[VGSV] – chương 9.3


Chương 9.3

Edit: ngocquynh520

“Ý kiến của ngươi thì sao?” Hắn dùng cằm vuốt ve tóc mai của nàng, giọng nói giống như kinh ngạc ở bên tai nàng hỏi. © DiendanLeQuyDon.com

Nàng nhướng nhướng mày, cười nói: “Thật sự hỏi ta?” © DiendanLeQuyDon.com

Đáy mắt Long Kí Vâ hiện lên một chút ánh sáng, nụ cười bên môi càng có vẻ ý vị thâm trường, “Đúng nha.” © DiendanLeQuyDon.com

“Đi.” © DiendanLeQuyDon.com

“Đi? Đi đâu?” © DiendanLeQuyDon.com

“Thiên hạ to lớn, nơi nào không thể đi?” © DiendanLeQuyDon.com

“Tốt,” Hắn đột nhiên cười, “Khi nào khởi hành?” © DiendanLeQuyDon.com

“Chọn kỳ không bằng xung đột, lập tức, lập tức, như thế nào?” Nàng cười mặt như hoa, giống như nhìn đến tình hình mình phóng ngựa giơ roi tiêu dao thiên hạ. © DiendanLeQuyDon.com

“Không thành vấn đề.” Trên mặt mang cười, trong mắt có cười, trong lòng cũng hiện cười, hắn quả nhiên là quá mức hướng tới tự do của mình. © DiendanLeQuyDon.com

“Ngươi cần giao phó một chút không?” Nàng vì hắn suy nghĩ một chút. © DiendanLeQuyDon.com

“Không cần.” Dứt lời, hắn ôm lấy nàng, thân ảnh nhảy lên, đã biến mất ở trong hậu viện.© DiendanLeQuyDon.com

Sáng sớm hôm sau, có người hoang mang hốt ha hốt hoảng tiến cung bẩm báo tin tức, hoàng đế ngồi trên ngai vàng mặt rồng giận dữ, oán hận không thôi vỗ tay vịn mắng: “Đứa con bất hiếu này, lại mang con dâu của trẫm chạy trốn, càng xấu xa là lại không gọi trẫm……” © DiendanLeQuyDon.com

Khi ánh chiều tà của mặt trời chiều rơi xuống, Tô Linh Linh đã bước vào “Nghênh Khách cư” ở trấn nhỏ.© DiendanLeQuyDon.com

Nghênh Khách cư là nhà trọ duy nhất trong trấn nhỏ này, lúc này đúng là lúc người qua đường tìm nơi ngủ trọ nghỉ chân, cho nên rất là náo nhiệt. © DiendanLeQuyDon.com

Đánh giá tất cả quanh mình, nàng ngoan ngoãn đứng ở phía sau Long Kí Vân chờ hắn chọn phòng. © DiendanLeQuyDon.com

Nàng phát hiện ánh mắt không ít người đều cố ý hoặc vô tình rơi xuống trên người một mình hắn, cũng đúng, nghĩ Long Kí Vân là mỹ nam tử phong thần tuấn tú như vậy, đi đến đâu đều nhất định trở thành tiêu điểm của ánh mắt mọi người. © DiendanLeQuyDon.com

Khi nàng nhìn đến, phòng trọ dừng chân không có gì hơn chỉ là tìm cái giường ngủ thôi, cho nên hắn thật sự không thể đủ lý giải trượng phu mỗi lần chọn lựa khách phòng hành vi, trụ kia gian phòng còn không phải giống nhau? © DiendanLeQuyDon.com

Nàng thực thích ngồi ở trong hành lang ăn cơm, vừa ăn cơm vừa có thể nhìn đến người muôn hình muôn vẻ, nhưng Long Kí Vân không thích, cho nên đi nhiều ngày như vậy rồi, nàng vẫn là ở trong phòng ăn cơm, điều này khiết cho nàng có chút ít oán giận. © DiendanLeQuyDon.com

“Hôm nay chúng ta ở bên ngoài ăn.” © DiendanLeQuyDon.com

“A?” Nàng có chút kinh ngạc, không hiểu tại sao hắn đột nhiên thay đổi chủ ý? © DiendanLeQuyDon.com

“Không phải ngươi thích sao?” Hắn đương nhiên nói. © DiendanLeQuyDon.com

Nàng không khỏi thản nhiên cười, dùng sức gật đầu. © DiendanLeQuyDon.com

Xem hai tròng mắt nàng sáng loá giống một tiểu cô nương hưng phấn, Long Kí Vân không khỏi vui vẻ, dắt tay nàng, đi về phía chiếc cửa sổ mở ra.© DiendanLeQuyDon.com

