thôi.” Tô Linh Linh có điểm đắc ý nói.

Tô Thừa Viễn rốt cục ăn no, lau miệng, hắn rốt cục ngẩng đầu nhìn con rể ngồi ở trên xà nhà ăn cơm, lại tao nhã giống như ngồi ở căn phòng sáng sủa sạch sẽ dùng cơm, “Vương gia, để cho Linh Linh đến tướng phủ ở hai ngày đi.”

“Tướng gia nếu còn nhớ rõ trong lời nói, ta cùng lệnh ái tựa hồ hôm qua mới vừa mới bái đường thành thân, ba ngày về nhà thăm bố mẹ vẫn chaư đến, không cần nóng vội như thế.”

Âm điệu không nhẹ không nặng, vừa đúng mức biểu hiện lập trường tuyệt không thoả hiệp, Tô Thừa Viễn chỉ có thể đình chỉ như vậy. Hắn chỉ biết Tấn vương này khó đối phó, nhưng hoàng đế cố tình đưa nữ nhi bảo bối của hắn chỉ cho người này.

Tô Linh Linh cũng không dễ giận như vậy. “Tấn vương điện hạ, không thể thương lượng sao? Ta tốt xấu cũng coi như mời ngươi ăn bữa cơm, cho cái mặt mũi làm cho ta trở về với cha ta hai ngày cũng không được sao?”

“Hai ngày sao?” Hắn cười, ánh mắt giống như có thể nhìn thấu lòng người liếc nàng một cái, “Nương tử, tuy rằng thời gian ngươi và ta ở chung thực ngắn, nhưng bổn vương ít nhất có thể khẳng định một sự kiện.”

“Chuyện gì?” Tô cha con trăm miệng một lời hỏi.

“Muốn giữ người như ngươi thực phiền toái, biện pháp tốt nhất chính là một tấc cũng không rời.”

Tô Linh Linh chỉ cảm thấy thấy hơi lạnh bốc lên từ bàn chân nhanh chóng quét qua toàn thân của mình.

Khó được trầm mặc một lát, Tô lão tướng gia lại nhìn về phía xà nhà, trong ánh mắt tràn ngập ý cười, “Vậy vương gia liền có phiền toái lớn.”

Lão tướng gia, lão nhạc phụ già mà không kính[1] này! Long Kí Vân có chút dở khóc dở cười đem ánh mắt chuyên chú tới đồ ăn trên tay.

Nói thực ra, tài nghệ nấu ăn của nàng bình thường, có thể ăn, ăn không chết người, không hơn, nhưng cho dù khó ăn, thấy tướng ăn của Tô tướng gia kia, hắn cũng sẽ cảm thấy đồ đoạt lấy có thể so với cực phẩm.

“Rõ ràng chính là phiền toái lớn của ta a, lão cha.” Tô Linh Linh nhịn không được nhỏ giọng nói thầm.

Lúc này, nữ chủ nhân của quán ăn đã đi tới.

“Tô gia muội tử, đây là đồ ăn ướp muối ngươi muốn.”

Vừa thấy hai phần dưa cải trong tay nữ chủ nhân, nàng lập tức liền mặt mày hớn hở nghênh đón, “Cám ơn đại tỉ.”

“Chúng ta là tỷ muội, nói cám ơn cái gì.” Nói xong nữ chủ nhân từ trên xuống dưới đánh giá nàng một chút, tấm tắc nói, “Theo lý thuyết, ngươi ăn mặc thế này lại đến phòng bếp nhỏ là hình ảnh rất quái dị, cũng không biết như thế nào, việc này ở trên người ngươi cũng rất đương nhiên.”

Cái này đến tột cùng có bao nhiêu châm biếm?

“Quần áo này có đẹp không?” Quyết định không đi tham khảo vấn đề kia có thể sẽ làm mình thật mất mặt, Tô Linh Linh trực tiếp thay đổi đề tài.

“Thực hoa lệ, nhưng tổng cảm giác đã che lấp hết linh khí của muội muội.”

Nàng vừa nghe, lập tức kích động như ở chân trời tìm được tri âm, “Đại tỉ, ngươi thật là tinh mắt, một đống lớn sặc sỡ loá mắt như vậy ở trên đầu, hai mắt của ta xác thực vô thân như chuông đồng.” Còn phải thường thường chú ý tư thế của đầu, miễn cho đem đống kim ngân này rơi xuống.

Nàng vừa nói như vậy, Long Kí Vân cũng hiểu được chính là như thế. Nguyên bản đôi mắt linh động nhất của nàng, đã bị đống phục trang đẹp đẽ này át mất, cũng chỉ thừa hoa lệ, linh khí mất hết.

Ân, về sau hắn sẽ nhớ rõ không cho đống vật phẩm tục tằng có hoa không quả này làm mất đi sự thanh tú của nàng.

Bất quá…… Ánh mắt hắn dừng ở hai phần đồ ăn trong lòng nàng. Nàng hướng chủ quán muốn này đồ ăn ướp muối, có phải ăn ngon lắm không?

Không dấu vết nhìn nhạc phụ bên cạnh, lúc nhìn đến hai mắt hắn nở rộ khác thường, Long Kí Vân liền hạ quyết định.

Khi ra khỏi quán ăn nhỏ, lúc Tô Linh Linh chuẩn bị đem hai phần đồ ăn ướp muối giao cho phụ thân thì Tấn vương điện hạ của Đại Nghiệp hoàng triệu người nhanh nhẹn mau chân đoạt đi mất một phần.

Hắn không phải ghen tị nhạc phụ, chính là rất muốn biết đồ ăn ướp muối hương vị như thế nào mà thôi. Long Kí Vân còn thật sự dùng lý do này thuyết phục chính mình.

Advertisements

21 thoughts on “[VGSV] – chương 2.2

  1. cho ta h0j tj…ta p0st ĐATL lên 2T đc hông?ta đảm bả0 sẽ gj r0 ngu0n và đăng chậm hơn đây…
    P/s:nếu h0k đc cũng hông sa0…tks nàng tc

  2. ly chan~~ ta qua thăm nhà bà đêy *ôm ôm*
    ma nữ ta qua đục phá nhà nàng đêy

  3. thanks
    ta rat mun mang cai truyen ni di gioi thieu o 2T
    mang cai van an rui dan link ve nha nang được k?
    * chop chop mat*

  4. 8->

    Chỉ biết nói là thật tội cho lão tướng gia, hết hoàng thượng thì giờ lại có con rể tới cướp đoạt đồ của con gái =)))))))

    Thank bạn đã edit nha ^^ ~

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s