[VGSV] – chương 9.2


Chương 9.2

Edit: ngocquynh520

“Đúng rồi, Hộ bộ Ngô đại nhân mời ngươi qua phủ uống rượu, thiệp mời ta đã đưa vào thư phòng của ngươi.” © DiendanLeQuyDon.com

Hắn lắc đầu, thực thích ý thưởng thức sự bối rối của nàng. “Ta nhớ ra rồi, hôm nay Trình đại nhân phái người lại đây nói muốn mời Vương gia nghe ca xem múa đấy.” © DiendanLeQuyDon.com

“Vậy sao?” Hắn ung dung ôm cánh tay vòng trước ngực. © DiendanLeQuyDon.com

“Phải đó.” © DiendanLeQuyDon.com

“Vậy sao không có người nói với bổn vương?” © DiendanLeQuyDon.com

“Ta làm sao mà biết.” © DiendanLeQuyDon.com

“Ngươi là làm sao mà biết được?” © DiendanLeQuyDon.com

“Hôm nay, lúc ta đi ngang qua hành lang gấp khúc, đụng tới quản gia cầm thiệp mời tiến vào.” © DiendanLeQuyDon.com

“Làm sao ngươi có thể khéo gặp chuyện như vậy?” Hắn nheo lại mắt hỏi. © DiendanLeQuyDon.com

Tô Linh Linh đúng lý hợp tình trả lời, “Ta buồn chỉ có thể xoay quanh ở tất cả hành lang gấp khúc trong phủ, gặp gỡ cũng không kỳ quái.” © DiendanLeQuyDon.com

“Bổn vương nói, nếu thật sự rất buồn, chúng ta không bằng liền……” © DiendanLeQuyDon.com

“Ngừng, đề nghị này không đáng tiếp thu,” Nghĩ cũng không cần nghĩ, ai muốn suốt ngày cùng hắn lăn ở trên giường, “Ban ngày ban mặt cũng không an phận, ngươi về thư phòng của ngươi đi.” © DiendanLeQuyDon.com

“Hôm nay ta đọc sách cũng mệt mỏi, trở về phòng chính là muốn nghỉ ngơi một chút.” © DiendanLeQuyDon.com

“Vậy ngươi nghỉ đi, ta đi phòng bếp nhìn xem.” Vừa nói, một đôi chân của nàng đã sắp bước ra cửa. © DiendanLeQuyDon.com

Đây là có chuyện gì? Thê tử hắn thấy hắn liền lẩn mất giống con chuột thấy con mèo, này đối hắn mà nói là đả kích rất lớn a, lắc mình một cái, hắn chặn đường đi của nàng. © DiendanLeQuyDon.com

“Nương tử.” © DiendanLeQuyDon.com

“Huh, Vương gia có việc?” © DiendanLeQuyDon.com

Hắn trịnh trọng gật đầu, nghiêm túc nói: “Có việc.” © DiendanLeQuyDon.com

“Chuyện gì?” © DiendanLeQuyDon.com

Lần này hắn không có lên tiếng trả lời, mà là trực tiếp dùng hành động tỏ vẻ, duỗi tay ra đme người ôm vào trong lòng, dùng chân đá cửa phòng lại, thẳng đi về phía nội thất (phòng trong). © DiendanLeQuyDon.com

Thời tiết mưa dầm kéo dài, thích hợp nhất là nằm trên gối mềm giường cao, trong hương thơm mềm mại chứ. © DiendanLeQuyDon.com

Sáng sớm hôm sau, Tấn vương bị Vương phi của mình vừa đánh vừa đá chạy ra phòng ngủ, liên tục ba ngày bị cự cho ngoài cửa, chỉ có thể ngủ thư phòng, gối độc khó ngủ. © DiendanLeQuyDon.com

Thời tiết rốt cục trong, trong không khí mang theo ẩm ướt cùng mát mẻ đặc biệt có sau cơn mưa.© DiendanLeQuyDon.com

Dẫm nát mắt đất ẩm ướt, ngắm nhìn núi xa, trên mặt Tô Linh Linh hiện lên ý cười sáng lạn, cuối cùng chờ đến đây ngày nắng, nếu mưa không ngừng,  cả người nàng đều phải mốc meo . © DiendanLeQuyDon.com

Quản gia vương phủ bước nhanh đi tới, nhìn đến nàng đứng ở trong viện, vẻ mặt nhất thời biến đổi. © DiendanLeQuyDon.com

