Tuyệt thế hôn quân – chương 1.1


Chương 1.1

Lẩm bẩm.

Đây là âm thanh nuốt nước miếng.

Cách Lão Tử! tại sao từ đầu năm tới bây giờ thích khách soái nhiều như vậy trời?

Tề Quốc hoàng đế Tề Tuyên kéo cao trường bào, điểm cao mũi chân, tầm mắt lướt qua  vai thống lĩnh thị vệ  Bộ Kinh Vân, muốn cắn nuốt nam tử không che mặt,  khuôn mặt như bạch ngọc, tuấn mỹ vô trù.

Tề Tuyên nhìn diện mạo hộ vệ của mình cùng thích khách  – Bộ Kinh Vân rất cao, màu da ngăm đen, ngũ quan tục tằng, nhưng ánh mắt màu hổ phách rất được, một lúc nào đó vô tình nhìn vào giống  như mật đường vậy!

Thích khách vóc người vừa phải, độ cao rất thích hợp để ôm! kiễng mũi chân lên có thể nhìn thấy khuôn mặt tinh xảo, làn da so với đồ sứ  tốt nhất còn bóng loáng hơn!.(LL: hô hô Tuyề tỷ mê trai quá đi mất……..*ôm bụng cười*)

Thích khách có vẻ hấp dẫn nàng. Tề Tuyên ảo tưởng nếu thích khách đảm đương chúc vụ thị vệ , nàng có thể mỗi ngày ngắm hắn, mỗi ngày sờ hắn, mỗi ngày cùng hắn tâm sự…… A, nếu được như vậy thật sự rất thích nha!!!!

“Hôn quân, nạp mạng đi!” Thích khách giận dữ kêu lên.

“Bắt thích khách!”

“Bảo hộ Hoàng Thượng!”

Một đội quân cấm vệ quân tiến lại, bao quanh thích khách.

Tề Tuyên ở phía sau Bộ Kinh Vân, cố găng nhón gót nhìn xuống, người đến càng lúc càng nhiều, nàng không thể nhìn rõ mặt thích khách!!

Cút ngay! Nàng ở trong lòng kêu lên. Bằng vào võ công của thiên hạ đệ nhất Bộ Kinh Vân, có người giết được nàng sao?? Thích khách? chỉ có thể đến múa vài đường rồi thôi, để cho nàng thấy …Không cần một đống người xuất hiện, làm vướng bận.

Thích khách đột nhiên nhảy lên, trường kiếm vung lên như tuyết quang “Cẩu hoàng đế ──” thanh âm như tiếng quỷ rên trong đêm vang lên.

Tề Tuyên nhảy dựng, rút lui hai bước, chân vấp vào trường bào, thiếu chút nữa té chổng vó.

Đứng phía trước Tề Tuyên, Bộ Kinh Vân mày rậm hơi nhíu lại, cánh tay vươn ra  trước che chở Tề Tuyên đứng vững.

“Tất cả đều dừng tay!” Hắn hạ lệnh lui thị vệ, khóa tiền từng bước, hai tay lần lượt thay đổi, chưởng phong gào thét như sấm.

“Thủ hạ lưu tình.” Tề Tuyên thấp giọng kêu.

Bộ Kinh Vân mày rậm lại, mặt trầm như thiết, phi thân về phía trước đánh ra hai chưởng, một chưởng đánh rơi trường kiếm trong tay thích khách, một chưởng đem thích khách đánh bay ra ngoài, rơi vào đám cây cối rậm rạp trong ngự hoa viên.

“A!” Tề Tuyên không muốn hô nhỏ, cước bộ vừa nhấc, giận dữ dậm chân ” bạo…”

“Hoàng Thượng.” Bộ Kinh Vân dời bước ngăn trở nàng, một tia truyền âm thẳng nhập vào lỗ tai nàng “Thỉnh tự trọng.”

Thanh âm trầm thấp nhưng đầy uy lực, trực tiếp lọt vào tai nàng, làm cho đầu của nàng giống bị sét đánh tới tấp..ong ong vang lên.

Tề Tuyên choáng cả người, ngã vào lòng Bộ Kinh Vân.

Thân thể hắn chấn động: vòng eo rất mềm, hoàng đế giả này tuy đã mặc mười lớp áo để che thân thể nữ nhi, nhưng dù có che đến cỡ nào đi chăng nữa, tay chân vẫn mềm mại, giống như liễu xanh rũ trong gió.

Ai… đó là một chuyện khác….

Tề Quốc tiên hoàng lúc còn là  thái tử lợi dụng vũ dũng xưng thế, thống lĩnh quân sĩ  Tề Quốc Nam chinh bắc thảo, trong nhiều năm chưa từng chiến bại.

