[002] Giang Nam tiếu nương tử – P1


Giang Nam tiếu nương tử

Tác giả: Vân Nhạc

Edit: Lưu Ly

Chương 2.1

“Còn gì nữa không?”

“Hồi trang chủ, đầy đủ a” Phạm tử Đình đứng ở giữa thư phòng, bên cạnh trên bàn bầy đầy các chồng sách.

Nàng cúi đầu, đôi mắt hắc bạch phân minh ngập nước, chỉ dám nhìn chằm chằm vạt áo thanh sam của chính mình, căn bản không dám nhìn khuôn mặt tuấn tú Từ Bộ Vân, chỉ sợ sau khi nhìn, trong lòng sẽ có một trận bối rối.

Nhất thời căn phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng sàn sạt lật sách. Ngẫu nhiên bên ngoài sân bay tới mùi hoa, khiến Phạm Tử Đình thấy mùa xuân đã đến. Ngửi được mùi hoa, theo bản năng nàng nâng khóe môi, cái miệng nhỏ nhắn đầy sắc hồng phấn lập tức hiện ra một đường cong mê người.

“Có chuyện gì tốt như vậy cười?”

Phạm Tử Đình vừa nghe tiếng liền nhấc đầu, chống lại một ánh mắt như một đầm nước sâu, trong lòng kinh hoàng lên, mặt thoáng chốc đỏ lên, tay bé nhỏ nắm chặt vạt áp thanh sam.

Tiểu tử này từ trước đến nay không phơi nắng qua thái dương sao?Trên mặt da thì trắng nõn tìm không thấy màu da đặc hữu của nam tử, ánh mắt toát ra một phong độ của người ‘trí thức’* (* từ này hơi hiện đại chút, mọi người thông cảm), khi cười rộ lên khiến người khác như thấy gió mùa xuân ấm áp.

Thấy Từ Bộ Vân mặt không chút thay đổi nhìn chằm chằm mình, Phạm Tử Đình lo lắng không thôi, bất giác khuôn mặt lại đỏ thêm vài phần.

“Những cái này là ngươi tự mình sửa lại?” Từ Bộ Vân mặt vẫn không chút thay đổi, khiến Phạm Tử Đình đoán không ra được hắn suy nghĩ cái gì.

“Vâng, đều là nô tài tự mình sửa lại”* (* câu này trong bản CV là Phạm Tử Đình kêu ‘ta’ nhưng mà ở đây không phù hợp cho việc sử dụng từ ‘ta’ nên ta đổi thành ‘nô tài’)

“Ngô……Có thể thấy được ngươi với cha ngươi giống nhau, đều là người thận trọng”

Nghe được Từ Bộ Vân khen ngợi phụ thân mình, Phạm Tử Đình không khỏi mỉm cười đứng lên.

Tiểu tử này cười rộ lên rất đẹp……..ánh mắt lưu chuyển nhìn Phạm Tử  Đình, ánh mắt Từ Bộ Vân dừng lại trên người Phạm Tử Đình, nháy mắt ngửi được một cỗ mùi thơm của nữ tử………nam tử như thế nào có thể có loại mùi hương này? Tám phần là mùi hoa từ bên ngoài, Từ Bộ Vân nghĩ.

“Ngươi vất vả rồi, đi xuống nghỉ ngơi đi!” Thấy Phạm Tử Đình giống như được ban đặc xá mà chạy nhanh như chớp, Từ Bộ Vân cư nhiên có một cỗ xúc động trong người.

Hắn lắc lắc đầu, nhấp một ngụm trà, lập tức chuyên tâm suy tư sang vấn đề sinh ý của Từ gia trang.

Sáng sớm, Phạm Tử Đình sau khi đem sổ sách cho cho trang chủ liền một thân không có việc gì đi vào sau viện trở về phòng.

Thu nguyệt sớm đã đem nước ấm đổ đầy thủy dục, nàng biết Phạm Tử Đình đã ba ngày không thay đổi qua xiêm y, sau khi trở về chuyện thứ nhất làm nhất định là tắm rửa thay quần áo.