Mắt thấy đối phương hành lễ rồi sẽ bước nhanh đi qua, nàng chậm rãi mở miệng, “Chậm đã.” © DiendanLeQuyDon.com

“Vương phi, ngài có việc xin phân phó.” © DiendanLeQuyDon.com

“Không phải ta có việc, mà là ngươi có chuyện gì.” © DiendanLeQuyDon.com

“Tiểu nhân không có việc gì.” © DiendanLeQuyDon.com

“Vừa thấy chỉ biết đang nói dối,” Tô Linh Linh vân đạm phong khinh nói: “Nói đi, chuyện gì, người nào muốn tránh ta?” © DiendanLeQuyDon.com

“Vương phi……” © DiendanLeQuyDon.com

“Được rồi, ngươi không muốn nói ta cũng không khó xử, ngươi đi đi.” Nàng vẫy vẫy tay, tiếp tục nhìn ra núi xa. © DiendanLeQuyDon.com

“Đi thôi.” © DiendanLeQuyDon.com

Quản gia vội vàng rời đi, sợ có người sẽ hối hận. © DiendanLeQuyDon.com

“Ha,” Nhìn người xa xa, Tô Linh Linh phát ra một tiếng cười khẽ. Không muốn để cho nàng biết nàng sẽ không hỏi, chạy cái gì chứ, nàng cũng không phải lão hổ. © DiendanLeQuyDon.com

Thật sâu hít vào một hơi, lại thở ra, nàng quyết định theo hành lang gấp khúc đi một chút.© DiendanLeQuyDon.com

Chính là khi nàng đi đến viện trước tới nơi gần cửa lớn, cước bộ đột nhiên ngừng lại, ánh mắt thâm trầm nhìn thân ảnh cách đó không xa, lại là nàng!© DiendanLeQuyDon.com

Đến hình như không chỉ là Phạm Nguyệt Hoa, còn có vài thục nữ yểu điệu, ánh mắt nàng lóe lóe, mí mắt vi liễm. © DiendanLeQuyDon.com

Hoàng đế rốt cục quyết định vì Long Kí Vân chỉ hôn trắc phi thị thiếp sao?© DiendanLeQuyDon.com

Tâm, đột nhiên mạnh đau xót, nàng nhíu chặt mày, dùng sức đá đi cảm xúc khó chịu, chậm rãi xoay người, hướng một cái phương hướng khác đi đến.© DiendanLeQuyDon.com

Nàng nghĩ, mình cần yên lặng một chút. © DiendanLeQuyDon.com

Bất tri bất giác, nàng đi đến ven hồ phía sau, ngồi xuống trên tảng đá lớn mình thường xuyên thả câu kia. © DiendanLeQuyDon.com

Sau cơn mưa, trên tảng đá lớn có chút ẩm ướt lạnh lẽo, Tô Linh Linh mới ngồi một lát liền đứng lên. © DiendanLeQuyDon.com

Lúc này phía sau lập tức có người hiện thân, hướng nàng cung kính bẩm báo, “Vương phi, ngài chờ, đã có người đi lấy đệm gấm.” © DiendanLeQuyDon.com

“Nga.” Gió thổi qua tóc dài hai bên búi tóc của nàng, xẹt qua trước mắt nàng, tung bay trong gió. © DiendanLeQuyDon.com

Thị vệ có động tác nhanh chóng, chẳng những lấy đến đây đệm mềm, còn lấy đến đây một cái áo choàng. © DiendanLeQuyDon.com

Bảo vệ tốt Vương phi chính là trung thành tốt nhất đối với Vương gia, đây là nhận thức chung của mọi người hôm nay. © DiendanLeQuyDon.com

Đắc tội Vương gia có lẽ đừng lo, nhưng đắc tội Vương phi thì kết cục sẽ thập phần thê lương, nay Vương gia xem Vương phi còn quan trọng hơn mạng của mình, có một chút biến đổi nhỏ đều đã khẩn trương đòi mạng, nếu không thì lời đồn đãi trong kinh thành sẽ không càng ngày càng khoa trương. © DiendanLeQuyDon.com

Nhìn đến Vương gia bước chân vội vàng mà đến, bọn thị vệ lặng yên ẩn thân lui ra, đem một phương thiên địa này lưu cho bọn họ. © DiendanLeQuyDon.com

