CCTVVBT – chap 6c

Công chúa tuyết và vua bóng tối – chap 6 (cont)

Chap 6c: Tình yêu của anh dành cho em

Sau khi được Thiên, Huy đưa nó và Nhi về phòng nghỉ ngơi thì một lúc sau nó tỉnh dậy. Nó chậm dãi mở mắt ra thì thấy khung cảnh xung quanh rất lạ, nó tự hỏi không biết mình đang ở đâu. Rồi trí óc nó bắt đầu hoạt động và nó dần dần nhớ lại mọi chuyện diễn ra, nó vội bật dậy ngó xung quanh và thấy Nhi đang nằm bên cạnh nó nhưng nó lập tức thất kinh khi nhìn thấy mái tóc của Nhi đã không còn là màu đen nữa mà là màu trắng. Nó sợ hãi, rồi bắt đầu nó kiểm tra cơ thể của Nhi. Sau một hồi kiểm tra nó thấy mọi thứ đều bình thường, vậy tại sao tóc của Nhi lại mang màu trắng. Rồi một ý nghĩ vụt qua đầu nó. Chẳng lẽ là………………..

 

Đang suy nghĩ thì nghe thấy tiếng mở cửa và nó đã quay lại phía cửa rồi nhìn thất Thiên và Huy đi vào. Họ cũng nhìn thấy nó đã tỉnh và có phần nhẹ nhõm hơn, cả hai đều tiến về phía nó. Người đầu tiên lên tiếng hỏi là Thiên:

 

-Em thấy thế nào rồi? Có đau ở đâu không?-Riêng Huy tuy thấy nó đã tỉnh là anh đã thấy vui rồi nhưng anh không dám mở miệng hỏi thăm nó nên anh đành im lặng. Rất may Thiên như hiểu được tâm sự của anh nên đã hỏi thăm nó hộ anh. Như thế cũng tốt cho nó và cả anh nữa.

 

-Em không sao. Nhưng Nhi…-nó trả lời với vẻ mặt đau khổ khi nhắc đến Nhi-Cho em hỏi có phải sức mạnh của Nhi…….

 

-Đúng vậy. Hiện tại cô ấy đang bất tỉnh chắc lúc nữa sẽ tỉnh lại thôi. Không biết cô ấy có chấp nhận được chuyện này không-Nó bỏ dở câu nói của mình. Và Thiên cũng hiểu nó đang thắc mắc về mái tóc của Nhi. Tiện thể để an ủi nó nên anh đã nói rõ tình hình của Nhi cho nó biết.

 

Rồi tất cả lại rơi vào im lặng, không ai nói gì cả. Không gian thật yên tĩnh nhưng lòng người thì không như thế, nó đang cuộn trào những con sóng ngầm, tất cả đang lo lắng cho Nhi, họ sợ Nhi sẽ tổn thương khi mái tóc của màu đen mà Nhi yêu thích đã không còn và thay vào đó là một Nhi với mái tóc màu trắng cước tuy đẹp nhưng………haizzz không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo khi Nhi biết được sự thật này.

 

Khi tất cả mọi người đang chìm đắm trong suy nghĩ của mỗi người thì Nhi xuất hiện dấu hiệu tỉnh lại. Không ai phát hiện ra cho đến khi nghe thấy tiếng hétcủa Nhi vang lên thì mới chú ý đến. Khi tỉnh dậy theo thói quen Nhi đưa tay vuốt tóc rồi đưa ra trước, thế rồi hình ảnh màu trắng đang hiện hữu trên mái tóc của mình đập vào mắt Nhi. Đây là điều khá bất ngờ không thực sự rất gây sốc với Nhi, với mọi cô gái luôn coi trọng mái tóc của bản thân như Nhi.

 

-AAAAAAAAAAAAA………………..-tiếng hét của Nhi đã giúp mọi người trở lại với hiện tại. (không chỉ có Thiên và nó thôi. Còn Huy thì không. Cậu biết Nhi đã tỉnh, nhưng cậu không đánh động ai cả bởi 1 lí do khá đơn giản: không liên đến mình)

 

-Nhi ơi-Nó dè dặt gọi Nhi. Nhưng Nhi không phản ứng gì cả chỉ chân chân nhìn vô định phía trước. Thấy Nhi như vậy lòng nó vô cùng đau và buồn thương cho cô bạn. Nó định lay Nhi nhưng mà Huy đã kịp kéo nó ra ngoài mà không thể phản ứng được gì cả. Đến khi ra đến ngoài hành lang thì nó mới có chút phản ứng là giật khỏi tay của Huy định để quay lại. Nhưng mà Huy đã nhanh hơn nó nhiều. Bị nắm tay quá chặt, nó kêu “á” lên 1 tiếng rồi chuyển ánh mắt về phía Huy tỏ vẻ không đồng tình:

 

-Anh đang làm cái gì vậy?

 

-Thì không để cô phá hoại chuyện tốt của người khác-Huy thản nhiên trả lời

 

-Anh nói thế là có ý gì?-nó tỏ ra khó chịu khi Huy nói thế.

 

-Cô tự nhìn đi-Nói rồi Huy kéo nó về phía cửa phòng mà nó vừa đi ra. Hiện tại là  Thiên đang ôm Nhi trong lòng, còn Nhi thì đang khóc, rất to, ai nghe thấy tiếng khóc này thì không khỏi đau lòng. Thấy vậy nó cũng không muốn làm phiền hai người họ nữa, súyt chút nữa nó đã quên là bây giờ Nhi không chỉ có mỗi mình nó nữa mà còn có Thiên. Thế rồi nó quay bước đi với một nỗi buồn mà không rõ từ đâu. Nó ghen tị với Nhi hay nó cũng cần một người ôm nó, an ủi nó mỗi khi nó buồn, mỗi khi nó muốn khóc. Nhưng nó chỉ có một mình. Kent ư? Không thể, bởi nó sợ nó sẽ…… nghĩ đến đây nó không muốn nghĩ nữa. Nó lắc đầu xua đi cái ý nghĩ đó.

 

Có vẻ như nó đã quên mất sự tồn tại của Huy, nó cứ thế mà đi còn Huy thì đi đằng sau nó mà nó không hề hay biết cho đến khi nó bắt gặp Kal đang ngồi ở phòng khách cùng Kent. Hình như hai người đang trao đổi gì đó với nhau, khi nhận thấy sự có mặt của nó và Huy mới thôi và nhìn về phía hai người với ánh mắt e ngại vô cùng.