Nhưng chiến tranh luôn phải đổ máu, trong trận chiến năm đó, Tề quốc chiến bại.

Một năm sau đó, Tề Quốc lại lâm vào nội chiến, chư vương quyền thần tranh giành chức vị, một thiên hạ đệ nhất cường quốc bị đánh cho tứ phân ngũ liệt.  Trong mười năm đó, máu đổ thành sông, xác chất cao như núi.

Trong thời gian nội chiến, có những người  hoài niệm về thời đại phồn hoa đã qua của hoàng triều: một hoàng triều phồn hoa, một hoàng triều mà mỗi người dân đều kiêu ngạo khi nhắc tới, một hòang triều mà người dân ai cũng có cơm ăn, áo mặc, có một cuộc sống thanh bình, so với ngày nay…thiết huyết toán loạn (LL: thiết huyết toán loạn có nghĩa là ý chí kiên cường và giàu lòng hi sinh), thật sự không còn hạnh phúc nào hơn. .

Và những người hoài niệm quá khứ hoàng kim đó đã dẫn dắt dân chúng khiêng cuốc, giang hồ hưởng ứng, thống nhất thiên hạ, tạo thành một nghĩa quân mang tên Nghĩa Dũng.

Không ai tin tưởng đội quân đó có thể chiến thắng, nhưng cuối cùng lại là một chiến thắng oanh liệt. Những chư hầu thất bại, để lại một ngai vàng trống…ai là người có khả năng ngồi vào vị trí đó?

Đề cử tân hoàng? Những người ngồi lên ngai vàng thì rất nhiều, nhưng người thật sự có được tâm của thiên hạ thì lại không nhiều. Nghĩa Dũng quân bàn bạc thương lượng lại, vẫn là cho rằng tiên hoàng là  hoàng đế tốt nhất, nếu Người  đã chết, thì cứ đưa huyết mạch của Người tiếp tục trị vì thiên hạ.

Tiên hoàng tại vị mười lăm năm, hậu cung có ba ngàn phi tần, muốn tìm một người con nối dõi hẳn là không khó, nhưng…

Tiên hoàng từ khi tại vị, hoàn toàn không có bất kì một người con nào,  khi đế quốc bị nội chiến, biết chính mình không còn sống được bao lâu, các thê tử của tiên hoàng chỉ có ba người đang mang long thai là Hoàng Hậu, Diễm Qúy phi và Hiền Phi.

Thảm hại hơn là  Tề Quốc nội loạn mười năm, trong mười năm đó, cung đình bị hủy, tông miếu thiêu. Những thứ của mười năm trước hết thảy chỉ còn tàn tích.

Mọi người tìm hơn năm trời mới tìm được Diễm quý phi cùng một cô gái, Tề Tuyên. Nữ tử không thể kế thừa vương vị, phải tìm một huyết mạch khác của Hoàng Gia, nhưng biển người rộng lớn …tìm một người..thật sự rất khó.

Quốc gia nếu không có người lèo lái, sẽ chỉ là một chiếc thuyền trôi dạt trên sông, đương kim Thừa tướng Lí Hữu Hợp là người hiểu rõ điều này, muốn Tề Tuyên ngồi lên ngai vàng, giành thời cơ trước, ổn định quốc gia. Đến khi đó, sẽ có nhiều nhân lực để tìm ra huyết thống khác của tiên đế.

Vì thế Tề Tuyên ngồi trên ngôi vị hoàng đế. Nàng không có quyền lực, đại sự  trong triều một bên văn có Thừa tướng Lí Hữu Hợp, bên võ có đại tướng quân Chu Bằng, trong ngoài hoàng cung còn có võ lâm minh chủ Bộ Kinh Vân chủ trì, nàng chỉ là một người ngồi trên ngai vàng mà thôi. Đương nhiên, rất nhiều chuyện mọi người cũng hỏi một chút ý kiến của nàng, nhưng cũng chỉ là hỏi một chút mà thôi.

Nàng rất muốn thoái vị, dù sao với làm hoàng đế cũng không có hứng thú – nhưng nếu làm nữ hoàng, có thể tuyển rất nhiều trai đẹp, vậy chẳng phải tốt hơn sao?

Nàng cũng không phủ định mình là một kẻ háo sắc, cho dù đối tượng là thích khách, chỉ cần bộ dạng tốt, nàng cũng sẽ kìm lòng không nổi, nhưng Bộ Kinh Vân..hắn mỗi lần đều phá tan hành vi “ngắm trai” của nàng. Hại nàng sống đến hai mươi tuổi, bên cạnh cũng không có một mỹ nam dễ nhìn cho đỡ thèm.

Advertisements

4 thoughts on “Tuyệt thế hôn quân – chương 1.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s