Gió theo mặt hồ xẹt qua, bị bám một trận gợn sóng. © DiendanLeQuyDon.com

“Linh nhi.” © DiendanLeQuyDon.com

Thanh âm Long Kí Vân từ phía sau truyền đến, Tô Linh Linh lại không có quay đầu, không chút động đậy ngồi ở trên tảng đá, nhìn mặt hồ không ngừng khuếch tán gợn sóng. © DiendanLeQuyDon.com

“Ngươi đến.” Này không phải câu nghi vấn, mà là câu khẳng định. © DiendanLeQuyDon.com

Nàng vẫn là không nói gì. © DiendanLeQuyDon.com

“Không cần để ở trong lòng.” © DiendanLeQuyDon.com

Nàng mở miệng, “Ta không có để ở trong lòng.” © DiendanLeQuyDon.com

“Vậy một mình ngươi trốn đến nơi này là vì sao?” © DiendanLeQuyDon.com

Đưa tay kéo lại áo choàng trên người, nhặt lên một hòn đá thảy vào trong hồ, nhìn bọt nước bắn lên tung tóe, nàng thản nhiên nói: “Bọn họ tựa như hòn đá nhảy vào trong hồ nước này, tuy rằng rất nhỏ, tổng vẫn là sẽ có bọt nước nổi lên.” © DiendanLeQuyDon.com

“Linh nhi……” Hắn nhẹ nhàng thở dài một tiếng. © DiendanLeQuyDon.com

“Thân là hoàng tộc, có phải thật sự không thể quyết định nhiều chuyện lắm hay không?” Trước kia nàng chính là nghe phụ thân nói qua như vậy, cũng không rất cho là thế, dân chúng đều hâm mộ hoàng gia tôn vinh, hâm mộ bọn họ có thể tùy theo lòng mình, nguyên lai bọn họ cũng không tự do. © DiendanLeQuyDon.com

Hắn đi đến bên cạnh nàng, ngồi trên đệm mềm kế bên nàng, vươn tay vòng qua vai nàng, đang nhìn mặt hồ, nhẹ nhàng mà nở nụ cười, “Tuy rằng ngươi thật sự là muốn nhiều lắm, bất quá, ta là thật cao hứng ngươi để ý như vậy.” © DiendanLeQuyDon.com

Người này rốt cuộc là có ý nghĩ gì? Tô Linh Linh nhịn không được quay đầu trừng mắt nhìn hắn một cái. © DiendanLeQuyDon.com

“Mẫu hậu mặc dù là đứng đầu hậu cung, cũng có chỗ khó xử của nàng, cho nên đành phải từ thần tử thay nàng phân ưu (chia lo).” Chuyện Diễm Nương nhiều ít cúng đã làm cho người nhà quý phi có điều bất mãn, ai bảo cuối cùng là hoàng huynh ôm mỹ nhân về cho nên mẫu hậu đành phải lại đem hắn ném ra làm tấm chắn.© DiendanLeQuyDon.com

“Lần này cần phân ưu như thế nào?” © DiendanLeQuyDon.com

“Ngươi nói xem?” © DiendanLeQuyDon.com

“Toàn bộ thu vào trong phủ như thế nào?” Nàng cười như không cười nhìn hắn. © DiendanLeQuyDon.com

Hắn cố ý nói: “Nếu nương tử thật sự không ngại, bổn vương cũng có thể.”© DiendanLeQuyDon.com

“Tốt!” Thật sự là quá tốt! Tức giận của Tô Linh Linh từ tâm nổi lên, không cần suy nghĩ, vươn tay dùng sức đẩy hắn. © DiendanLeQuyDon.com

Long Kí Vân vội vàng ôm lấy người trong lòng, ôn nhu trấn an, “Đừng nóng giận, đừng nóng giận, ta nói đùa.” © DiendanLeQuyDon.com

“Rốt cuộc sao lại thế này?” Nàng lạnh mặt, không thích cảm giác bị người cho qua. © DiendanLeQuyDon.com

“Mẫu hậu nói, chỉ cần để cho bọn họ ở nhờ trong phủ một tháng là tốt rồi.”© DiendanLeQuyDon.com

“Nga?” Âm mưu a âm mưu, ở một tháng, một tháng sau tổng có nhiều chuyện xấu lắm, này quả thực chính là đem cướp bỏ vào kho hàng đầy tiền tài bảo vật thôi.

Advertisements

8 thoughts on “[VGSV] – chương 9.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s