[VGSV] – chương 10.2


Chương 10.2

Edit: ngoc quynh520

Giống như bị một đống bông gòn trắng vây quanh, thật ấm thật thoải mái, thoải mái khiến cho Tô Linh Linh luyến tiếc tỉnh lại. © DiendanLeQuyDon.com

Nhưng nàng vẫn là tỉnh lại, cả người suy yếu vô lực, lười biếng một chút cũng không muốn động. © DiendanLeQuyDon.com

Nàng muốn nâng tay che ánh mặt trời từ cửa sổ bắn vào một chút, nhưng lại phát hiện tay mình không động đậy, nhìn qua mới phát hiện tay mình bị người gắt gao nắm. © DiendanLeQuyDon.com

Động tác của nàng khiến cho người nguyên bản ghé vào trước giường chợp mắt tỉnh lại, tươi cười đầy mặt gọi một tiếng, “Linh nhi.” © DiendanLeQuyDon.com

Vì sao nàng lại cảm thấy hắn cười tràn ngập quyến rũ đây? Tô Linh Linh không tự chủ được nhíu nhíu mày, hồ nghi nhìn trượng phu nhà mình. © DiendanLeQuyDon.com

“Có cảm thấy chỗ nào không thoải mái hay không?” © DiendanLeQuyDon.com

“Ta đói bụng.” Nàng không có quên trước khi mình hôn mê từng ói đến dạ dày trống không. © DiendanLeQuyDon.com

Long Kí Vân ngay cả đầu cũng chưa quay một chút, trực tiếp phân phó, “Người tới, đi lấy thức ăn vào.” © DiendanLeQuyDon.com

Nàng thấy nhưng không thể trách, dù sao những thị vệ này hoặc sáng hoặc tối không hề thiếu, dưới sự trợ giúp của hắn, nàng từ trên giường nửa ngồi dậy, “Ta ngủ thật lâu sao?” © DiendanLeQuyDon.com

“Không quá lâu.” Hắn cười đến giống một ngốc tử. © DiendanLeQuyDon.com

“Vì sao ngươi kỳ quái như vậy?” Nàng nhịn không được hỏi. © DiendanLeQuyDon.com

“Linh nhi,” Hắn ngồi trên đầu giường, vươn tay ôm nàng, thanh âm có chút kích động, “Ngươi có thai.” © DiendanLeQuyDon.com

“A……” Nàng nhất thời không thể phản ứng, chỉ có thể giương miệng, hơi giật mình nhìn khuôn mặt tuấn tú hớn hở trước mặt này. © DiendanLeQuyDon.com

“Thật sự, nơi này đã có bảo bối của chúng ta.” Bàn tay to đặt lên cái bụng bằng phẳng của nàng, Long Kí Vân vẻ mặt hạnh phúc nói. © DiendanLeQuyDon.com

Nàng mang thai? © DiendanLeQuyDon.com

Tô Linh Linh tiêu hóa sự thật này, nhìn cái bụng bằng phẳng như trước của mình, có chút khó có thể tin, nàng một chút cũng chưa cảm giác được. © DiendanLeQuyDon.com

“Không cần mang vẻ mặt này, ta cố gắng như vậy, có kết quả này là thực bình thường.” © DiendanLeQuyDon.com

Mặt của nàng bỗng dưng đỏ bừng. Người này nói chuyện luôn miệng không kiêng nể như vậy, nói sau, hắn có cố gắng như vậy sao? Hưng trí gần đây cả đêm không ngủ, hại nàng cũng không thể ngủ. © DiendanLeQuyDon.com

“Xấu hổ cái gì? Giữa vợ chồng loại sự tình này thực bình thường.” Hắn cắn vành tai của nàng nỉ non. © DiendanLeQuyDon.com

Trên cửa truyền đến tiếng gõ nhẹ, Long Kí Vân mới không mấy cam nguyện thẳng đứng dậy, “Tiến vào.” © DiendanLeQuyDon.com

Một gã thị vệ bưng mâm thức ăn vào, sau khi đem đồ ăn đặt lên trên bàn, lui đi ra ngoài. © DiendanLeQuyDon.com

