[VGSV] – chương 3.2


Vương gia sợ vợ

Chương 3.2

Edit: ngocquynh520

“Sao lại tự gây khó dễ cho dạ dày của mình.” Nàng nhỏ giọng lẩm bẩm.© DiendanLeQuyDon.com

“Ngươi nói cái gì?” Hắn trừng nàng, đừng tưởng rằng hắn không nghe được.© DiendanLeQuyDon.com

“Không có gì, ta nói hoa hoè này rất thơm a.” Nàng nhanh chóng cười lấy lòng hắn.© DiendanLeQuyDon.com

Vén lên cẩm bào, hắn ôm thê tử ngồi lên chiếu.© DiendanLeQuyDon.com

Tô Linh Linh theo bản năng muốn tránh ra, lại bị hắn ôm vào trong lòng.© DiendanLeQuyDon.com

“Trốn cái gì?” Rõ như ban ngày, hắn còn có thể ăn không được nàng sao? “Vi phu cũng không phải mãnh thú hay hồng thủy (nước lũ), ngươi ngồi bên cạnh bổn vương cũng không được sao?”© DiendanLeQuyDon.com

Nàng chỉ có thể cười gượng, “Làm sao có thể.”© DiendanLeQuyDon.com

“Vậy thành thành thật thật mà ngồi.”© DiendanLeQuyDon.com

“Uh….” Nàng sẽ thành thật, nhưng là tay hắn có thể cũng thành thật một chút hay không?© DiendanLeQuyDon.com

Thực nhẫn nại nhìn bàn tay không thuộc về mình ở trên người mình chạy loạn, đang do dự có cần trở mặt ngay hay không, thì bàn tay to kia truotự lên ngực của nàng, cứ một chút một chút vuốt ve khiêu dụ, nàng rốt cục nhẫn nại không nổi nữa.© DiendanLeQuyDon.com

Nàng mạnh bắt lấy cổ tay hắn, vẻ mặt đỏ bừng quay đầu trừng hắn,“Vương gia!”© DiendanLeQuyDon.com

“Làm sao vậy?” Người khởi xướng còn mang vẻ mặt vô tội hỏi.© DiendanLeQuyDon.com

Vừa thấy hắn thản nhiên vô tội như vậy, nàng ngược lại có chút ngượng ngùng, thanh âm cũng tự nhiên mà thấp xuống, quả thực có thể dùng tiếng muỗi kêu để hình dung, “Ngươi niết (vân, vê, nắm) đau ta.”© DiendanLeQuyDon.com

“Phải không?” Hắn dựa sát vào bên tai nàng, cố tình ngậm nhẹ vành tai nàng nỉ non, “Nhưng, ta mỗi đêm đều muốn ngươi muốn đến đau người….”© DiendanLeQuyDon.com

Sóng lưng Tô Linh Linh không hiểu sao lạnh cả, thân mình cũng lâm vào cứng ngắc.© DiendanLeQuyDon.com

Thân mình bỗng dưng bị hắn dùng lực ôm sát, làm cho nàng thiếu chút nữa hô hấp không được, nhưng nàng cũng không dám giãy dụa, bởi vì trực giác nói cho nàng, lúc này giãy dụa tai hại vô ích.© DiendanLeQuyDon.com

Long Kí Vân tựa đầu chôn ở gáy của nàng, cố gắng bình phục dần dần hơi thở không khống chế được, hắn nghĩ đến, từ sau khi thành thật hắn thật sự chiếu cố nàng rất tốt, nếu không hai ngày này tiểu thê tử của hắn không có khả năng dư thừa tinh lực chạy chung quanh như vậy.© DiendanLeQuyDon.com

Nhưng vì sao hắn phải một mình nhẫn nại đây? Nhìn biểu tình của nàng tựa hồ cũng không có nửa điểm động tình với hắn, trong lòng Long Kí Vân thực bất mãn, liền vùi đầu ở gáy của thê tử hung hăng cắn hôn, đến khi để lại mấy đoá hôn ngân xinh đẹp, mới cảm thấy mỹ mãn dừng miệng.© DiendanLeQuyDon.com

Tâm vẫn treo cao của Tô Linh Linh vừa mới vừa buông, liền nhìn đến hắn kéo thẳng hai chân đang mở ra của nàng, không khỏi cả kinh, ngay sau đó lại nhìn đến hắn đem hai chân của nàng làm gối đầu nằm xuống.© DiendanLeQuyDon.com

“Vương gia –”© DiendanLeQuyDon.com

“Có việc?”© DiendanLeQuyDon.com

“…. Mặt đất lạnh.” Kỳ thật nàng muốn hắn buông tha hai chân đáng thương của nàng, nhưng cuối cùng nói ra miệng, lại hoàn toàn là ba chữ ngược lại.© DiendanLeQuyDon.com