 

Thấy được sự khác thường đó nó gặng hỏi Kal và cuối cùng cũng có câu trả lời, đó là: Nhi phải giữ mái tóc đó cho đến khi kiểm sóat được sức mạnh của bản thân. Nhưng một điều khó cho Nhi là vẫn chưa đến lúc sức mạnh bộc phát hòan tòan, thời gian thích hợp nhất chính là đêm nay 11h, nhưng để có thể làm được thì phải để Nhi trong hồ nước lạnh và sử dụng phép thuật của vương quốc băng để tấn công Nhi thì như thế mới có thể bộc phát hòan toàn sức mạnh đang ở bên trong cơ thể Nhi. Nhưng giai đọan đó rất nguy hiểm, nếu có sai sót gì xảy ra thì Nhi có thể sẽ rơi vào tình trạng hôn mê. Nên đang bàn xem nên làm gì để có thể bảo vệ an tòan cho Nhi trong khi đang thực hiện phép thử đó.

 

Nó không đồng ý với cách này, nó có hỏi còn cách khác không thì Kal nói là không có. Vậy là nó tiu nghỉu, buồn thiu không hỏi han gì nữa. Đang trong trạng thái khó xử thì Huy nói:

 

-Đây là chuyện của Nhi, hãy để cô ấy tự định đọat đi.

 

-Ừ đúng đấy-Kent thấy ý này rất hay nên cũng đồng tình.

 

-……………Hai người còn lại thì vẫn im lặng không nói (là nó và Kal)

 

Mấy một lúc sau thì nó lên tiếng:

 

-Em thấy như thế cũng rất hợp lý. Để em đi hỏi Nhi.

 

-Khoan đã. Bây giờ có vẻ như Nhi đang khá là kích động nên nói chuyện này với Thiên trước rồi xem ý của cậu ta như thế nào đã-Khi nó định đứng lên thì Kal đã cản lại.

 

-Đúng vậy. Chuyện này để tôi-Huy lên tiếng.

 

-Được chuyện này giao cho cậu-Kal nói-Thôi. Thư, bây giờ em đi nghỉ đi trông em vẫn còn mệt lắm.

 

-Vâng.-đáp xong nó thất thần đi lên lầu.

 

-Haizzz…-tiếng thở dái của cả 3 chàng trai vang lên.

 

———————

——————————–

 

Sau khi nói chuyện với Thiên, Huy đi xuống nhà thông báo với mọi người rằng là Thiên đã khuyên giải được Nhi. Đồng thời cho cô ấy thời gian chuẩn bị và muốn nói chuyện với nó. Chỉ cần nghe thế nó đã phi thân lên lầu. Một lúc lâu sau thì nó cùng Nhi đi xuống lầu. Thế là “cuộc hành trình” giúp sức mạnh trong Nhi thức tỉnh được tiến hành theo kế hoạch dưới sự hợp tác của tất cả mọi người. Trong khi mọi người ở đây được an toàn và giúp Nhi thì những ngươi ở nhà cũng có một cuộc chiến mà từ đây nó đã làm thay đổi tất cả, cuộc sống của nó, Nhi, Thiên, Huy, Thiên Du và Thu Hiền cũng như những người có liên quan khác. Và cũng từ đây một cuộc chiến bắt đầu nổ ra.

 

———-End chap 6—————-

CCTVVBT – chap 6b

Công chúa tuyết và vua bóng tối – chap 6 (cont)

Chap 6b: Sức mạnh bộc phát

Khi nó đang đứng trước lựa chọn đầy khó khăn thì bỗng từ đâu 1 quả cầu lửa màu đen hướng thẳng phía Nhi đang nằm. Lập tức đều bất ngờ không

Cả Kent, Kail, Thiên đều bị đẩy đi 1 góc, riêng Huy và nó thì lại bị bắn vào chung 1 góc. Chuyện là thế này, khi thời khắc người Nhi phát sáng như cảm nhận được nguy hiểm cận kề sắp đến nên Huy đã nhanh chóng lao đến bên nó rồi ôm nó trong lòng. Đến khi vụ nổ xảy ra thì cả hai cùng bị bắn về phía sau do lực của hai quả cầu tạo ra.

Phải mất 1 lúc sau mọi người mới có thể đứng dậy, không khí lúc này vô cùng hỗn độn, cả căn phòng đầy khói không nhìn rõ được gì. Huy đỡ nó dậy và cởi chiếc áo khoác của cậu cho nó mặc và che đi chỗ quần áo bị rách. Còn Thiên thì hốt hỏang tìm Nhi, cậu vô cùng đau lòng khi nhìn thấy Nhi nằm giữa căn phòng, quần áo thì bị rách, đầu tóc rối bù và bất tỉnh. Nhưng điều khiến cậu đau lòng chính là mái tóc đen dài ngang vai của Nhi đã đổi sang màu trắng. Điều này chứng tỏ sức mạnh trong Nhi đã thức tỉnh. Có thể do cơ thể Nhi chưa thể thích ứng ngay nên Nhi đã ngất đi. Còn mái tóc trắng chính là thể hiện cho việc sức mạnh đã được phóng thích.

Một lúc sau thì đã không còn ai trong phòng thể dục của trường để lại sau nó là một bãi chiến trường giống như một vụ nổ ga vậy. Sau tiếng nổ thì nhà trường đã cử người đến xem và gọi cơ quan chức năng để mong tìm hiểu được nguyên nhân.

Trong khi mọi người cònn đang bận điều tra cũng như cứu chữa người bị thương (ở đây chỉ Nhi nha) thì có một người đang vô cùng tức giận và thấy hối hận vì hành động của mình. Người đó không ai khác chính là cô gái mang mặt nạ quỷ. Cô ta vốn muốn cảnh cáo Nhi và nó tránh xa Thiên và Huy ra là vì cô ta đã biết họ không phải là người bình thường. Cô ta nghĩ rằng chúng nó không xứngn ở bên Thiên và Huy. Nhưng cô ta không ngờ rằng mình đã tính sai và lại chọn đúng cách khiến cho sức mạnh của Nhi bộc phát. Sau vụ nổ vừa rồi cô ta bị thương khá nặng và cũng hao tổn sức lực khá nhiều. Có lẽ cô ta sẽ không xuất hiện ở nơi này nữa nhưng cô ta cũng không thể trở về. Cô ta rất đang hoang mang không biết nên làm thế nào thì có một bóng đen từ đâu xuất hiện ở sau lưng cô ta khiến cô ta không kịp trở tay và ngất đi không biết gì hơn.

—————————————-

Quay trở lại nhóm của nó.

Khi đã tụ tập đông đủ, Kal-Kent-Huy bế nó-Thiên ôm Nhi thì Kal đã sử dụng pháp lực của mình để đưa mọi người ra khỏi đó để tránh gây chú ý của mọi người ở trường. Kal đưa mọi người đến một nơi không ai có thể phát hiện ra. Nó rất an tòan cho tất cả mọi người không chỉ chúng nó mà ngay cả con người cũng thế.

