Tuyệt thế hôn nhân – chương 1.2


Tuyệt thế hôn nhân

Chương 1.2

Bộ Kinh Vân ôm cả người như nhũn ra của Tề Tuyên, cánh tay muốn ôm nhanh nàng, lại sợ mình không cẩn thận sẽ làm bị thương đến nàng.

Hai mắt yên lặng nhìn nàng, ánh mắt màu hổ phách ngọt chết người, cũng ngấy chết người.

Sau một lúc lâu, hắn cắn răng.“Hoàng Thượng chấn kinh, thần hộ tống hồi cung.” Sau đó, liếc nhẹ về phía thị vệ, đem thích khách đi.

Tề Tuyên toàn thân mềm nhũn, bị Bộ Kinh Vân đưa vào Phượng Nghi cung, đầu choáng váng mới hoàn toàn biến mất.

“Ngươi……” Nàng căm giận chỉ vào Bộ Kinh Vân. Thích khách mỹ nam của nàng, đại soái ca a! Cứ như vậy lại bị hắn biến thành không có.“Ngươi tập kích trẫm, trẫm muốn chém đầu của ngươi!”

“Không ai nhìn thấy!.” thanh âm rất từ từ, như nước đánh tảng đá to.

“A?”

“Hoàng Thượng, không ai nhìn thấy thần tập kích Người. Chỉ có rất nhiều ánh mắt thấy thần cứu thánh giá.” Hắn nói là thật, thần thái cẩn thận, so với lão phu trên học đường còn nghiêm túc, cẩn thận hơn..

“Mệt! ngươi vẫn là võ lâm minh chủ, là thiên hạ đệ nhất cao thủ, lại sử dụng thủ pháp ti tiện đó, ngươi không thấy xấu hồ sao? Tư tửng trung quân của ngươi đâu? Tình cảm yêu nước của ngươi đâu? Đều đem quăng xuống sông hết rồi sao?”

Bộ Kinh Vân nhìn chân nàng gõ nhẹ vào sàn…, trên khuôn mặt từng chút từng chút hồng hồng hiện lên. Nàng càng ngày không còn là một hài đồng, đã trở nên quyến rũ, trở thành một…nữ nhân.

Bộ Kinh Vân bảo hộ nàng mười năm, nhìn nàng thay đổi từng ngày, càng ngày càng xinh đẹp. Chỉ vừa có mấy tháng qua, dung mạo cứ như là hoa đào….

Hắn có điểm đau đầu, hoàng đế giả mạo càng lúc càng đẹp..chuyện này mới đau dầu!

Khổ nỗi, Tề Tuyên một chút tự giác cũng không có, nàng cứ mãi là một tiểu tử mười tuổi, sôi nổi tràn đầy sức sống, mà quên mất đi mị lực của một thiếu nữ của mình. .

“Bộ Kinh Vân, trẫm nói cho ngươi biết – Tiếu Mộng, ngươi đừng cởi quần áo của trẫm!” Tề Tuyên mắng đến một nửa, lại phát hiện mũ rồng bị tháo xuống, đai lưng bị cởi ra, mắt thấy trường bào nếu không giữ lại cũng bị tháo xuống, nàng nhanh tay giữ chặt quần áo, cùng người phía sau tranh giành trường bào.

“Không phải là phải về cung nghỉ ngơi sao?” Trữ Tiếu Mộng là sư muội Bộ Kinh Vân, nghe nói võ công rất khá, hiện tại trên danh nghĩa là hoàng hậu, nhiệm vụ được giao là che dấu thân phận nữ nhân của Tề Tuyên. Nhưng Bộ Kinh Vân cho rằng thật sự rất uổng phí, Tề Tuyên xinh đẹp không thể che giấu được, trừ phi cấp nàng hai đao, trực tiếp hủy dung.

“Không phải.” Tề Tuyên xả hồi trường bào.“Ta là bị Bộ Kinh Vân lôi về, hiện tại đang cùng hắn kháng nghị, ngươi không thấy sao?”

