[VGSV] – chương 6.2


Chương 6.2

Edit: ngocquynh520

Lần đầu tiên nghe nàng còn nghe được mùi ngon, nhưng càng nghe nhiều, nàng lại càng cảm thấy không đúng, cẩn thận cân nhắc thưởng thức, liên tưởng đến bữa tiệc tối hôm đó ở Trình phủ, nàng liền hiểu được, gần đây kịch bản gốc của chuyện xưa được người cổ động nhiều nhất trong quán trà ở kinh thành, chính là nói về nam nhân kia và mình. © DiendanLeQuyDon.com

Mà tin vịt nàng ghen tị và dụ dỗ cũng là từ quán trà truyền bá đi ra ngoài, biến thành mọi người đều biết. © DiendanLeQuyDon.com

Ngày đó hắn mang một đôi mắt đen vượt qua lâm triều nghe tuyên (có lẽ là các bá quan báo cáo), kết quả liền truyền ra loại tin dồn này, nghe nói ngay cả lão hoàng đế cũng hưng trí bừng bừng dạo một vòng quanh con, liên tiếp gật đầu. © DiendanLeQuyDon.com

Kết quả rốt cuộc liên quan nàng chuyện gì? Rõ ràng là hắn tự mình suy nghĩ rồi mất ngủ a! © DiendanLeQuyDon.com

Nhưng, những lời này nàng cũng không có khả năng nói với người khác, cho nên mỗi khi nghe bản cũ nhuộm đẫm khoa trương quá độ, nàng liền hận không thể lấy đao chém chết cái người khởi xướng. © DiendanLeQuyDon.com

Tô Linh Linh buồn bực rời khỏi quán trà. © DiendanLeQuyDon.com

Nàng không phải không nghĩ tới mặc nữ trang đi ra, nhưng mỗi khi nghĩ đến cũng bị thị nữ ép buộc nửa ngày, phải búi tóc phức tạp lại rườm rà, liền hoàn toàn đánh mất ý niệm này trong đầu. © DiendanLeQuyDon.com

Nàng nghĩ Long Kí Vân là cố ý, biết rõ nàng không thích hoa bó lớn thời gian chải đầu, nhưng dám quy định nếu muốn mặc nữ trang ra cửa, nhất định phải chải đầu búi tóc phức tạp như một phu nhân. © DiendanLeQuyDon.com

Cho nên, hắn nhất định là cố ý ! © DiendanLeQuyDon.com

Mà hiện tại quần áo nàng mặc trên người, cũng đều là lấy quần áo hắn sửa chữa mà thành, nàng hỏi qua hắn vì sao không thể may cái mới, tên đáng giận kia lại trả lời nàng là: “Bổn vương chính là muốn cho ngươi không có lúc nào không cảm nhận được bổn vương ở bên cạnh ngươi.” Hại nàng tuy rằng trong lòng thấy ngọt, cũng nổi lên vô số da gà. © DiendanLeQuyDon.com

Nàng không có mục đích đi trên đường, khi nhìn đến hai người phía trước liền dừng lại. © DiendanLeQuyDon.com

Một thân cẩm bào màu xanh da trời, tóc buộc kim quan, có hai cây ngọc trâm cố định như cũ, vô luận ở nơi nào, hắn luôn dễ dàng trở thành tiêu điểm của tầm mắt mọi người. © DiendanLeQuyDon.com

Ngọc thụ lâm phong, mạo như Phan An…. Long Kí Vân chưa từng cô phụ những ca từ này, những từ này dùng ở trên người hắn, luôn là danh xứng với thực và vô cùng chuẩn xác. © DiendanLeQuyDon.com

Hắn nếu là mùa xuân, vậy giờ phút này Phạm tiểu thư đứng ở bên cạnh hắn chính là tuyết trắng. © DiendanLeQuyDon.com

Bọn họ tựa như trời sinh liền nhất định ở cùng một chỗ, hắn tuấn mỹ, nàng tuyệt sắc, hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh. © DiendanLeQuyDon.com

Từ lần gặp mặt trước trong bữa tiệc ở Trình phủ, đây là lần thứ hai nàng chạm mặt với Phạm tiểu thư, hai lần gặp mặt cảm giác đều thật tệ, vô luận là ánh mắt oán độc lần trước của nàng, hay là lần này chói mắt đứng ở bên cạnh Long Kí Vân, đều làm cho nàng như đứng ngồi không yên, như bị mắc xương cá trong cổ họng, thập phần khó chịu. © DiendanLeQuyDon.com