-Đây là nơi nào vậy kal-kent hỏi kal khi mọi người vừa đến nơi

-Đây là nhà của tôi-kal trả lời nhưng trong câu nói của anh có gì đó rất bi ai.

-Ở đây an tòan chứ-Thiên nghi hoặc hỏi Kal.

-An tòan! Rất an tòan-Kal nói.

-Được rồi. Thiên và Huy đưa Nhi và Thư lên gác nghỉ trước đi rồi xuống đây tôi có vài điều muốn nói-Kal nói tiếp.

-Được.

Thế là Thiên, Huy đưa nó và Nhi lên phòng nghỉ. Còn Kent thì đi vào bếp chuẩn bị nước. Kal thì đi thông báo cho bố mẹ của Thiên nhờ họ thông báo với những người kia. Một lúc sau, Thiên và Huy đi xuống, Kal và Kent đã đợi sẵn họ trong phòng khách.

-Có chuyện gì sao?-Huy hỏi Kal khi cậu và Thiên vừa ngồi xuống.

-Đúng. Chuyện Nhi bộc phát sức mạnh nằm ngòai dự đóan của chúng ta. Vì thế việc chúng ta bị phát hiện chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi-Kal nói.

-Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ-Kent thắc mắc hỏi.

-Đúng-Thiên.

-Hiện tại mọi người cứ ở đây đã, nơi đây rất an tòan. Cho dù họ có phát hiện ra ngay chúng ta thì cũng không tìm được nơi này-Kal nói.

-Thế cũng được. Nhưng bọn tôi phải gọi về nhà đã.-Thiên nói.

-Không cần đâu, tôi đã gọi về nhà cậu rồi Thiên ạ nhân tiện nhờ họ thong báo với bố mẹ của Nhi và Thư-Kal vội nói.

-Hửm…sao ông biết bố mẹ tôi-Thiên với bộ mặt đầy nghi vấn hỏi Kal.

-Đương nhiên-Kal mỉm cười đầy ẩn ý-Thôi cậu và Huy lên chăm sóc hai cô gái của chúng ta đi.Còn Kent…

-Sao lại để Huy chăm sóc Thư, để tôi-từ đầu tới giờ Kent gần như bị xem là không hề tồn tại nên bây giờ thấy Kal nói Huy sẽ chăm sóc nó nên anh chàng vô cùng không hài long và vội cắt ngang câu nói của Kal.

-Mày làm gì mà phản ứng dữ vậy. Tao có việc quan trọng cho mày làm và chỉ có mày làm được nên mới giao “công chúa tuyết” của chúng ta cho Huy chăm sóc. Hiểu không?-Kal nói và nhấn mạnh 3 chữ công chúa tuyết rồi nói to hai từ ở cuối câu nói như 1 điều khẳng định không có gì để bàn cả.

-Biết-Kent như hiểu được hết câu nói của Kal nên anh đành ngậm ngùi nuốt giận và chỉ biết làm theo.

-Được rồi mọi người đi làm việc của mình đi. Còn Kent thôi tôi ra ngòai nói chuyện-kal cũng giận dữ khi nói chuyện với Kent.

Thế là Thiên, Huy cùng nhau lại lên gác xem nó và Nhi như thế nào rồi. Kent thì đương nhiên là theo Kal ra ngoài vườn nói chuyện rồi.

Kal đi ra ngoài vườn trước, còn Kent thì lẽo đẽo theo sau. Họ cứ đi mãi như thế cho đến khi đi vào một rừng cây rất đẹp ở phía sau ngôi nhà của Kal. Cả hai đi vào bên trong ước chừng là đến giữa khu rừng thì Kal mới dừng lại. Nhưng Kal không nói gì cả chỉ lẳng lặng đứng như thế mà nhìn xa xăm về phía trước. Thấy Kal có vẻ đầy tâm trạng như vậy nên Kent cũng không dám làm phiền mặc dù anh vừa lo cho nó vừa rất muốn biết việc quan trọng mà Kal muốn giao cho anh. Đứng mãi mà vẫn không thấy Kal nói gì, hết chịu nổi Kent định lên tiếng gọi Kal thì bất chợt Kal lên tiếng:

-Cậu có biết là những vị hộ pháp không được phép có tình cảm với chủ nhân của mình hay không?-Thật không ngờ Kal lại hỏi Kent một câu như thế.

-Có. Nhưng sao cậu lại hỏi tớ câu đó?-Kent trả lời câu hỏi của Kal nhưng lòng đầy nghi vấn nên hỏi luôn Kal.

-Phải, tại sao mình lại hỏi cậu câu đó? Haha-Kent thấy Kal hôm nay rất lạ, đặc biệt là từ lúc về đây. Anh có linh cảm dường như Kal không muốn trở lại chỗ này thì phải. Giờ nghe thấy câu nói vừa  rồi của Kal anh như khẳng định thêm cho chính giả thuyết của mình. Anh biết lúc này tốt nhất nên im lặng.

-Phải? Tại sao?-kal lại nói với giọng đầy thương cảm-Bởi vì…-Kal nói tiếp nhưng anh lại bỏ giở câu nói.

-Bởi vì cái gì?-kent hỏi

-Bởi vì…bởi vì… Để tránh 1 lời nguyền-Cuối cùng kal cũng nói ra được câu nói mà anh không muốn nhất. Đây có lẽ như là điều đau khổ nhất mà anh phải chịu đựng.

-Sao? Lời nguyền?-Kent với vẻ đầy ngạc nhiên hỏi.

-Đúng.Kal đáp 1 cách đầy chắc chắn.

-Cậu có thể nói rõ tại sao cậu lại nói cho tôi biết chuyện này không?-Khi nghe thấy Kal nói ra lí do đó nhưng lòng Kent không khỏi nghi vấn là tại sao kal lại nói cho anh điều này.

-Là vì…-bỏ lửng câu nói kal nhìn sắc mặt của Kent và cuối cùng anh nhìn sâu vào đôi mắt của Kent rồi mới nói tiếp-là vì…cậu sẽ là hộ pháp của công chúa tuyết. Cậu đã hiểu rồi chứ.

-…………..

Thấy kent không nói gì hay có bất kì một phản ứng nào, kal biết đây là một đòn đả kích khá lớn đối với Kent. Nhưng anh không còn cách nào khác, bởi anh biết Kent có tình cảm với nó nên anh phải chuẩn bị tinh thần cho Kent nếu không anh sợ sau này sẽ có người lợi dụng điểm này để hại Kent và nó. Như thế sẽ rất bất lợi cho kế hoạch lấy lại ngôi vương của Huy.