“Nha!” Trữ Tiếu Mộng trả lời là một cái vuốt cằm, trên khuôn mặt thanh tú mang theo một tia mê mang, rất chậm rất chậm phiêu đi. (LL: ý là bước đi nhẹ nhàng thì phải)

Tề Tuyên mỗi lần nhìn Trữ Tiếu Mộng đều thấy cô lớn miệng nói rằng mình chính vô địch khinh công trên võ lâm, nhưng với  chiêu ” Tiêu dao du” (LL: nguyên văn là “逍遥游 có nghĩa là ung dung tự tại mà đi tựa như không có gì.) của cô giống như rùa bò. Liệu một ngày nào đó, thích khách tiến vào Phượng Nghi cung,  Tiếu Mộng có chạy trốn nổi không?

“Uy, ngươi có cảm thấy cần tăng cười thị vệ trong  Phượng Nghi cung?” Nàng nhịn không được cách xa Trữ Tiếu Mộng, tới gần Bộ Kinh Vân.

“Tiểu Mộng võ công đủ để ứng phó bất kì uy hiếp nào.”

Trong cả hoàng cung, người yếu nhất chính là  Tề Tuyên. Bộ Kinh Vân đã từng muốn dạy nàng vài chiêu võ phòng thân, nhưng nàng lắc đầu, nhất định không học.

Nàng có thể đọc kinh văn, viết sách  trị quốc, còn động tay động chân? nàng không hứng. Hắn thật sự không hiểu, phụ vương Tề Tuyên  – tiên hoàng Tề Quốc võ dũng cái thế, như thế nào sinh ra một đứa con như vậy?

Tề Tuyên giơ chân, thở phì phì.“Đừng tưởng rằng ta không nhìn ra ánh mắt của ngươi bây giờ là khinh thường ta, như thế nào? Ta  nếu học cũng sẽ không học võ công, không rành võ sẽ chết sao? Ta xem sách một lần là không bao giờ quên, còn ngươi đọc hơn mười lần mới nhớ, ta cảm thấy đầu ngươi hình như toàn là rơm rạ mà?”

“Trẫm.”

“Hả?”

“Hoàng Thượng mỗi lần giận quá mức sẽ xưng  ‘Ta’, mà quên xưng ‘Trẫm’.” Vẫn là cái kẻ đoan trang ngay thẳng nghiêm túc kia phát biểu. ( sax, đoan trang?!!!)

Ngẫu nhiên, Tề Tuyên sẽ có luồng kích thích, muốn gọi một trăm cung nữ, mỗi người cầm một cọng lông vũ đến chọc ngứa Bộ Kinh Vân, xem thử hắn còn có thể bảo trì cái thần thái  đoan nghiêm này không?

Nàng cố gắng hít sâu,  bình tĩnh.“Bộ khanh, Bộ thống lĩnh, trẫm không phải phụ vương, lại càng không phải là nam nhân, từ lúc các ngươi làm cho trẫm giả làm nam nhân thì  nên biết, trẫm vĩnh viễn cùng võ dũng vô duyên, trời sinh ta là một nữ nhân chân yếu tay mềm!”

“Không sao cả.”

“Sá?” Nhìn hắn nhún nhứn vai, hắn không phải vì vẻ yếu đuối của nàng mà tức giận sao?

“Hoàng Thượng không rành võ thuật cũng không sao, thần sẽ bảo vệ Hoàng Thượng.” Nàng sinh, hắn sinh; Nàng tử, hắn cũng nhất định không sống một mình.

“Trẫm không cần ngươi bảo hộ, trẫm muốn khôi phục lại thân phận nữ nhân.” Chuyện này nàng cơ hồ mỗi ngày cùng Bộ Kinh Vân đề cập đến một lần.