“Yên tâm, thân mình bổn vương thật sự tráng kiện.” Hắn cười đưa tay nhéo nhéo cằm của nàng vừa lòng nhìn đến biểu tình e lệ lại không thể phát tác của nàng, sung sướng nhắm mắt dưỡng thần.© DiendanLeQuyDon.com

Thê tử của mình nhìn được lại không ăn được, đùa giỡn một chút cho đỡ thèm hẳn là sẽ không đưa tới sự oán trách mới đúng, cho nên Long Kí Vân thật sự yên tâm thoải mái.© DiendanLeQuyDon.com

Nhìn nam nhân gối lên đùi mình mà chợp mắt, Tô Linh Linh lại đem ánh mắt nhìn phía cây xanh thấp thoáng sau tường viện kia, bên ngoài là cuộc sống tự do nàng hướng tới, gần trong gang tấc, lại xa tận chân trời.© DiendanLeQuyDon.com

Nàng không nên nhất thời quyến luyến mùi hoa hoè thơm ngát mà dừng bước, chỉ cần đi  thêm vài bước, ở sau mấy cây hoè chính là cửa sau của tướng phủ, đi ra ngoài liền có thể tìm nơi nương tựa tự do ôm ấp, mà không phải như bây giờ chỉ có thể nhìn trời than thở, ảo não thêm hối hận.© DiendanLeQuyDon.com

Cha nói đúng, ở bên cạnh người như Tấn vương, có cơ hội đừng nên lãng phí, mà nàng tựa hồ lãng phí một cái cơ hội khó được.© DiendanLeQuyDon.com

Ở vương phủ hắn phái người canh thật sự chặt, đến tướng phủ vốn là cơ hội thoát thân dễ dàng nhất của nàng, nhưng, cơ hội này tựa hồ chắp cánh bay đi .© DiendanLeQuyDon.com

Nhưng hắn thật là rất kỳ quái a, nào có người đối với thê tử của mình cấp bách nhìn chòng chọc vậy , chẳng lẽ ở trên mặt nàng có viết bốn chữ to “Ta muốn chạy trốn” sao?© DiendanLeQuyDon.com

Hơn nữa, cho dù biết nàng muốn chạy trốn đi, hắn cũng có thể lấy lòng dạ rộng lớn của một Vương gia để cười trừ, thỏa mãn tâm nguyện nho nhỏ này của nàng chứ? Lần tứ hôn này nguyên bản cũng rất ô long (xấu, không tốt) nàng làm người vợ bỏ trốn, hắn làm người chồng tức giận, sau đó lại thú nương tử mới nhập môn, thật là kết cục mỹ mãn….. Tuy rằng khi nàng nghĩ đến hắn cưới nương tử, ngực có điểm buồn, nhưng đây không phải vấn đề lớn gì.© DiendanLeQuyDon.com

Cho nên nàng không nghĩ ra, không nghĩ ra nam nhân một thân mang đủ tài mạo quyền thế này, vì sao đối với chuyện nàng muốn làm người vợ bỏ trốn để ý như vậy?© DiendanLeQuyDon.com

Ánh mặt trời xuyên thấu qua những lỗ lá cây, dừng ở trên người hai người, thiếu phụ vẻ mặt hoang mang cùng nam nhân mặt mang ý cười như đang nằm mộng đẹp, tổ hợp thành một hình ảnh có chút quái dị, lại thập phần hài hòa mỹ mãn.© DiendanLeQuyDon.com

Một màn này xem vào trong mắt Tô lão tướng gia vừa lặng lẽ đi vào, nếp nhăn ở khoé mắt khi cười không tự giác sâu sắc hơn, kéo dài, có lẽ, Tấn vương có thể đuổi theo được cước bộ quá mức vội vàng của nữ nhi.© DiendanLeQuyDon.com

Nữ nhi bảo bối này của hắn vì hắn hoàn toàn mở ra phương thức giáo dưỡng, tính tình không giống nữ tử bình thường, hắn vẫn thực vì hạnh phúc của nữ nhi mà lo lắng, có lẽ hiện tại hắn có thể yên tâm .© DiendanLeQuyDon.com

Bất quá — trong mắt Tô lão tướng gia hiện lên vài tia vui sướng hư hư thực thực khi người gặp họa, Tấn vương không phải nam nhân thế tục bình thường, nhưng muốn bắt giữ được nữ nhi không an phận này của hắn, chỉ sợ cũng thật sự phải trả giá không ít tâm lực.© DiendanLeQuyDon.com

Gió nhẹ phất qua mặt hồ, tạo thành gợn sóng nhè nhẹ, liễu xanh ve hồ lay động trong gió.© DiendanLeQuyDon.com

Gió chạng vạng cũng có chút mát mẻ, nhiệt độ mặt trời cũng ôn hòa rất nhiều, dừng ở trên người thực thoải mái.© DiendanLeQuyDon.com