Hai người áo xanh nhân trầm mặc đứng phía sau Tô Linh Linh, đối với người ngọc đứng phía trước kia xem như không thấy, nhưng cảm nhận được trên người Vương phi dần dần dấy lên nhiệt độ ngọn lửa. © DiendanLeQuyDon.com

Thật sâu hít vào một hơi, Tô Linh Linh áp chế phiền chán cùng bất an thình lình xảy ra trong lòng mình, cứng rắn bức mình buông ra quả đấm không biết nắm chặt từ khi nào, sau đó giống như cái gì cũng không phát sinh qua, thẳng tắp đi vào hàng văn chương bên cạnh.© DiendanLeQuyDon.com

Vương phi quả nhiên vẫn là tức giận, hai người áo xanh hướng phía trước nhìn thoáng qua, ánh mắt trêu tức rõ ràng của Vương gia khiến cho bọn họ hiểu được, Vương gia cái gì đều thấy được, hơn nữa tựa hồ phi thường vừa lòng gương mặt không chút thay đổi của Vương phi. © DiendanLeQuyDon.com

Tiến vào hàng văn chương làm gì, nàng sao lại thích chơi chữ? Nhìn văn phòng tứ bảo trong cửa hàng, tâm tình Tô Linh Linh càng thêm buồn bực. © DiendanLeQuyDon.com

“Bọn họ đi rồi sao?” Nàng cũng không quay đầu lại hỏi một tiếng. © DiendanLeQuyDon.com

“Hồi chủ tử, còn không có.” © DiendanLeQuyDon.com

…… Hắn là tính cùng tuyết trắng kia ở luôn trên đường sao? © DiendanLeQuyDon.com

Khí ép trong lòng không ở (nghĩa là tỷ ko còn áp chế dc tức giận nữa), nàng đơn giản ra khỏi hàng văn chương, thẳng tắp đi về phía đôi người ngọc (người đẹp) kia. © DiendanLeQuyDon.com

“Vương gia.” © DiendanLeQuyDon.com

“Uh?” Long Kí Vân nghiêng người, thấy nàng khi không có phía trước nửa điểm vui sướng cùng dây dưa, chính là thản nhiên mỉm cười gật đầu. © DiendanLeQuyDon.com

Tâm tình của hắn thật đúng là tốt, thì ra có sắc đẹp làm bạn, vui đến quên cả trời đất ?! © DiendanLeQuyDon.com

“Trên đường cái này người đến người đi, vả lại bây giờ là tháng tám thời tiết cực nóng khó nhịn, ngài không sợ phơi nắng Phạm tiểu thư sao?” © DiendanLeQuyDon.com

Ngẩng đầu nhìn xem bóng râm trên đầu, hắn không nói chuyện. © DiendanLeQuyDon.com

Tô Linh Linh lại bị chọc giận cắn chặt răng nanh, nhịn không được hừ một tiếng. © DiendanLeQuyDon.com

Hắn cố ý mang vẻ mặt nghi hoặc. “Ngươi đang tức giận?” © DiendanLeQuyDon.com

“Không, có!” Phủ nhận như trảm đinh chém sắt. © DiendanLeQuyDon.com

“Nói dối.” © DiendanLeQuyDon.com

Nàng cắn răng hỏi lại: “Vương gia lại có khi nào nói thật ?” © DiendanLeQuyDon.com

Long Kí Vân không khỏi cười ha ha, rốt cuộc vươn tay ôm nàng vạo lòng mình, “Hôm nay trong phủ chúng ta nấu cơm chắc chắn không cần bỏ dấm chua, xem ngươi, cả thân đều chua.” © DiendanLeQuyDon.com

“Nô tì tham kiến Vương phi.” © DiendanLeQuyDon.com

Nhìn Phạm thị thiên kim cúi người với mình, Tô Linh Linh chỉ có thể lãnh đạm nói hai chữ, “Miễn lễ.” © DiendanLeQuyDon.com

Đây mới là tiểu thư nhà quan, vô luận khí chất hay là bề ngoài, đều là vạn trúng tuyển nhất (trong vạn người chọn dc một người). Tô Linh Linh chưa bao giờ cảm thấy mình có cái gì không tốt, đột nhiên tự biết xấu hổ lên. © DiendanLeQuyDon.com