Phạm Tử Đình tắm rửa xong, thay bộ quần áo rộng thùng thình, dưới sự thúc giục của Thu Nguyệt sớm lên giường nghỉ ngơi. Tuy rằng bây giờ đang là ban ngày, nhưng Phạm Tử Đình đã ba ngày không nghỉ ngơi, đầu vừa để xuống liền nặng nề ngủ, ngủ thẳng đến thời gian bữa tối.

————

“Phanh! Phanh! Phanh!” một tiếng đập cửa rồi lại một tiếng vang lên.

“Tiểu Đình Tử, ngươi có trong đó không?” Gã sai vặt bên người Từ Bộ Vân lo lắng hô.

Phạm Tử Đình từ trong giấc ngủ mơ bừng tỉnh, không kịp sửa sang lại y quan * (*ta không biết là gì, chắc là chỉ quần áo ngủ :D), cách cửa phòng liền kêu, “Có chuyện gì?”

“Trang chủ bảo ngươi lập tức đi qua” Gã sai vặt trên mặt khí không suyễn nói.

Gì? Lại là trang chủ? Hắn lại có vấn đề gì?”

“Tiểu Đình Tử, phiền toái ngươi nhanh một chút!” Ngoài cửa truyền đến thanh âm thúc giục.

“Hảo, ta lập tức đi qua. Ngươi đi về trước bẩm báo trang chủ”

Gã sai vặt nghe vậy lại rất nhanh hướng Vụ Viên chạy đi, sợ lại muộn sẽ bị trang chủ trách tội.

Phạm Tử Đình đứng dậy bắt đầu mặc quần áo, đem vải bó trước ngực lên, tóc quấn nam dạng, đội mũ, vội vàng đi đến cửa thư phòng ở Vụ Viên

Ai! Buổi sáng tốt lành không dễ dàng mới né ta, giờ lại đã trở lại……Trang chủ vì sao lại kêu nàng đến? Sổ sách rõ ràng cũng đã sửa sang lại rành mạch?

Gõ cửa, Phạm Tử Đình đi vào thư phòng, nhìn thấy Từ Bộ Vân ngồi sau bàn mộc như cũ là ánh mắt như băng, đôi mắt thâm thúy.

“Trang chủ tìm ta có việc?” Phạm Tử Đình cẩn thận hỏi.

“Không có việc gì sẽ không thể tìm ngươi sao?” Từ Bộ Vân nhìn chằm chằm Phạm Tử Đình.

Phạm Tử Đình nghe vậy cả mặt đỏ lên, khẩn trương cúi đầu, nhìn xuống mũi chân mình.

Da mặt Phạm Tử Đình hảo bạc a! Động tý liền đỏ mặt, da thịt trong trắng hồng hồng, khiến cho người ta nghĩ âu yếm……Di, hắn suy nghĩ cái gì? Phạm Tử Đình là nam tử!

Thanh âm Từ Bộ Vân vang lên: “Tìm ngươi đến, là muốn nghe một chút ý kiến của ngươi đối vơi giao thương hải ngoại”

Hải ngoại sinh ý? Nàng từng nghe cha nói qua, thu lợi rất cao, nhưng nguy cơ cũng không nhỏ. Nhất là vùng duyên hải đông nam ngày càng bị giặc Oa hoành hành, nếu không có người quen, vẫn là bào thủ vì nghi.

“Ta ──” Phạm Tử Đình định mở miệng thì lại bị đánh gãy.

“Ngươi dùng quá bữa tối sao?” Từ Bộ Vân vẫn dùng vẻ mặt lạnh lùng xem xét Phạm Tử Đình.

A! Còn không có đâu! Nàng từ buổi sáng liền ngủ thẳng đến buổi tối, khó trách hiện tại bụng hơi đói…… Phạm Tử Đình mặt đỏ lên.

“Theo ta ở đây cùng dùng bữa đi!” Từ Bộ Vân vừa thấy Phạm Tử Đình phản ứng là biết đáp án, liền dẫn Phạm Tử Đình đến nơi khác thường nghỉ ngơi Vũ Thanh lâu.

Advertisements

4 thoughts on “[002] Giang Nam tiếu nương tử – P1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s