-Cậu hãy suy nghĩ kĩ đi. Còn nguyên do hãy để lúc khác-Kal nói xong rồi bỏ đi không để Kent có cơ hội hỏi hay nói gì cả.

Giờ đây chỉ còn lại mình Kent với cây cối, với tiếng chim với không khí của thiên nhiên. Nếu như ai vô tình đi ngang qua nơi đây có lẽ sẽ thốt lên rằng: “thật sảng khoái và vô cùng thỏai mái” nhưng đối với Kent thì lại là một màu u tối và dường như là không lối thóat. Kent không biết làm gì với thông tin mà mình vừa nghe được. Anh chỉ biết đứng đó nhìn xuống đất không ngẩng đầu lên lần nào từ khi Kal rời đi. Mọi người sẽ nghĩ tại sao Kent không phản ứng gì ư? Không phải, mà là anh không biết mình nên phản ứng ra sao trong hòan cảnh này? Trong tình cảnh này? Do đó anh chọn cách im lặng để suy nghĩ thôi. Anh cứ đứng đó mãi cho đến khi nghe thấy tiếng hét từ căn nhà vọng ra. Chính nó đã giúp anh thoát khỏi những suy nghĩ của chính mình.

Đón xem chap 6c: Tình yêu của anh

CCTVVBT – chap 6

Chap 6: Sức mạnh bộc phát – Tình yêu của anh

6a: Chọn ai đây?

Khi ánh sáng trong phòng thể dục được bật lên cũng là lúc sự lo lắng của Nhi thêm phần khẳng định. Nó thì bị trói, bên cạnh thì có một người đang đeo 1 chiếc mặt nạ quỷ, xung quanh thì là những kẻ đầu gấu, cùng với những ánh mắt  “dâm tà” khiến cho nó và Nhi không khỏi rùng mình. Nhưng nó biết nếu nó cũng tỏ ra sợ hãi như Nhi bây giờ thì thể nào cô ta cũng sẽ được thế mà tấn công bọn nó nên nó đã cố tỏ ra bình tĩnh. Nó nhìn về phía Nhi, mỉm cười trấn an cùng câu nói:

 

-Không sao đâu, Nhi.

 

Nhi vì quá sợ nên không biết nói gì, không biết nên làm thế nào. Khi nhận được cái mỉm cười cà câu nói của nó Nhi đã thấy bớt cô đơn, bớt sợ hơn nhưng vẫn không thể hết được.

 

Còn cô ta_kẻ đeo mặt nạ quỷ, cứ lặng im nãy giờ để theo dõi cuộc hội ngộ cũng như tâm trạng của hai con mối. Cô ta hình như đang tính toán gì đó, nụ cười mỉa nhưng chứa đựng sự tàn nhẫn cũng như sự mưu toan thì không thể sai đựơc. Nhưng không ai biết cô ta đang nghĩ gì cả, chỉ có bản thân cô ta mà thôi. Thấy được sự sợ hãi của Nhi, cô ta có vẻ thấy rất thú vị và có phần thoả mãn.

 

-Các cô có biết tại sao tôi mời các cô đến đây không-sau một hồi im lặng và lặng lẽ quan sát đối phương cuối cùng cô ta cũng lên tiếng.

 

Nhi thì chỉ biết lắc đầu với khuôn mặt đầy nước, còn nó thì chỉ có nhíu mày như chứng tỏ cho sự khó hiểu. Cô ta thấy thế chỉ cười nhạt và tiếp tục nói:

 

-Tôi sẽ vào thẳng vấn đề luôn. Các cô hãy tránh xa Thiên và Huy ra, họ là của tôi-Cô ta nói với giọng lạnh lùng.

 

-Tại sao chúng tôi phải nghe cô? Nó hỏi

 

-Hừm…nếu không…-cô ta bỏ lửng câu nói rồi nhìn về phía mấy tên đồng bọn.

 

Nhận thấy được hành động ấy, nó dường như đã hiểu. Rồi bất chợt nó hỏi:

 

-Cho dù chúng tôi có đồng ý hay không thì kết quả vẫn vậy phải không?

 

Có 1 tia ngạc nhiên hiện lên trong mắt của cô ta nhưng rồi vụt tắt ngay. Cô ta nói:

 

-Thật không ngờ cô lại có thể nhìn thấu tôi như thế. Thế nào?

 

-Tôi thì có thể tránh xa bọn họ được, điều này tôi đảm bảo. Nhưng còn Nhi thì chắc-chắn-là-không. Nó nói và nhấn mạnh 4 chữ “chắc chắn là không” ở cuối câu.

 

-Chuyện đó là việc của Nhi cô đâu thể xen vào-nói rồi cô ta tiến về phía Nhi đang đứng-thế nào Nhi, cô có chịu rời xa Thiên hay không?

 

Nhi tuy vẫn đang trong tình trạng sợ hãi nhưng Nhi vẫn đủ tỉnh táo để nhận biết được việc gì đang diễn ra. Khi nghe cô gái mang mặt nạ quỷ hỏi: “cô có chịu rời xa Thiên hay không?” thì Nhi như bừng tỉnh. Nhi nhìn chằm chằm vào người vừa phát ra câu nói ấy, Nhi suy nghĩ đăm chiêu 1 lúc rồi cố gắng giữ hơi thở điều hoà như bình thường và tra lời:

 

-Tại sao tôi phải rời xa anh ấy khi anh ấy cũng thích tôi và tôi cũng thích anh ấy?-câu nói của Nhi như 1 câu hỏi ngược đối với cô ta. Cô ta không ngờ rằng Nhi lại trả lời cô ta bằng 1 câu hỏi như vậy. Nghe xong cô ta chỉ biết cười. Rồi bất chợt cô ta nắm lấy tay Nhi và bóp chặt rồi nói:

 

-Thế thì các ngươi đợi và lãnh hậu quả đi-nói xong cô ta đi thẳng ra cửa không hề quay đầu lại.

 

Dường như đồng bọn của cô ta đã nhận thấy có lẽ đã đến “phần diễn của mình” rồi nên chúng bắt đầu tiến đến chỗ của nó và Nhi. Nhi đến giúp cởi trói cho nó và cả hai cùng lùi dần về phía sau cho đến khi cả hai chạm tường. Hết đường để lùi, không biết phải làm sao. Bỗng nó thấy thật hối hận khi thách thức cô ta, nhưng nó biết cho dù có hối hận thì cũng không thể làm gì được nữa rồi. Nó đang nghĩ đến việc dùng sức mạnh của mình để thoát khỏi đây nhưng rồi chợt nhớ đến hoàn cảnh hiện tại của mọi người nên nó không sử dụng sức mạnh của mình.