Tấn vương phi đang cầm cần thả câu, Tấn vương ngồi ở trên giường nhỏ không xa phía sau nàng đọc sách.© DiendanLeQuyDon.com

Ánh mắt tuy rằng nhìn chằm chằm cần câu, nhưng tâm của Tô Linh Linh đã sớm bay lên chín từng mây.© DiendanLeQuyDon.com

Nàng thật sự rất nhàm chán, cũng rất buồn bực.© DiendanLeQuyDon.com

Mỗi khi nhận được ánh mắt ghen tị lẫn hâm mộ của thị nữ trong phủ, nàng thật rất muốn ngửa mặt lên trời thét dài.© DiendanLeQuyDon.com

Có cái gì đáng hâm mộ a? Nam nhân thanh nhàn mà biến thái phía sau, rõ ràng xem nàng như phạm nhân chặt chẽ nhìn chằm chằm, từ sau khi thăm nhà bố mẹ hồi phủ đến bây giờ, nàng cơ hồ không có thể rời đi tầm mắt của hắn.© DiendanLeQuyDon.com

Nguyên nhân, chính là bởi vì của nàng thật là tính đào tẩu từ cửa sau, nhưng dù sao không thành công a, con mắt nhỏ cái mũi nhỏ như vậy, để làm gì?© DiendanLeQuyDon.com

“Nương tử, cá mắc câu .”© DiendanLeQuyDon.com

Tiếng nói bất thình lình phát ra bên tai, làm cho nàng cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên.© DiendanLeQuyDon.com

“Ngươi ngươi……” Hù chết nàng .© DiendanLeQuyDon.com

“Ai nha, đều do bổn vương không tốt, đã doạ nương tử.”© DiendanLeQuyDon.com

Ngươi rõ ràng chính là cố ý, nàng dùng ánh mắt khiển trách hắn.© DiendanLeQuyDon.com

Hắn lại mang vẻ mặt không cho là đúng, còn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Câu cá sung sướng tâm tình mà thôi, nương tử không cần nhập tâm như thế.”© DiendanLeQuyDon.com

Ai cần ngươi lo. Tiếp tục dùng ánh mắt khiển trách hắn.© DiendanLeQuyDon.com

“Nếu câu cá câu phiền, liền đổi việc làm, không cần làm khó dễ chính mình.” Hắn một bộ săn sóc ôn nhu.© DiendanLeQuyDon.com

“Ta không phiền.” Nàng chính là nhìn đến hắn phiền mà thôi.© DiendanLeQuyDon.com

“Nhưng ta xem nương tử rõ ràng là một bộ biểu tình ngươi thực phiềna.”© DiendanLeQuyDon.com

Người này tuyệt, đối, là, cố, ý ! Tô Linh Linh hung hăng trừng đi qua.© DiendanLeQuyDon.com

Long Kí Vân nhịn cười, “Muốn uống chén trà hạ hoả hay không?” Xem tiểu thê tử của hắn sắp phun ra lửa từ trong mắt, hạ nhiệt độ là tất yếu.© DiendanLeQuyDon.com

“Ta không khát.” Nàng cứng rắn cự tuyệt.© DiendanLeQuyDon.com

“Câu không đến cá cũng không cần tự mình cáu kỉnh, uống trước chén trà lẳng lặng tâm, đợi lát nữa lại câu.” Hắn ngoảnh mặt làm ngơ, vừa nói vừa lôi kéo nàng hướng đi đến (nhuyễn tháp) cái sạp của mình.© DiendanLeQuyDon.com

Không tình nguyện bị người ấn ngồi trên nhuyễn tháp, trong tay cũng bị nhét vào một ly trà, người hầu hạ chung quanh rất nhiều, Tô Linh Linh chỉ có thể làm bộ dáng vui vẻ nhận, nâng chén uống trà.© DiendanLeQuyDon.com

Nàng thật sự không quen đước với cuộc sống vô luận đi đến đâu cũng có vô số ánh mắt nhìn này, cảm giác ngay cả hô hấp không khí cũng không thẳng đường, nàng rất hoài niệm những ngày tháng tự do tự tại vô câu vô thúc trước kia.© DiendanLeQuyDon.com

Nhưng — mày nhăn lại, hiện nay nàng làm sao có thể thoát khỏi khốn cục như vậy, một lần nữa hồi phục cuộc sống thích ý trước kia?

Advertisements

9 thoughts on “[VGSV] – chương 3.2

  1. Linh tỷ mà ko phải lúc nào cũng muốn bỏ trốn thì vẫn có thể tự do đi ngao du với Vân ca mà >0<, mà nếu có bỏ trốn được thì rồi thể nào cũng buồn, cũng nhớ người ta à nghen ; ))

  2. Thanks Luu Ly. Minh chi thay Vuong Gia sung ai Linh ty chu chua thay anh so chi. Vay la sao?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s