[VGSV] – chương 2.3


Chương 2.3:

edit: diepngocquynh

Giữa trưa ánh mặt trời ấm áp chiếu vào trong hoa viên, cá vàng kết bè kết lũ ở trong hồ nước bơi qua bơi lại, một mạt thân ảnh màu đỏ chuyên tâm ngồi ở bờ ao thả câu.

Câu cá vàng được nuôi dưỡng trong ao nhỏ, chỉ sợ cũng chỉ có vị vương phi mới của Tấn vương phủ này nghĩ ra.

Kỳ thật, hai ngày nay Tô Linh Linh vẫn ngồi ở bên cạnh ao tự hỏi một việc, chính là thế nào mới có thể làm cho tất cả thị về ngoài sáng trong tối rình mò nàng bỏ chạy hết.

Dây câu giật giật, nàng hứng thú rã rời nhìn thoáng qua, tiếp tục thất thần.

Rất muốn đi đến vườn rau ở Tướng phủ.

Gả vào vương phủ làm vương phi nhàn nhã đã ba ngày, nàng đã muốn cảm thấy cả người dài ra, như thế nào cũng không thích hợp, rất muốn tìm chuyện gì đó một chút, phát tiết tinh lực quá thịnh…

Tâm động không bằng hành động! Đánh định chủ ý, nàng lập tức phấn chấn tinh thần, nhấc làn váy lên, tức khắc tiến vào trong bườn hoa

Không cói xẻng? Sợ run xong, nàng đưa tay hướng trên đầu sờ soạng, không chút do dự nhổ xuống một phượng trâm ánh vàng rực rỡ, lại nhổ xuống một cây hoa cài đầu hình lá cây — mở ra.

Khi Long Kí Vân nhận được tin tức liền rời thư phòng. Lúc nhìn thấy cô vợ nhỏ, nàng đang ôm bên người một cái bình gốm sứ trắng, bên trong đó có những con sâu lúc nhúc, nhìn sơ qua thật sự thấy có chút ghê ghê. (Lưu Ly: có chỉnh sửa nhờ nàng BB đa beta giúp :))

Ống tay áo của nàng được xắn tới khuỷu tay, làn váy dài cũng được nhét lên bên hông, cả người dưới ánh mặt trời thoạt nhìn hoạt bát mười phần, giống như cùng bùn đất thân cận là chuyện cực kỳ tự nhiên, liền ngay cả mồ hôi thấm ra do lao động cũng trong sáng trong suốt, vô cùng đáng yêu.

Thật đúng là thực không có hình tượng Vương phi. Long Kí Vân không tự giác lộ ra một chút mỉm cười, hắn một mực nghĩ xem nàng rốt cuộc muốn bảo trì cái loại trạng thái nửa chết nửa sống này bao lâu, bất quá mới hai ngày thời gian, nàng liền không nín được.

Từ tay áo lấy khăn mặt ra đi đến trước mặt nàng, ngồi xổm xuống, hắn cẩn thận giúp nàng chà lau mồ hôi trên mặt.

“Đang làm cái gì?”

Nàng không chớp mắt tiếp tục động tác trong tay. “Bắt con giun.”

“Con giun?”

“Mồi câu.”

“Ngươi thật sự muốn câu cá vàng?” Hắn nở nụ cười.

“Ta đi ra ao phía sau vườn câu cá ăn, phiền toái ngươi tránh ra chút, ngăn trở ánh sáng.”

Tấn vương phi thực khó chịu dùng khuỷu tay đẩy trượng phu của mình qua một bên, chính mình tiếp tục chuyên tâm bắt con giun.

Long Kí Vân không rõ chính mình vì sao yêu người kia như vậy, nhưng hắn chính là không muốn trong mắt nàng không có hắn, cho nên lại đi qua, ngồi xỗm bên cạnh nàng. “Nếu ngươi muốn ăn cá, ta gọi người bắt.”

“Cảm giác không giống a, ta thích chính mình động thủ.” Vẻ mặt nàng kiên trì.

“Không biết hưởng thụ.”

“Ta không phải không hưởng thụ, trái lại, ta luôn luôn hưởng thụ cuộc sống.” Nàng lộ ra nụ cười hạnh phúc sáng lạn, mê muội ánh mắt nam nhân bên cạnh.

Long Kí Vân không khỏi cười theo. Uh, nàng tựa hồ làm chuyện gì đều thích thú, không có việc gì có thể làm cho nàng rầu rĩ không vui, khó trách Tô tướng gia dung túng nàng như vậy, để nàng đi khắp nơi.

Tô Linh Linh đột nhiên nghĩ tới một sự kiện, ngừng động tác trên tay, quay đầu xem người đã muốn ngồi ở dưới đất giữa vườn hoa, “Hôm nay có phải ngày về nhà thăm bố mẹ hay không?”

“Hình như vậy.” Hắn không khẳng định nói, cười như không cười.

Nghe vậy, nàng lập tức ngừng đào, lưu loát đứng dậy, chạy đến bên cạnh ao rất nhanh rửa sạch hai tay, sửa lại quần áo, mặc lại áo ngoài.

Long Kí Vân ở đằng sau chậm rãi đứng dậy, phủi đi vết bụi trên áo, đùa giỡn gấp vào cánh quạt, đi theo hướng của thê tử.

