[VGSV] – chương 3.3


Chương 3.3

“Đang suy nghĩ chuyện gì?” Giọng nam tao nhã đáng giận lại vang lên.© DiendanLeQuyDon.com

Nàng cam chịu.© DiendanLeQuyDon.com

“Nghĩ cái gì đến mức xuất thần như vậy?”© DiendanLeQuyDon.com

Nghĩ xem làm sao thoát đi ngươi, lời này đương nhiên không thể nói đi ra, nàng cười cười, che dấu, đem ánh mắt chuyển đến trên mặt hồ, “Thời tiết càng ngày càng nóng.”© DiendanLeQuyDon.com

“Sợ nóng sao?”© DiendanLeQuyDon.com

“Cũng được, chỉ là chán ghét cả người đều là mồ hôi dính nhầy –” Nói chưa xong, nàng đột nhiên nghĩ đến hai người mỗi lần xong chuyện phòng the đều là mồ hôi đan vào, một cỗ khô nóng không hề báo động trước thổi quét đến, làm cho cả người nàng nhất thời như thiêu cháy.© DiendanLeQuyDon.com

Thấy mặt nàng đột nhiên đầy mây đỏ, ánh mắt lóe ra, tâm niệm của Long Kí Vân vừa chuyển, có chút ý xấu cười đi qua, “Suy nghĩ cái gì? Đến nỗi cả người đều nóng.”© DiendanLeQuyDon.com

“Không…… Ta nào có……”© DiendanLeQuyDon.com

Thê tử của hắn ở bên ngoài thì sang sảng, nhưng mỗi khi chạm đến khuê việc khuê phòng thì mặt sẽ ửng hồng cả, ngượng ngùng vô cùng, làm cho hắn nhịn không được đùa nàng lần nữa.© DiendanLeQuyDon.com

“Chẳng lẽ là thời tiết quá nóng bị cảm nắng? Xem mặt ngươi đỏ như tô son.” Vẻ mặt hắn thân thiết, sờ sờ mặt của nàng, giả quan tâm, đi ăn bớt mới là thật.© DiendanLeQuyDon.com

“Không……” Hắn muốn sờ đi nơi nào? Làm gì càng sờ càng đi xuống?© DiendanLeQuyDon.com

“Người tới, lấy khăn lại đây.”© DiendanLeQuyDon.com

Lập tức có người đưa đến khăn ướt đã được nhúng qua nước đá.© DiendanLeQuyDon.com

“Trước lau một chút, bị cảm nắng sẽ không tốt lắm.” Phía trên Long Kí Vân là ánh mặt trời đã về chiều ở phía tây, trợn mắt nói dối, cầm khăn lông ướt muốn tiến vào dưới vạt áo thê tử.© DiendanLeQuyDon.com

Tô Linh Linh nghiến răng nghiến lợi trừng mắt hắn, dùng sức chụp tay hắn ra, chính mình lấy khăn ướt thấm ước đá lau mặt, để hóa giải độ ấm trên mặt.© DiendanLeQuyDon.com

Một gã thị vệ vội vàng đi tới, đưa lên một cái  thiệp mời,“Vương gia.”© DiendanLeQuyDon.com

“Ai?”© DiendanLeQuyDon.com

“Lại bộ Trình đại nhân thỉnh Vương gia qua phủ ngắm trăng.”© DiendanLeQuyDon.com

Ánh mắt Tô Linh Linh lập tức sáng ngời, “Vương gia đi sao?”© DiendanLeQuyDon.com

Hắn quay đầu nhìn nàng, vuốt ve cằm mình, cười như không cười hỏi: “Vì sao ta cảm thấy nương tử tựa hồ thực hy vọng ta đi đây?” Cho dù hắn không ở trong phủ, nàng nghĩ chính mình còn có cơ hội chạy trốn sao?© DiendanLeQuyDon.com

“Sao, làm sao có thể đây? Vương gia nghĩ nhiều.” Nàng hỗn loạn thưởng thức phong cảnh quanh mình tránh đi ánh mắt thăm dò của hắn.© DiendanLeQuyDon.com

“Nga –” Hắn kéo âm cuối dài ra, chuyện đột nhiên vừa chuyển, “Đêm đó cùng đi đi.”© DiendanLeQuyDon.com

“A?” Cùng đi? Nàng mới không cần. “Ta là không nên đi.”© DiendanLeQuyDon.com

“Vì sao?”© DiendanLeQuyDon.com

“Ta… Có chút không thoải mái.”© DiendanLeQuyDon.com

“Sao lại không thoải mái?”© DiendanLeQuyDon.com

“Đầu có chút đau, dường như có chút bị cảm nắng.” Không phải mới vừa ác ý nói nàng bị cảm nắng sao? Tốt, nàng hiện tại lấy lý do đó dùng.© DiendanLeQuyDon.com