“Đi, ăn chút gì, hiện tại ngươi một người ăn, hai người bổ, cũng không thể bị đói.” Hắn một tay ôm lấy nàng trên giường lên, đi đến trước bàn ngồi xuống.© DiendanLeQuyDon.com

Nàng đỏ mặt trừng hắn. “Bỏ ta xuống dưới.” © DiendanLeQuyDon.com

“Ta ôm ngươi ăn.” Hắn cười hì hì nói. © DiendanLeQuyDon.com

“Ta là tiểu hài tử sao.” © DiendanLeQuyDon.com

“Nhưng, nơi này có tiểu hài tử.” Hắn vuốt bụng của nàng, nghiêm trang nói. © DiendanLeQuyDon.com

“……” © DiendanLeQuyDon.com

Bị người đút ăn có phải một chuyện hạnh phúc hay không? © DiendanLeQuyDon.com

Tô Linh Linh cảm thấy đó là một loại tra tấn, một loại dày vò. © DiendanLeQuyDon.com

Bị trượng phu ôm vào trong ngực đút ăn, thường thường lại bị hắn lau vết mỡ, khiến cho nàng cũng không biết mình rốt cuộc ăn chút cái gì xuống bụng. © DiendanLeQuyDon.com

“No chưa?” Hơi thở của Long Kí Vân có chút không ổn, ngón tay đã rất quen mở ra trung y của nàng. © DiendanLeQuyDon.com

“Uh…..” Nàng bị hắn trêu chọc đến ý loạn tình mê, ngửa về phía sau tựa vào trong lòng hắn, khi hắn cúi hôn đến chủ động nghênh đón. © DiendanLeQuyDon.com

Quần áo từng cái từng cái bị bóc ra, hai người rất nhanh ngã lăn vào trên giường, hơi thở giao triền. © DiendanLeQuyDon.com

Hắn có chút khẩn cấp tiến vào thân thể của nàng, tận tình phóng thích dục vọng của mình, mê muội nhìn bộ dáng kiều mỵ mọc lan tràn của nàng ở dưới thân mình. © DiendanLeQuyDon.com

“Vân…… Ta có có thai….” Nàng muốn nhắc nhở hắn tiết chế. © DiendanLeQuyDon.com

“Ta biết.” Hắn cùng với nàng mười ngón đan xen, tấm lưng cường tráng không ngừng thẳng tiến, gương mặt tuấn mỹ không gì sánh bằng lúc này yêu dã tà mị, có một loại hấp dẫn trí mạng, “Đừng lo lắng…… Ta hỏi…… Qua đại phu……” © DiendanLeQuyDon.com

Mây mưa qua đi, Tô Linh Linh ghé vào trước ngực hắn, buồn ngủ. © DiendanLeQuyDon.com

“Mệt mỏi?” © DiendanLeQuyDon.com

“Uh.” © DiendanLeQuyDon.com

“Ngươi cũng thật là, đã có thai gần hai tháng, bản thân lại không biết.” Tay hắn dọc theo lưng của nàng chậm rãi vỗ về, đắm chìm ở trong bầu không khí tên là “Hạnh phúc”. © DiendanLeQuyDon.com

Người nửa mê man có tí kinh ngạc giương mắt. “Hai tháng?” © DiendanLeQuyDon.com

“Đúng nha,” Hắn cười khẽ, “May mắn thân thể của ngươi tốt, tiểu tử kia cũng đủ cường tráng.” Dù hắn thường xuyên không biết tiết chế hoan ái như vậy đều không có phản ứng không tốt gì. © DiendanLeQuyDon.com

Nàn vươn quyền đánh hắn hai cái, mắng: “Không biết xấu hổ.” Loại lời này cũng nói được, da mặt thực dày. © DiendanLeQuyDon.com

“Chúng ta hồi kinh đi, có có thai nên an thai thật tốt.” © DiendanLeQuyDon.com

“……” Nói thực ra, nàng cũng không muốn hồi kinh, nhưng cũng hiểu được hắn nhất định sẽ mang nàng trở về. © DiendanLeQuyDon.com

“Không vui?” Hắn nâng mặt của nàng lên, hôn, “Chờ đứa nhỏ được sinh ra, chúng ta trở ra.” © DiendanLeQuyDon.com