Ăn không nói, ngủ không nói, chưa bao giờ là thói quen của Tô Linh Linh, mà Long Kí Vân cũng sẽ không lấy đó để thuyết giáo (giảng đạo, giảng dạy), nàng lanh lợi hoạt bát mới là chân thực nhất, cũng là hấp dẫn hắn nhất.© DiendanLeQuyDon.com

“Vì sao người kia luôn nhìn chúng ta?” Nàng hạ giọng hỏi ra nghi hoặc của mình. © DiendanLeQuyDon.com

Hắn cười cười, hớp một ngụm rượu, nói: “Ngươi không nhìn người ta, làm sao mà biết người ta lại nhìn ngươi?” Là khách giang hồ trên đường gặp được, người không khéo cố tình thấy một màn thân thiết của bọn họ. © DiendanLeQuyDon.com

“Nha.” Bĩu môi, nàng tiếp tục ăn cơm. © DiendanLeQuyDon.com

“Đã nhiều ngày vẫn ăn ngủ vùng hoang vu, ăn cơm xong về phòng rửa mặt một chút đi.” © DiendanLeQuyDon.com

“Tốt.” © DiendanLeQuyDon.com

Khi nói chuyện, ánh mắt Long Kí Vân khẽ biến, nhìn thân ảnh trên đường cái căng chân chạy như điên kia, như có suy nghĩ gì. © DiendanLeQuyDon.com

Tô Linh Linh cũng thấy được một màn kia, không cho là đúng nhướng mày, “Ngươi muốn chõ mõm vào sao?” © DiendanLeQuyDon.com

“Nói như thế nào?” © DiendanLeQuyDon.com

“Đứa nhỏ ăn xin đang chạy trốn kia thực đáng thương.” Mà người bị trộm vòng eo mập tròn, một bộ giàu có, nghĩ đến cũng không thiếu mấy lượng bạc. © DiendanLeQuyDon.com

“Loại hành này vi luôn không tốt.” © DiendanLeQuyDon.com

“Tốt hay không tốt, sao có thể chỉ bằng chúng ta nhìn đến liền có thể định luận?” © DiendanLeQuyDon.com

Hắn suy nghĩ sâu xa nhìn về phía nàng, tươi cười thản nhiên ở khóe miệng tràn ra, “Có lẽ ngươi nói đúng.” © DiendanLeQuyDon.com

Ánh mắt Tô Linh Linh vẫn đang dừng ở phương hướng thân ảnh nho nhỏ vừa rồi biến mất, trên mặt xẹt qua một tia thương xót, “Xem đứa nhỏ kia xương cốt gầy yếu, hai gò má lõm xuống, quần áo trên người lại cơ hồ không thể che đậy thân thể, nhưng hắn có một đôi mắt thực trong suốt, người có đôi mắt như vậy sẽ không là người xấu, nguyên nhân khiến cho hắn làm như vậy, nhất định đủ để cho người tha thứ hắn loại hành vi này.”© DiendanLeQuyDon.com

Long Kí Vân chỉ là yên lặng nhìn nàng, lòng trong phút chốc chấn động, vẫn nghĩ đến nàng quá mức đơn giản, nguyên lai lòng của nàng nhưng lại tỉ mỉ đến trình độ như thế, chỉ là ngắn ngủn vài lần, lại quan sát được như thế, ai có thể nói nàng rất đơn giản? © DiendanLeQuyDon.com

Quả nhiên, nữ nhi của Tô tướng gia nhất định là không đơn giản . © DiendanLeQuyDon.com

Buổi tối, đợi lúc ám vệ đem kết quả điều tra nói cho hắn, Long Kí Vân nhịn không được đối thê tử nhìn với cặp mắt khác xưa, lại thật sự bị nàng nói trúng rồi. © DiendanLeQuyDon.com

Đứa bé ăn xin kia là vì mẫu thân bệnh nặng mới có thể đi trộm tiền, mà người bị trộm kia là gian thương có tiếng ở vùng này. © DiendanLeQuyDon.com

Năng lực quan sát thấu đáo của thêtử, làm cho hắn hiện tại cam bái hạ phong. © DiendanLeQuyDon.com

Trở lại phòng, Tô Linh Linh đã tắm rửa xong, đang ngồi ở phía trước cửa sổ chải vuốt một đầu tóc đen dài mềm mại.© DiendanLeQuyDon.com

Hắn đi qua, lấy qua cây lược trong tay nàng, tiếp nhận công việc của nàng.© DiendanLeQuyDon.com

“Vì sao vẫn không thích Phạm tiểu thư?” Hắn nghĩ hôm nay hẳn là sẽ có đáp án. © DiendanLeQuyDon.com