 

Không biết người khác trong lúc hỗn loạn thế này sẽ nghĩ đến ai mà tự dưng nhớ đến Huy. Nó thấy thật buồn cười, nhưng dù sao vẫn có còn hơn không có lấy 1 điểm tựa nào. Nhi thì có Thiên, còn nó thì có ai, chẳng ai cả, ngay cả mẹ nó, bố mẹ nuôi hay Kent nó đều không tin tưởng hoàn toàn. Lí do? Nó cũng không biết tại sao lại thế, chỉ là nó cảm thấy hình như họ đang che giấu nó 1 điều gì đó thôi.

 

Tình thế lúc này của nó và Nhi càng ngày càng nguy hiểm, bọn chúng càng ngày càng đến gần. Không biết thế nào, trong thâm tâm nó cứ gọi tên của Huy “Huy ơi đến cứu em, cứu bọn em với. HUY”.

 

——————————

 

Cùng lúc đó.

 

“Huy ơi đến cứu em, cứu bọn em với. HUY”

 

-Trúc Thư?- dường như Huy nghe thấy lời kêu cứu của nó, hay là tâm hai người thông nhau? Cậu không biết rõ nhưng điều cậu có thể cảm nhận được lúc này chính là cậu cảm thấy nó đang gặp nguy hiểm. Nghĩ như vậy, cậu liền đứng dậy chạy ra khỏi lớp mặc cho là đang trong giờ học.

 

-Thấy Huy có biểu hiện khác thường, tự dưng bỏ ra khỏi lớp, Thiên hỏi: “Đang trong giờ học, ông đi đâu vậy?”

 

-Thư đang gặp nguy hiểm-Huy chỉ nói mỗi câu ấy mà dường như đã đánh thức bao “tâm hồn”. Ngay lập tức, cả Kent, Kail và Thiên đều giật mình, và thế là cả 3 cùng chạy ra khỏi lớp sau khi xin phép cô giáo rồi vội đi đến lớp của bọn nó.

 

Đúng là khi đến lớp cả 4 đều không thấy nó và Nhi đâu cả. Hỏi cả lớp thì chả ai biết, thế là cả lũ đành rời khỏi khu nhà của khối 10. Đứng giữa sân trường, Huy đăm đăm nhìn xung quanh rồi chạy về phía khu nhà thể thao của trường. Những người còn lai chỉ biết chạy theo, không ai hỏi câu nào cả.

 

—————

 

Còn tình trạng của Nhi và nó là đang bị bọn chúng ve vãn, tấn công nhằm thực hiện hành vi xấu xa. Cả nó và Nhi đều cố gắng chống lại nhưng với hai đứa con gái không có võ mà đứng trước 1 lũ con trai to, khoẻ, đông hơn mình thì không thể nào mà chống nổi. Thế là bọn nó phải chịu nổi nhục bị chúng xé quần áo. Nó vẫn cố chống trả nhưng Nhi thì đã ngất xỉu nên nó cố đẩy lũ đang giữ nó để quay ra bảo vệ Nhi. Cố gắng gọi Nhi dậy nhưng xem ra là vô ích. Rồi thế là…

 

“Rầm”

 

Bỗng cánh cửa của phòng thể dục mở ra, người đứng sau khi cánh cửa mở không ai khác chính là Huy theo sau còn có Thiên, Kent và Kail nữa. Nó thấy vậy rất mừng nên nước mắt cứ thế tuôn trào. Và cuộc chiến bắt đầu diễn ra, những tiếng “rầm”, “bốp”, “chát”, “uỳnh”…. cứ thế vang lên. Khi những lũ kia đã ngả xuống thì cũng là lúc 4 chàng trai tiến tới phía hai cô gái_1 tỉnh, 1 ngất xỉu. Thiên đi về phía Nhi, còn nó thì cả Kent và Huy đều tiến lại. Thế rồi…….

(Các bạn nghĩ nó sẽ tiến về phía ai? Huy? Kent? Chờ chap sau nha?)

CCTVVBT – chap 5

Chap 5: Nguy hiểm cận kề

Vậy là theo kế hoạch đã bàn, Thiên và Nhi chính thức trở thành một đôi. Ai ai trong trường cũng rất bất ngờ về sự việc này chỉ trừ những ngừơi có liên quan thôi. Và thế là Băng Nhi nghiễm nhiên trở thành mục tiêu được chú ý tới nhiều nhất bởi các fan cuồng nhiệt của Thiên do Quỳnh, một người bạn của Hiền_chị họ của Nhi. Nhiều lần Quỳnh đã tìm cách gây khó dễ thật trí là doạ, bắt  nạt, đe doạ nhưng Nhi vẫn không chịu chia tay Thiên như lời họ nói. Tại sao ư? Có hai lí do, thứ nhất là do cuộc hợp tác của họ, thứ hai là Nhi cũng thích Thiên và Thiên cũng thế. Bằng chứng là “now”, hiện tại Thiên đang nắm tay Nhi đi ra phía sau vườn trường, đúng ngày sinh nhật của Nhi tròn 15t. Cái ngày mà sức mạnh của Nhi sẽ bộc phát vào 10h đêm nay. Thiên chọn thời điểm này để tỏ tình không phải là không có lí.

-Nhi?-Thiên dịu dàng lên tiếng.

-Vâng-Nhi cười tươi đáp lại mặc dù trong lòng Nhi hiện tại đang rất run, còn mặt thì đã đỏ ửng hết cả lên.

-Anh có chuyện muốn nói với em.-Sau khi hít 1 hơi thật sâu, Thiên mới dũng cảm nói tiếp.

-Vâng anh nói đi. Em nghe.

-Anh…anh thích em. Em nhận lời yêu anh chứ-Thiên dõng dạc tuyên bố khiến Nhi ngẩn người không biết nói gì cả. Đương nhiên rồi. Không ai biết rằng giờ trong lòng Nhi đang vui sướng thế nào cả, điều đó chỉ có mình Nhi biết thôi.

Thấy Nhi trầm mặc súôt từ nãy đến giờ mà không nói gì khiến Thiên có chút lo lắng. Anh lại gọi Nhi, phải đến lần thứ 3 Nhi mới có phản ứng với lời anh nói.

-Anh gọi em ạ-Nhi đưa bộ mặt không hỉểu hỏi lại Thiên.

-Phải. Anh gọi em hỏi xem em có đồng ý yêu anh không?-Thiên tức nói thẳng luôn.