“Thật sự?” Mắt của nàng sáng rực lên. © DiendanLeQuyDon.com

“Đương nhiên.” © DiendanLeQuyDon.com

“Tốt lắm, chúng ta trở về đi.” Tuy rằng như thế, trong khẩu khí của vẫn mang theo một tia mất mát. © DiendanLeQuyDon.com

Long Kí Vân thân chỉ thổi mạnh môi của nàng, cố ý hiểu lầm mất mát của nàng, “Linh nhi của ta mất hứng?” Xoay người một cái, hắn đem nàng đặt ở dưới thân một lần nữa, cúi người hôn mặt của nàng, “Xem ra là bổn vương chưa có hết sức, ta đây liền tiếp tục cố gắng, thẳng đến nương tử vừa lòng mới thôi……” Hôn dần dần trở nên nóng bỏng lên. © DiendanLeQuyDon.com

Nàng hơi hơi giãy dụa, muốn đẩy hắn ra, lại rước lấy hắn càng âu yếm và hôn nóng cháy. © DiendanLeQuyDon.com

“Đừng……” © DiendanLeQuyDon.com

“Linh nhi…… Linh nhi của ta……” Hắn là may mắn cỡ nào mới được đến nàng, hắn cỡ nào muốn từ nay chôn ở trong cơ thể nàng không rời đi, hắn đối nàng là ăn trăm lần cũng không chán.© DiendanLeQuyDon.com

“Vân……” Nàng cũng nhướng lên nghênh hướng hắn, hai người chặt chẽ kết hợp cùng một chỗ. © DiendanLeQuyDon.com

Tầm màn rũ xuống ở không gió bên trong lay động, góc giường phát ra tiếng “Két kẹt” nhịp nhàng, thật lâu thật lâu sau mới quay về yên tĩnh.© DiendanLeQuyDon.com

☆☆☆ © DiendanLeQuyDon.com

Kinh thành, đông cung, thái tử cùng đương triều lão tướng gia sắc mặt ngưng trọng. © DiendanLeQuyDon.com

“Tướng gia, ngài cho rằng việc này phải làm như thế nào?”© DiendanLeQuyDon.com

Tô Thừa Viễn vuốt râu dài dưới cằm mình, chậm rãi mở miệng, “Sứ thần phiên bang (nước khác) mấy ngày sau sẽ đến kinh thành.” © DiendanLeQuyDon.com

Sắc mặt Thái tử lộ vẻ kinh ngạc. Lời nói của Tướng gia cùng dề tài mới vừa rồi bọn họ nói là không liên quan nhau a. © DiendanLeQuyDon.com

“Tam công chúa là nữ nhi của Thục phi nương nương.” © DiendanLeQuyDon.com

Thái tử bất động thanh sắc gật đầu. Đúng vậy, Tam muội là công chúa duy nhất trưởng thành trước mắt, Thục phi đã nhiều ngày vì việc này phiền não không thôi. © DiendanLeQuyDon.com

“Lão thần có một ý tưởng.” © DiendanLeQuyDon.com

“Mời Tướng gia nói.” © DiendanLeQuyDon.com

“Thiên kim của Phạm đại nhân tướng mạo đoan trang, tài học siêu phàm, nếu hoàng hậu nương nương nhận làm nghĩa nữ, phong làm công chúa, nhất định thích hợp gả đi phiên bang hơn tam công chúa.” © DiendanLeQuyDon.com

Sau khi hơi hơi giật mình sững sờ, thái tử chậm rãi cười mở miệng. Tốt một cái một mũi tên trúng ba con chim, không hổ là người chấp chưởng tướng vị hơn mười năm, kể từ đó, Thục phi thiếu tình mẫu hậu, lại diệt một phần kiêu căng của quý phi, mà nữ nhi của Tô tướng gia cũng ít một kẻ địch lớn.© DiendanLeQuyDon.com

Hay!

Advertisements

14 thoughts on “[VGSV] – chương 10.2

  1. Quả là lão hồ ly cha. :)). Một câu vừa thành việc công lẫn hả dạ tư thù cho con gái. Iu lão tướng gia cha quá đi. Nhưng Long ca quả là quá BT đi. Ko biết tiểu tử của 2 người ra đời thì sẽ cỡ nào ;)) kết tinh tinh hoa của mọi người Ah. Thanks ^o^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s