Nàng hỏi lại: “Vì sao ta phải thích nàng?” © DiendanLeQuyDon.com

“Tựa hồ ngay từ đầu, ngươi liền không thích nàng.” Hắn khẳng định. © DiendanLeQuyDon.com

“Vẻ đẹp của nàng không giống thật.” Sở hữu tao nhã mảnh mai đều là biểu hiện giả dối được dựng nên. © DiendanLeQuyDon.com

“Diễm Nương tựa hồ không kém nàng.” © DiendanLeQuyDon.com

“Nhưng Diễm Nương chân thật.” Nàng cong khóe môi một cái. © DiendanLeQuyDon.com

Nguyên lai, “thật” trong miệng nàng chính là nói về bản chất, Long Kí Vân hiểu rõ nở nụ cười. © DiendanLeQuyDon.com

“Vì sao muốn hỏi vấn đề này?” © DiendanLeQuyDon.com

Nàng cũng không thể không cần sâu sắc như vậy chứ? Long Kí Vân nhịn không được có chút bất đắc dĩ. © DiendanLeQuyDon.com

“Chẳng lẽ ngươi thật sự muốn lấy nàng làm tiểu thiếp?” Nàng hồ nghi quay đầu nhìn hắn. © DiendanLeQuyDon.com

Hắn không đáp hỏi lại: “Ngươi nói xem?” © DiendanLeQuyDon.com

Một phen vỗ cái tay không thành thật của hắn, Tô Linh Linh hừ một tiếng, một lần nữa quay đầu đi, xem bóng đêm ngoài cửa sổ, “Đâu có chuyện gì liên quan tới ta!” Thật muốn cưới sẽ không lôi kéo nàng cùng nhau chạy.© DiendanLeQuyDon.com

Bị đánh, hắn lại cười đến vui vẻ. “Ngươi nói như vậy, bổn vương sẽ bị thương tâm.” Linh nhi của hắn, càng ngày càng để ý hắn, thật tốt. © DiendanLeQuyDon.com

“Cắt.” Giả mù sa mưa (vờ vịt, giả bộ), rõ ràng ý đồ chân chính là muốn trốn tránh. © DiendanLeQuyDon.com

“Đêm đã khuya, chúng ta vẫn là sớm nghỉ ngơi chút đi.” Hắn vươn tay đóng cửa sổ lại, quay lại cười với nàng. © DiendanLeQuyDon.com

Nhìn đến tươi cười của hắn, Tô Linh Linh theo bản năng rùng mình một cái, tổng cảm thấy có dự cảm xấu, nhưng nàng liều mạng trấn an mình nói nhất định là ảo giác. © DiendanLeQuyDon.com

“Tốt.” Sờ sờ tóc dài mượt, nàng đi đến bên giường. © DiendanLeQuyDon.com

Đợi cho vừa lên giường, khi hắn như sói như hổ bổ nhào lên, nàng mới phát hiện ý đồ của hắn thì đã trễ. © DiendanLeQuyDon.com

“Ngày mai chúng ta còn phải chạy đi.” Nàng uyển chuyển nhắc nhở hắn phải khốnghế. © DiendanLeQuyDon.com

“Không phải nó nghỉ ngơi hai ngày sao?” © DiendanLeQuyDon.com

“……” Nguyên lai, đây là nguyên nhân hắn nói muốn nghỉ ngơi hai ngày? Tô Linh Linh quả thực muốn rống người. Nhưng nhìn cặp ánh mắt sáng trong suốt lại chờ mong kia, nàng chỉ biết tối hôm nay khẳng định không cần ngủ. © DiendanLeQuyDon.com

Long Kí Vân chặt chẽ đặt thê tửở dưới thân mình, đem tình ý mình tích góp từng tí một nhiều ngày qua toàn bộ đưa vào trong cơ thể người yêu. © DiendanLeQuyDon.com

Nhìn người chăm chỉ di chuyển ở trên người mình, Tô Linh Linh tận khả năng hơi nhếch môi không phát ra thanh âm khiến người xấu hổ, nhưng dưới sự tiến công cường hãn của hắn, nàng dần dần không thể nhẫn nại, ở dưới thân hắn thở gấp rên rỉ, khiến cho hắn càng đánh càng hăng, không thể ức chế……

Advertisements

11 thoughts on “[VGSV] – chương 9.3

  1. “Đứa con bất hiếu này, lại mang con dâu của trẫm chạy trốn” cứ tưởng bác Hoàng đế giận thật, ai ngờ “càng xấu xa là lại không gọi trẫm……”. haiz, bác bao nhiêu tuổi rồi? lão ngoan đồng a. tks nàng edit 1 bộ hay thế này, cũng để ta lảm nhảm ko ít.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s