“Ngai vàng là của ngươi, Lí thừa tướng cùng Chu tướng quân bức trẫm ngồi lên, lúc trước rõ ràng nói chỉ cần tìm được con của Hoàng hậu hoặc Hiền phi, trẫm liền thoái vị, tới nay đã mười năm, các ngươi cũng không tìm được hai đứa trẻ kia, rốt cuộc muốn ta làm hoàng đế bao lâu nữa?”

Bộ Kinh Vân trước sau như một trầm mặc.

“Ta đang nói chuyện với ngươi !” cơn lửa giận của ai đó đang ngầm bùng phát.

Cuối cùng, nàng khống chế không được lửa giận, vừa tức giơ chân, so với lúc trước càng kịch liệt vài lần, áo choàng vì không có đai lưng mà dần dần rộng mở.

“Ngươi câm điếc hả? ”

Hắn mày rậm căng thẳng, có một chút cảm giác dâng lên trong lòng hắn. Tuy rằng nàng mặc rất nhiều quần áo để che dấu  thân thể mảnh khảnh của mình, cho dù đem áo choàng cởi ra, cũng là tấc phu dấu diếm (LL: câu này mình và VN không hiểu lắm nên chịu),  nhưng hắn nhìn cổ áo được thiết kế đặc biệt phi thường chướng mắt.

“Bộ…Kinh… Vân ” Nàng cắn răng, không, nàng càng muốn cắn hắn một ngụm, nhưng hắn kia cao như vậy…… Quên đi, mặc dù nàng dùng hết khí lực toàn thân, cũng không làm hắn động đậy, nàng phải  nhẫn.

“Dù sao Tề Quốc cần chính là một kẻ ngồi lên ngai vàng, mọi việc đều có ngươi, Lí thừa tướng cùng Chu tướng quân làm chủ, không nhất định là trẫm, các ngươi sao không tìm những người khác làm thế thân? chẳng hạn như  Tiếu Mộng, thay long bào rồi ngồi vào  ngôi vị hoàng đế cũng là giống nhau, buông tha ta đi!”

“Tiếu Mộng không phải là cốt nhục tiên hoàng .” Hắn nắm chặt tay, cố nén tức trong lòng

Tề Tuyên cười nhạo.“Các ngươi cần cốt nhục của tiên đế làm gì? Cho hắn xử lý chính sự? Các ngươi yên tâm sao?”

Có lẽ, mười năm trước, thủ lĩnh Nghĩa Dũng quân thủ đều là một lòng vì nước, nhưng mười năm sau, nàng không tin còn có ai có thể buông tha lợi ích của chính mình, đem quốc gia đẩy lên hàng đầu.

“Không cần đem nhân tính nghĩ sai như vậy?”

Ngón tay mảnh khảnh  chỉ vào mũi hắn.“Vậy nếu như cắt chức thống lĩnh Cấm vệ quân của ngươi, cho ngươi làm một ăn mày, ngươi cam tâm tình nguyện? Nhớ nha, không còn chỉ huy mấy ngàn người,  không có tiền, không quyền, không thế, cái gì đều không có, ngươi còn muốn dựa vào một đôi tay đổi lấy ba bữa, cái loại cuộc sống này thực vất vả lắm!”

“Người giang hồ cho tới bây giờ đều là dựa vào hai tay kiếm ăn!.”

“Ngươi bây giờ còn kêu là người giang hồ sao?” Ngay cả nàng là Hoàng đế đều nằm trong tay hắn, hắn hẳn là muốn làm Thái Thượng Hoàng thì có!

“Thần cho tới bây giờ đều là người giang hồ.”

“À!, mặc quan bào nhị phẩm , thống lĩnh cấm vệ quân là người giang hồ.” Nàng không thể ngồi nói chuyện với hắn thêm một chút nào nữa, nếu còn nói, nàng sợ sẽ hộc máu mà chết ngay.

Nàng quắc mắt xoay người, chuẩn bị hồi tẩm cung, từng bước thô lỗ sải dài trên thềm, làm cho trường bào hoàn toàn rộng mở.