-Em……….em-Nhi tự dưng thấy sợ khi nhìn thấy bộ mặt này của Thiên,

-Anh xin lỗi đã làm em sợ.  Mỗi lần mất bình tĩnh anh đều vậy-Câu nói vừa dứt Thiên liền hối hận nên vội đính chính với Nhi.

-Không sao. Nói thật em cũng rất thích anh. Nên em mới đồng ý làm bạn gái anh. Và đã là bạn gái anh thì đương nhiên sẽ nhận tình cảm của anh mà phải không?- Đột nhiên Nhi bình tĩnh đến lạ lùng mà đáp lại Thiên,

-Thật không?-Bỏ qua sự khác thường của Nhi Thiên nghi vấn hỏi lại.

Nhi chỉ gật đầu, rồi cúi mặt xuống đất. Rồi cô cảm thấy vòng tay ấm áp của Thiên đang ôm mình, cùng với đó là mùi hương quen thuộc của anh. Bây giờ trông họ thật hạnh phúc. Nhưng họ không biết đang có nguy hiểm sắp xảy đến với họ.

Cách chỗ của Thiên và Nhi đứng không xa có một bóng người đang nhìn chằm chằmvào họ với đôi mắt rực lửa và đầy căm thù. Tức giận nên người đó đành quay bước bỏ đi và chỉ để lại câu nói trong gió thoảng:

-Các người cứ chờ đó ta không để các ngươi được toại nguyện đâu.

——————————————————–

Tại căn tin trường

-Không biết hai bạn có gì muốn thông báo đây-mọi người vừa ngồi xuống 1 chiếc bàn to ở ngay giữa phòng. Vì thế mà đa thu hút không ít ánh mắt hiếu kì của mọi người đổ dồn về phía chúng nó.

-Ừm có……nhưng mà chuyện này hơi khó nói-Nhi lên tiếng có chút ngập ngùng và ngượng nữa.

-Way way, xem kìa sao tự dưng lại đỏ mặt lên vậy.-nó trêu.

-Tôi và Nhi xin tuyên bố là chúng tôi chính thức là 1 đôi-Thiên dõng dạc tuyên bố.

-HẢ??? CÁI GÌ??? KHÔNG ĐÙA CHỨ-nó hét lên khi nghe thấy Thiên tuyên bố như vậy. Tuy rằng nó cũng biết là Nhi có tình cảm với Thiên, nhưng riêng Thiên thì nó không biết nên nó mới có kế sách cho người giả làm người yêu của nhau. Một mặt là giúp Nhi tỏng việc kìm hãm được sức mạnh của Nhi trong thời gian tới chờ đến ngày sinh nhật 15 của Nhi. Mặc khác là muốn vun đắp tình cảm cho hai người này nhưng không ngờ mọi chuyện lại xảy ra quá nhanh và bất ngờ thế này.

-Cô làm cái gì mà hét to thế hả? Định hại người khác bị điếc à-Huy gắt lên nói nó.

-Kệ tôi. Hai người không đùa đấy chứ-Trả lời Huy xong nó quay qua Thiên và Nhi hỏi lại. Và kết quả là hai cái đầu cùng gật 1 lúc.

-Hehe…..thế thì hai người phải có  lễ gì chứ nhỉ?-nó nháy mắt với Nhi và Thiên.

-Lễ gì?-Thiên ngơ ngác hỏi nó

-Cái này anh nên hỏi Nhi ấy. Thôi em có việc em đi trước đây. Hẹn lúc tan học nha. Bye-Nói xong nó đứng lên luôn để lại 5 người còn đang ngơ ngác với những suy nghĩ của riêng họ.

—————–

Cùng lúc đó, ở 1 nơi cách chỗ chúng nó ngồi không xa

-Được lắm. Ta sẽ cho các người phải trả giá cho sự việc này-Một người con gái với 1 đôi mắt sắc (giống dao lắm đó, cẩn thận kẻo bị chảy máu >”<)

-Alô. Mày thực hiện kế hoạch đó vào sáng nay cho tao.

-[………]

-Bây giờ

-[…………]

-Địa điểm như cũ. OK. Hẹn lúc nữa gặp lại. Bye. Tao chờ.

——————-

-Nhi ơi, có người gửi cho cậu nè-1 cô bạn từ đâu đưa cho Nhi 1 mảnh giấy.

-Ừ, cảm ơn. Cậu có biết là ai không?-Nhi hỏi

-Không biết. Người đó cũng chỉ chuyển hộ thôi hay sao ấy?-cô bạn đó nói.

-Cảm ơn-Nói rồi Nhi mở tờ giấy ra

[Phòng thể dục, ngay bây giờ, 1 một mình. Nếu không bạn mày sẽ chết.

Kẻ chết chóc]

Đọc xong, Nhi sợ hãi thấy rõ. Nhưng có vẻ như không ai biết điều đó mà nó không biết đã đi đằng nào rồi. Nhi bắt đầu thấy lo lắng không biết nó có rơi vào tay bọn người đó không? Nhi lập tức lấy điện thoại gọi cho nó nhưng không ai nghe máy cả. Thế là sau 1 hồi đấu tranh Nhi quyết định đi đến phòng thể dục 1 mình.

—————–

Phòng thể dục

-Haha rồi các người sẽ biết ta là người như thế nào mà dám động đến hai hoàng tử của ta

-Cô định làm gì chúng tôi-là giọng của nó vang lên có chút sợ sệt

 

-Đợi bạn cô đến đã-cô gái giọng rất sắc và đậm chất thù hận vang lên

 

-Chị hai, cô ta đến rồi-1 tên đàn em của cô ta lên tiếng

 

-Trò vui sắp bắt đầu-cô ta lên tiếng

—————————

Nhi đến phòng thể dục nhưng tối om chả nhìn thấy gì. Tuy sợ nhưng Nhi vẫn rụt rè từng bước đi vào. Đến khi vào đến giữa nhà của phòng thì đèn lập tức sáng lên và mọi thứ trong phòng lúc này đều được chiếu sáng. HIện tại xung quanh Nhi là 1 đám du côn với bộ mặt nhìn trông rất đáng sợ, đối diện với nơi Nhi đang đứng là chiếc xe mà nó đang bị trói trên đó. Đằng sau là người mang nặt nạ quỷ (trông phát gớm, cái này giống mấy cái mặt nạ trong mấy bộ phim ma). Người mang mặt nạ từ từ tiến lại chỗ Nhi đứng và……….