Vẫn, nàng đều là niềm kiêu ngạo của phụ thân, mà nàng cũng vẫn sống được rất vui sướng, nhưng hiện tại, nàng lại có một loại áp lực từ trong lòng lộ ra, trầm trọng làm cho nàng sắp thở không nổi. © DiendanLeQuyDon.com

“Buông, hiện nay hành động như vậy xem không tốt.” Nàng không có quên mình mặc nam trang, càng không có quên mình đang tức giận. © DiendanLeQuyDon.com

Long Kí Vân nở nụ cười, lại hồi phục dạng si tình đối nàng một tấc cũng không rời. “Để ý những người không liên can ấy làm cái gì. Đã ăn cơm trưa chưa?” © DiendanLeQuyDon.com

“Ăn.” © DiendanLeQuyDon.com

“Hữu khí vô lực như vậy, ai chọc Vương phi ta không thoải mái ?” Hắn cười như không cười nhìn nàng, trong lòng rõ ràng nàng rốt cuộc đang không được tự nhiên cái gì, nhưng hắn muốn bức nàng. © DiendanLeQuyDon.com

Tô Linh Linh vốn một bụng tức giận, cố tình chính mình lại không biết lửa giận này sinh ra từ đâu, hơn nữa bị khiêu khích lần nữa, nàng cuối cùng giận, “Còn có thể có ai? Là ai ngay cả quần áo đều muốn ta mặc của mình, lại không chút nào tị hiềm (tránh hiềm nghi) ở trên đường cái cùng thiên kim tiểu thư nhà khác không dứt khoát thật không minh bạch –” © DiendanLeQuyDon.com

Nàng vừa mới nói gì đó? Rốt cuộc nói gì đó a…… © DiendanLeQuyDon.com

Nụ cười trên mặt Long Kí Vân một chút một chút mở rộng, đến tươi cười đầy mặt, một tay kéo nàng vào trong lòng, vô cùng thỏa mãn thở dài, “Ta cuối cùng đợi đến một ngày này, thật không dễ dàng a…… Nha!” © DiendanLeQuyDon.com

Ngay sau đó, người bên cạnh liền nhìn đến Tấn vương thống khổ khom thắt lưng, mà Vương phi mặt đỏ cho hắn một quyền chẳng những không có đình chỉ, còn đá vào chân hắn thêm một cái, sau đó xoay người bỏ chạy, động tác cực nhanh, làm cho tất cả mọi người không kịp phản ứng, chỉ có thể trơ mắt nhìn thân ảnh của nàng bay nhanh biến mất ở góc đường.© DiendanLeQuyDon.com

“Vương gia, ngài không sao chứ?” © DiendanLeQuyDon.com

“Xuống tay thực ác…..” Long Kí Vân vừa nói, vừa chậm rãi thẳng thắt lưng dậy, nhìn về phía thị vệ của mình, “Thất thần làm gì? Còn không mau đuổi theo đi, nếu Vương phi thiếu một cọng tóc liền cẩn thận đầu của các ngươi!” © DiendanLeQuyDon.com

“Thuộc hạ đi ngay.” Hai thị vệ áo xanh lập tức phi thân mà đi. © DiendanLeQuyDon.com

Phạm tiểu thư thật cẩn thận mở miệng, đem không cam lòng cùng oán độc chợt lóe lên trong mắt cất giấu vô cùng tốt. “Vương gia –” © DiendanLeQuyDon.com

“Chuyện tiểu thư vừa mới nói bổn vương đáp ứng, nếu không có chuyện khác, bổn vương cáo từ trước.” © DiendanLeQuyDon.com

“Vậy thần nữ trở về phủ chuyển cáo phụ thân, xin đợi Vương gia đại giá.” © DiendanLeQuyDon.com

“Được.” Hắn một khắc cũng không muốn ở chỗ này, hắn muốn đi tìm Linh nhi, nào có người thổ lộ xong rồi quay đầu bỏ chạy? Nữ nhân kia thật đúng là không giống người thường. © DiendanLeQuyDon.com

Nhìn hắn rời đi, ánh mắt Phạm Nguyệt Hoa chậm rãi trở nên thâm trầm lên. Nàng sẽ không buông tay! Lần này, nàng sẽ nắm chắc cơ hội thật tốt.

Advertisements

9 thoughts on “[VGSV] – chương 6.2

  1. Linh Linh cuoi cung da an dam chua. Con nho Nguyet Hoa mac dich nay con dinh gio tro j nua day.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s