“Như vậy a…” Long Kí Vân cong cong lỗ tai, nghiêng mặt đi hướng về phía thị vệ đang chờ hắn cười, “Nói cho người đưa thiệp mời, Vương phi thân thể không khoẻ, bổn vương vô tâm tình ra ngoài, ngày khác lại quấy rầy Trình đại nhân.”© DiendanLeQuyDon.com

Thấy thê tử cứng họng, bộ dáng á khẩu không trả lời được, Long Kí Vân tâm tình thật tốt cười ha ha.© DiendanLeQuyDon.com

“Các ngươi đang làm cái gì?”© DiendanLeQuyDon.com

“Tham kiến Vương phi.”© DiendanLeQuyDon.com

“Rốt cuộc đang làm cái gì?” Cầm trong tay một quả táo đã cắn mấy cái, Tô Linh Linh vẻ mặt tò mò nhìn xung quanh trong phòng ngủ.© DiendanLeQuyDon.com

“Đổi giường.”© DiendanLeQuyDon.com

“Đổi giường? Vì sao?” Giường bọn họ ngủ thực rắn chắc a, không có việc gì đổi làm gì?© DiendanLeQuyDon.com

Nhóm tỳ nữ một khắc cũng không nhàn rỗi, “Bẩm Vương phi, chúng nô tỳ không biết vì sao, chỉ biết là Vương gia phân phó như vậy.”© DiendanLeQuyDon.com

“Vô duyên vô cớ đổi giường làm gì, người đó đâu?” Vừa nói như vậy nàng liền nghĩ tới, hôm nay dường như sau khi rời giường sau thì không nhìn thấy người nọ.© DiendanLeQuyDon.com

“Vương gia ra ngoài.”© DiendanLeQuyDon.com

Ra ngoài?© DiendanLeQuyDon.com

Nhìn đến Vương phi lộ ra biểu tình kinh ngạc, vài cái thị nữ liếc nhau, vụng trộm lộ ra nụ cười ái muội, từ sau khi thành thân, đây là lần đầu tiên Vương gia hành động một mình, không chỉ Vương phi cảm thấy kỳ quái, ngay cả bọn họ cũng thấy rất kỳ quái.© DiendanLeQuyDon.com

“Hắn có nói khi nào thì trở về không?” Cơ hội khó được a, lần này nàng không muốn lại buông tha cho.© DiendanLeQuyDon.com

“Vương gia chưa nói.”© DiendanLeQuyDon.com

Đáp án tới tay, tâm tư Tô Linh Linh bắt đầu chuyển động.© DiendanLeQuyDon.com

“Các ngươi tiếp tục công việc, ta đi nơi khác nghỉ ngơi một chút.”© DiendanLeQuyDon.com

“Vâng, Vương phi đi thong thả.”© DiendanLeQuyDon.com

Ly khai phòng ngủ, Tô Linh Linh lững thững đi trong vương phủ, vừa đi vừa suy nghĩ phương pháp thoát thân.© DiendanLeQuyDon.com

Long Kí Vân tuy rằng không ở, nhưng thị vệ trong vương phủ thị vệ “Bảo hộ” nàng cũng không có biến mất, muốn thoát thân dưới sự quản lý cúađamm thị vệ này, cũng không phải một chuyện dễ dàng.© DiendanLeQuyDon.com

Nhưng Vương gia không ở, trong vương phủ này nàng là Vương phi chẳng phải lớn nhất sao? Nghĩ đến điểm này, miệng nàng không tự giác giương lên, nhẹ nhàng mở miệng, “Người tới, chuẩn bị kiệu, ta muốn ra ngoài.”© DiendanLeQuyDon.com

“Cho tiểu vương hỏi một tiếng, nương tử muốn đi đâu đấy?” Một thanh âm dễ nghe truyền tới từ chỗ rẻ gấp khúc trong hành lang, sau đó là một đạo thân ảnh phiêu dật tiêu sái xuất hiện theo.© DiendanLeQuyDon.com

Không thể nào… Trong lòng Tô Linh Linh kêu thảm thiết một tiếng.© DiendanLeQuyDon.com

“Nương tử, ta còn đang đợi đáp án của ngươi đấy.” Long Kí Vân vừa gấp lại cánh quạt, vừa thong thả khoan thai chuyển qua chỗ rẽ hành lang, đi về phía nàng.© DiendanLeQuyDon.com

Không cam lòng quay đầu, nàng nhíu mày mím môi nhìn nam nhân tựa hồ đều luôn ngăn nắp mỹ lệ, một bộ tài tử phong lưu, trượng phu mới cưới gần một tháng của nàng.© DiendanLeQuyDon.com