CCT và VBT – chap 4.2

Chap 4b: Hợp tác

 

Những người đi cùng Thiên đều là anh em của cậu và Huy. Những người kia thấy đại ca của họ đang đua rất hứng thú thì bỗng dưng dừng lại đứng bên cạnh 1 cô gái. Không những thế mà còn được cô gái đó, tất cả đều thầm nghĩ “đại ca sướng thật, tự nhiên lại có người ôm”. Còn đối với Huy, thì cậu thấy đây là chuyện khá là khó hiểu. Theo như cậu biết thì Băng Nhi là 1 cô gái ngoan hiền, không bao giờ đi chơi đêm. Sao hôm nay lại ở đây mà còn lại ở chỗ vắng vẻ này. Nghĩ đến đây, lập tức cậu rút điện thoại ra và gọi cho ai đó:

 

-Alô, gia đình Phạm Hoàng xin nghe!- đầu dây bên kia vang lên 1 giọng nói trong trẻo nhưng cũng rất dứt khoát.

 

-Tôi, Huy đây-Huy lạnh lùng đáp

 

-Sao anh có số của nhà tôi-Thư khó chịu hỏi Huy.

 

-Việc đó để sau. Cho tôi hỏi Hà Băng Nhi có chuyện gì sao?

 

-Băng Nhi? Anh hỏi để làm gì.

 

-Vì tôi nhìn thấy Băng Nhi ở ngoài công viên giữa đếm hôm thế này-Giọng Huy có chút khích tướng.

 

-Cái gì? Vậy cậu ấy đang ở chỗ anh à-Thư với giọng lo lắng hỏi Huy.

 

-Phải, nhưng cô bạn của cô đang ở bên bạn của tôi Thiên-Huy nói rõ tình hình.

 

-Vậy chỗ các anh là chỗ nào tôi sẽ đến ngay.

 

-Không cần, tôi sẽ qua đón cô. Chuẩn bị đi cô “công chúa tuyết” của tôi ạ. Bye……Rụp-không để cho Thư có dịp phản ứng Huy liền cúp máy luôn. Sau đó, cậu dặn dò vài câu với bọn đàn em và quay xe hướng về phía nhà của Trúc Thư.

 

15’ sau.

 

-Anh ta thật quá đáng không để mình kịp nói gì đã cúp máy rồi. Độc đoán-Thư lẩm bẩm rủa Huy.

 

-Thôi nào Thư việc tìm Nhi về quan trọng hơn-Kent nói.

 

-Đúng đấy. Vậy là mọi chuỵên có vẻ như nằm ngoài dự đoán của chủ nhân rồi. Haizzz.-Kal lên tiếng rồi lại thở dài.

 

-Mấy anh đừng có nói tốt cho anh ta. Không biết ở anh ta có gì hay mà bọn con gái thần tượng anh ta thế không biết-Thư lại cau có nói.

 

-Thật không ngờ mới vào trường có mấy ngày mà em đã biết không ít về anh ta nhỉ. Hay là em đang ghen thế-Kal cười tinh quái trêu chọc Trúc Thư.

 

-Em mà thèm vào ấy. Nếu có thật chắc em……

 

Kíttttttttttt

 

Tiếng phanh xe máy vang lên làm cắt ngang cuộc trò chuyện của Thư, Kent và Kal.

 

-Lên đi, tôi chở cô đến đó-Huy lạnh lùng lên tiếng không thèm để ý đến hai người kia.

 

-Chúng tôi cũng cùng đi-Kent lên tiếng.

 

-Không. Chỉ có mình “công chúa tuyết” thôi-Huy nhếch mép nói

 

-Cái gì??? Anh vừa gọi ai là công chúa tuyết-Kent ngạc nhiên hỏi lại. anh dường như sợ mình nghe nhầm.

 

-Chả lẽ tôi nói sai hả Kal?-Huy nhướn mày hỏi Kal.

 

Kal chỉ thản nhiên lắc đầu trước con mắt ngạc nhiên tột độ của Thư và Kent.

 

-ÁAAAAAAAAAAA….Anh làm cái trò gì vậy? Cho tôi xuống-Trong lúc còn đang bận suy nghĩ tại sao Huy lại biết thân thế của mình thì Thư đã bị Huy lôi lên ngồi đằng trước mình và phóng thật nhanh về nơi mà cậu vừa xuất phát.

 

Còn Kent, Kal thì bị bỏ lại ở trên đường. Không nên làm gì, đuổi theo chắc không kịp thế nên cả hai cùng nhau đi về nhà của Thư để chờ kết quả vậy.

 

Còn về Nhi, sau khi khóc đã đời và làm ướt hết 1 bên vai áo của Thiên thì cô mới chịu bỏ ra. Vừa lau nước mắt, nước mũi (khiếp chị này khóc ghế quá à, chỉ tội cái áo của anh Thiên thôi) nói:

 

-Em xin lỗi. Làm bẩn áo anh mấy rồi.

 

-Không sao. Hình như em có chuyện gì phải không-Thiên dè dặt hỏi.

 

-Hả? à cũng có. Anh cho em hỏi anh một câu được không?- Đến lượt Nhi dè dặt hỏi lại.

 

-Được có gì em cứ hỏi. Nếu biết anh sẽ trả lời em-Thiên khẳng định.

 

-Anh…..anh có phải là vua bóng tối không?-Nhi nói mà những từ ngày càng nhỏ nhưng Thiên vẫn nghe thấy.

 

-Sao em biết?-Thiên ngạc nhiên hỏi.

 

-Vậy là đúng thật sao? Vậy là em sẽ không còn được gặp bố mẹ nữa rồi huhu-hỏi xong rồi Nhi lại tiếp tục khóc.

 

-Thôi em đừng khóc nữa, nín đi. Em làm anh buồn đấy-Vừa nói Thiên vừa lau nước mắt cho Nhi rồi lại ôm Nhi vào lòng.

 

Tưởng rằng sẽ được yên bình như thế nhưng nào chỉ với 1 tiếng “kít” đã phá vỡ tất cả. Tiếng ấy đã làm Nhi bình tĩnh lại đôi chút và ngượng ngùng ra khỏi lồng ngực của Thiên, cứ thế cuối xuống không dám ngẩng đầu lên nếu không có tiếng gọi của Trúc Thư:

 

-Băng Nhi

 

-Trúc Thư. Sao cậu lại ở đây.

 

-Sao lại không? Hay là cậu không muốn ai phát hiện ra chuyện tốt đẹp của cậu-vừa nói Thư vừa đảo mắt qua Thiên. Lời nói vừa dứt ra liền khiến cho cả hai ngượng ngùng mà quay mặt đi. Nhưng nào ngờ hai người lại quay mặt vào nhau thế là cái cảnh này không tránh khỏi làm cho người khác phải buồn cười.