Nhưng còn chưa đi vài bước, chỉ thấy thê tử hấp tấp chạy về, nhìn không chớp mắt, xem nhẹ cây cỏ trong vườn hoa của hắn, đi thẳng ra sau vườn hoa.

Hắn nhịn không được đưa tay vuốt trán, một chút ánh sáng kỳ quái hiện lên trong mắt, khóe miệng vẫn cười, chuyển phương hướng tiếp tục đuổi theo.

Nhưng cũng chưa đi được mấy bước, thân ảnh quen thuộc lại xẹt qua bên người hắn, sau đó lại xẹt qua nữa.

Vì thế hắn dừng cước bộ, bừng tỉnh tự hỏi một việc trọng đại, vẻ mặt ngưng trọng lại.

Đây là ngày thứ ba sau ngày bọn họ thành thân, mà nàng liền vắng vẻ hắn hai ngày, hơn nữa làm cho hắn bất mãn là, buổi tối nàng cũng vắng vẻ hắn.

Bọn họ nói như thế nào cũng là tân hôn, nàng không thích thân thiết với hắn như vậy cũng không phải hiện tượng gì tốt! Trong mắt hiện lên một chút ánh sáng rất sâu trầm, tiếp tục đi tìm Vương phi của mình.

Hồ cá sau vườn hoa vương phủ chiếm một mảnh rất lớn, là một chiếc hồ nhân tạo được dẫn nước vào, ở dưới cây liễu màu xanh dao động bên hồ, Tấn vương phi ngồi trên nửa tảng đá, thật sự thả câu.

Long Kí Vân không nói được lời nào chỉ đi qua, ngồi xuống cạnh thê tử, đem ánh mắt phóng tới trên mặt hồ yên lặng trước mắt.

Chỉ chốc lát sau, Tô Linh Linh liền không còn nhẫn nại đứng lên, bắt đầu cởi áo.

“Nương tử?!” Hắn lập tức bị động tác của thê tử dọa đến, “Ngươi làm cái gì?”

“Xuống nước.”

Rất nhanh đem áo khoác dài ném tới một bên, mặc quần lót trung y, Tô Linh Linh lấy đà kích động nhảy một cái thật xinh đẹp vào trong hồ.

Người trên bờ há hốc mồm,  nhìn thê tử biến thành một mỹ nhân ngư lúc ẩn lúc hiện trong hồ.

“Bắt được rồi!” Không bao lâu, mỹ nhân ngư bơi tới bên bờ, hướng hắn đưa lên chiến lợi phẩm.

Nhìn thấy con cá tươi giãy dụa không ngừng trong tay nàng, hắn nở nụ cười, “Mau lên đây.”

Tuy nói Vương phi của hắn không phải tuyệt thế đại mỹ nữ, nhưng dáng người cũng là khiến người có hứng thú, hơn nữa lúc này quần áo ướt đẫm kề sát người, lại thể hiện thân thể xinh đẹp của nàng, làm cho hắn không thể không dùng tốc độ nhanh nhất phủ thêm quần áo lên người nàng. Thân thể này chỉ có mình hắn được thưởng thức, nam nhân khác cũng đừng suy nghĩ.

“Muốn ăn cá như vậy?” Hắn cười tiếp nhận con cá trong tay nàng, hướng một bên phân phó thanh, “Lấy cái sọt cá đến.”

“Vâng, Vương gia.” Trong bụi cỏ, có thị vệ lên tiếng trả lời rồi rời đi.

“Trở về gặp cha, chưng cá cho hắn ăn a.” Nàng vừa lau nước trên mặt vừa cười.

Nghe vậy, nụ cười của Long Kí Vân lập tức cứng đờ, khóe miệng hơi hơi rút lại. Nghĩ đến thê tử hắn dùng tám người nâng vào phủ, Vương phi cẩm y ngọc thực của hắn, lại lúc nào cũng nhớ thương cha nàng, có thức ăn ngon gì cũng không nghĩ đến hắn – tân hôn trượng phu….

“Về trước phòng thay quần áo đi.”

“Uh, ta sẽ xong rất nhanh, ngươi ở trước cửa chờ ta là được.”

Nhìn theo bóng dáng vội vàng rời đi của thê tử, Long Kí Vân nắm chặt con cá trong tay, cực kỳ ngây thơ khác bình thường muốn đem cá thả lại trong hồ.

“Vương gia, sọt cá.”

Ngay lúc Tấn vương điện hạ chuẩn bị đem ý nghĩ trong lòng chuyển thành hành động thì thị vệ vừa lúc lấy đến sọt cá, hắn đành phải phẫn nộ đem ngư ném vào, vẻ mặt ấm ức hướng ra cửa trước.

Tốc độ của Tô Linh Linh quả nhiên rất nhanh, hắn ngồi trên xe ngựa không bao lâu, nàng liền đi ra.

Thay đổi một bộ quần áo màu hồng, phía sau rối tung do mái tóc dài ẩm ướt đến thắt lưng, nàng nắm làn váy một đường từ trong phủ chạy đến tinh thần rất phấn chấn, tựa như cô gái hồn nhiên tràn đầy tinh lực.

Khoé mắt Long Kí Vân dãn ra. Cô gái?

Advertisements

11 thoughts on “[VGSV] – chương 2.3

  1. tks nàng nha…cho ta h0j tj…h0j rjêng tư tj…nàng ở tjnh nà0 dzậy? tạj ta thấy cáj njck của nàng nên h0j thuj

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s