Bộ Kinh Vân mau lẹ tới gần nàng, thay nàng giữ lại trường bào, ngũ quan cứng rắn, giống như tảng băng sơn quanh năm lạnh lẽo.

“A!” Nàng nhảy dựng lên, cả người đổ về phía sau.

Hắn một tay nắm thắt lưng của nàng, tay kia thì vẫn kéo cổ áo trường bào che lại, trên gương mặt không một chút thay đổi, tảng băng lạnh tanh làm cho nàng cảm giác phẫn nộ lại chó chút chấn kinh.

“Ngươi làm gì vậy?” Nàng đứng vững, dùng sức đẩy ra hắn.

Hắn không nói lời nào, vẫn bình tĩnh kéo lại áo cho nàng.

Tề Tuyên nắm bàn tay nhịn không được một quyền đánh vào ngực hắn, cảm giác tay rất đau

“Không có người gọi ngươi thay trẫm mặc quần áo, không cần đưa sắc mặt cho trẫm xem. Ngươi chịu không nổi trẫm, sẽ không phái những người khác đến bảo hộ trẫm chứ?” Nàng một bên kêu, một bên phủi phủi tay.

“Không có.” Hắn lại nhíu mày, nhìn tay nàng từ từ đỏ lên, ánh mắt màu hổ phách nhất trì dao động.

“Sá?” Tim tự nhiên đập mạnh và loạn nhịp. Sau một lúc lâu, hoàn hồn, nàng cắn răng nói:“Bộ Kinh Vân, trên thực tế, tài ăn nói của ngươi rất tốt, câu nào của trẫm ngươi cũng chống đỡ được, cho nên…không cần nói ngắn gọn như vậy!”

“Không có đổi sắc mặt.” Chung quy, hắn kéo tay nàng xuống, vận công xóa đốm đỏ trên tay nàng

Nàng là hoàng đế, hắn là hộ vệ, dù cho nàng là giả, nhưng nếu những việc này còn xảy ra, hắn nhất định sẽ làm tròn bổn phận của mình.

“Ngươi không đổi sắc mặt, vậy bộ mặt đông cứng vừa rồi là gì?” Nàng thường kích động sẽ giơ chân, nhảy dựng, trường bào mới kéo lại cho ngay ngắn giờ lại buông ra.

Hắn cưỡng bức tâm mình phải bình tĩnh, hai chân không chịu khống chế, hắn bước dến trước mặt nàng giữ vạt áo.

“Không nên đụng ta!” Gân xanh trên trán nàng hiện lên.

Hắn nhăn mày, kêu to:“Tiếu Mộng, hầu  Hoàng Thượng thay quần áo.”

Trữ Tiếu Mộng lại bay ra, lại cái kiểu bay này rất chậm nhưng rất quỷ dị.

Tề Tuyên hoảng sợ, cả người dần thụt lùi lại, cách Trữ Tiếu Mộng rất xa, nhưng trường bào rộng thùng thình trên người nàng tự nhiên rơi xuống.  Nàng vĩnh viễn không thể quen với Trữ Tiếu Mộng đột nhiên rời đi rồi lại xuất hiện rất dị thường.

Bộ Kinh Vân lập tức xoay người, hung ác trừng mắt nhìn thái giám, cung nữ trong Phượng Nghi cung.

“Toàn bộ đi ra ngoài.” Hắn không thể chịu đựng được cảnh Tề Tuyên xinh đẹp tiết lộ  thân phận cho bất kì kẻ nào . Cho nên, trừ bỏ hắn cùng Trữ Tiếu Mộng, bên Tề Tuyên không có bất kì cung nữ, thị vệ nào.

Mà Trữ Tiếu Mộng có thể lưu lại, chỉ có một nguyên nhân ─ nàng là người rất ghét chõ mõm vào chuyện của người khác, dung mạo của Tề Tuyên có thể lọt vào mắt nàng, nhưng không lọt vào tâm của nàng được!

Advertisements

2 thoughts on “Tuyệt thế hôn nhân – chương 1.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s