“Nha, tiểu vương là khi nào đắc tội nương tử đại nhân, sao lại vừa thấy đến tiểu vương liền bày ra mặt khổ qua đây?”© DiendanLeQuyDon.com

Mặt của ngươi mới giống khổ qua đấy. Tô Linh Linh oán hận nghĩ, ngoài miệng cũng trả lời lại, “Ta coi Vương gia cũng là mang vẻ mặt xuân phong đắc ý (ý chỉ vui vẻ, cao hứng), không biết là chuyện gì làm cho Vương gia cao hứng như thế?”© DiendanLeQuyDon.com

“Nương tử đoán xem.”© DiendanLeQuyDon.com

“Ta cũng không phải ngươi con giun trong bụng, làm sao có thể đoán được.”© DiendanLeQuyDon.com

“Nương tử đang tức giận?”© DiendanLeQuyDon.com

“Không, có!”© DiendanLeQuyDon.com

“Được rồi, cho dù nương tử không tức giận.” Hắn dừng lại, mày kiếm giương nhẹ, vân đạm phong khinh tiếp tục nói: “Nương tử còn không có trả lời vấn đề vừa rồi của tiểu vương, muốn đi đâu?”© DiendanLeQuyDon.com

A — không có người nói cho hắn truy tìm căn nguyên quá mức thì kết cục cũng không tốt sao? “Không a, chính là nhìn thấy Vương gia không ở, cho nên mới đi ra ngoài giải sầu.”© DiendanLeQuyDon.com

“Đó là muốn ta?” Có người nếp nhăn trên mặt khi cười càng sâu sắc.© DiendanLeQuyDon.com

Trên mặt Tô Linh Linh nhất thời nóng lên, người này thật đúng là miệng không ngăn cản, một chút cũng không cố kỵ có hạ nhân ở đây.© DiendanLeQuyDon.com

“Không phải.”© DiendanLeQuyDon.com

“Nương tử không cần ngượng ngùng, nếu không tại sao ta không có ở đây, ngươi liền buồn muốn ra ngoài?”© DiendanLeQuyDon.com

Đó là bởi vì ngươi bình thường như cái bóng nhìn chằm chằm, thật vất vả ngươi mới không ở đây, ta đương nhiên muốn nắm chặt thời gian trốn chạy, nếu không thật muốn ở trong vương phủ như cái lồng chim này sống cả đời sao?© DiendanLeQuyDon.com

“Vốn là muốn trở về phòng nằm nằm, kết quả bên trong đang đổi giường, cho nên ta nghĩ ra ngoài đi một chút, thuận tiện ăn chút trà bánh.”© DiendanLeQuyDon.com

Hắn nhướng mày lên, “Trong phủ không có trà bánh sao?” Lý do này cũng không đẹp cho lắm.© DiendanLeQuyDon.com

“Vương phủ đương nhiên là có trà bánh, chẳng qua ta muốn ăn trà bánh không có ở vương phủ thôi.”© DiendanLeQuyDon.com

“Nga?” Long Kí Vân có hứng thú ,“Ta đây nhưng thật ra muốn biết, chỗ nào có trà bánh khiên nương tử cảm thấy hứng thú, mà Tấn vương phủ của ta lại không có?”© DiendanLeQuyDon.com

“Biết làm cái gì?”© DiendanLeQuyDon.com

“Đem đầu bếp đến vương phủ lưu lại tâm của nương tử tâm a,” Hắn trả lời thật tự nhiên, lại cố ý nhấn mạnh ở mấy chữ “Lưu lại tâm của nương tử”.© DiendanLeQuyDon.com

Tô Linh Linh chật vật lảng tránh ánh mắt hắn, tâm lại vì những lời kia mà không hiểu kinh hoàng không ngừng.© DiendanLeQuyDon.com

Hắn là có ý tứ gì…. Rũ mắt xuống, Long Kí Vân hơi hơi gợi môi lên, xem ra, nàng cũng không phải thật không có cảm giác.© DiendanLeQuyDon.com

“Chúng ta đi thôi.”© DiendanLeQuyDon.com

“……” Đi chỗ nào?© DiendanLeQuyDon.com

Nhìn ra mờ mịt của nàng, hắn cười dùng phiến quạt gõ cái trán của nàng một chút, “Đi ăn trà bánh ngươi muốn ăn a.”

Advertisements

7 thoughts on “[VGSV] – chương 3.3

  1. moi cau deu co © DiendanLeQuyDon.com la sao ta?
    ban cung nen xem lai 1 chut cach chuyen doan, co the dung ki hieu ngan cach duoc k
    doc nhu the do bi loan
    gop y chut thoi, dung cho ta vao so den nha
    thanksssssss

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s