 

-Hahaaaaaaaaaa…….buồn cười quá mất. Hai người……..hahahaaa. Mình chỉ trêu tí thôi mà hai người lại ngượng ngùng thế…haha buồn cười quá đi mất-Thư vừa nói vừa cười khi nhìn thấy tình cảnh của Nhi và Thiên.

 

-Cô cười đã chưa? Chúng ta còn có việc cần bàn bạc đó-Huy nãy giờ im lặng bây giờ mới lên tiếng. Thiên thì gửi 1 ánh mắt cảm ơn đến cho Huy. Còn Nhi thì vẫn ngượng nên chỉ dám cúi đầu xuống thôi. Nghe thấy Huy nói vậy cô mới ngẩng đầu lên thắc mắc:

 

-Bàn bạc? Chúng tôi có liên quan gì đến anh mà phải bàn bạc hả

 

-Sao lại không nhỉ?-Huy lạnh lùng đáp.

 

-Thư?-Nhi vẻ mặt khó hiểu nhìn nó.

 

-Được. Bàn bạc thì bàn bạc. Anh nói trước đi-Nó đáp 1 cách thẳng thắng.

 

-OK. Bây giờ giới thiệu đã chứ nhỉ. Tôi, Huỳnh Khánh Huy, người có huyết thống hoàng tộc của vương quốc băng. Thiên, vị vua hợp pháp của vương quốc bóng tối. Đến các cô.

 

-Phạm Hoàng Trúc Thư, công chúa tuyết. Hà Băng Nhi, người có sức mạnh huỷ diệt của bóng tối. Màn chào hỏi coi như xong-Nó đáp lễ.

 

-Gì? Anh Huy là người mà sau này sẽ là chồng….ưm ưm.-Nhi chưa kịp nói hết câu đã bị nó bịt miệng lại và nói:

 

-Những chuyện khác để sau hãy nói. Giờ bàn bạc với họ mới là việc chính-Nó nói nhưng ánh mắt hình viên đạn nhìn Nhi khiến Nhi chỉ còn biết gật đầu đồng ý.

 

-Được rồi. Nghe đây, theo tin tình báo của chúng tôi thì ông Khoa_vua hiện tại ở vương quốc băng_cùng với nhiếp chính Phùng Thanh Tùnh_chú của Thiên đã tìm ra khu vực mà chúng ta đang ở rồi. Vì vậy bây giờ chúng ta nên đi đâu cũng thành 1 nhóm để có thể dễ bề hỗ trợ nhau. Chúng ta không biết họ đã biết được những gì nên rất khó đề ra biện pháp thích hợp lúc này. Ý mọi người thế nào?-Huy nói

 

-Uhm, cũng được nhưng mà tôi sợ sẽ gây chú ý lắm. Hay thế này đi, dù sao Nhi cũng sắp đến ngày mà sức mạnh trong người cậu ấy bộc phát nên để Thiên bên cạnh Nhi coi như hai người là 1 đôi.OK?-Nó tinh nghịch trêu Nhi và Thiên.

 

-Gì? Không được?-Nhi lập tức phản bác lại ý kiến của nó.

 

-Tôi thấy ý kiến này không tồi. Thiên, còn ông?-Huy có vẻ đồng tình với nó về chuyện này.

 

-Uhm. Cũng hay đấy chứ.-Thiên cười nói. Nụ cười ẩn chứa 1 sự ma mãnh.

 

-Thế là xong 1 việc. Còn lại tôi, anh (chỉ Huy nha), anh Kal và anh Kent nữa thì lập 1 nhóm đi. DÙ sao anh cũng có quen biết anh Kal mà. Thế nào?-Nó đề nghị.

 

-Hừ sao tôi phải vào nhóm với cô và họ hả. KHông thích, tui đơn thương độc mã là được rồi.-Huy “cao ngạo” đáp.

 

-Không thích? Thế nếu vậy anh còn bày đặt hợp tác làm gì hả?-Nó cáu quát lại.

 

-Kệ tôi. Tôi và Thiên với nhóm của cô vẫn như bình thường nhưng sẽ thông qua Nhi_bạn gái của Thiên để liên lạc tránh bị chú ý. Thế nào?

 

-Hừ. Càng tốt. Thôi chết muộn rồi chúng tôi phải về rồi, Nhi về thôi-nói xong nó chợt nhìn đồng hồ thì đã thấy gần nửa đêm rồi nên giục Nhi đi về.

 

-Để bọn anh đưa về-Thiên đề nghị-Dù sao bây giờ bọn anh cũng phải về rồi.

 

-Uhm…em thì ko sao nhưng không biết ai đó có chịu không thôi-nó vừa nói vừa liếc Huy.

 

-Tôi sẽ chở cô, còn Nhi Thiên chở. Lên xe-Huy nét sa sẩm lạnh lùng lên tiếng.

 

-Đi thôi-nó đáp.

 

Huy và Thiên đưa nó và Nhi về nhà nó, dù sao bố mẹ Nhi cũng đang ở đây mà. Khi đã thấy họ an toàn thì Huy và Thiên mới phóng xe rời khỏi đó. Nhưng họ đâu biết rằng đã có người nhìn thấy tất cả những gì xảy ra từ lúc Huy đón nó đến chỗ của Nhi. Phải chăng nguy hiểm đang cận kề họ?

—–end chap 4———–

CCT và VBT – chap 4.1 Hà Băng Nhi là ai?

Còn về Băng Nhi, vùa về đến nhà cô đã líu lo hát, trông rất vui vẻ. Bố mẹ B.Nhi nhìn thấy không khỏi thắc mắc “con bé hôm nay sao yêu đời thế” hay “có chuyện gì vui hay sao mà vừa cười vừa hát thế không biết”. Đến bữa ăn, tuy rằng Nhi không hát nữa nhưng vẫn cười mãi không thôi nên càng làm cho bố mẹ cô đã thắc mắc giờ lại càng thắc mắc hơn. Thế là không chịu nổi cảnh này nên bố của Nhi đã lên tiếng hỏi:

 

-Nhi, sao con cứ cười mãi vậy. Có chuyện gì vui sao?

 

-Dạ, bố hỏi gì cơ ạ?-giật mình bởi tiếng gọi cùng câu hỏi của bố. Nhi hỏi lại.

 

-Trời tâm hồn con đang treo ngược cành cây ah. Ta đang hỏi là có chuyện gì vui à mà sao sao suốt từ lúc về nhà tới giờ con cứ cười suốt thể-bố của Nhi nhí nhảnh (ông ấy thơ mộng quá ^^) nói lại cho cô nghe.

 

-À. Bí mật ạ. Hihi-Nhi trả lời và lại cười như “điên”. Thấy vậy bố mẹ Nhi cũng  không hỏi thêm gì nữa mà chỉ biết lức đầu chịu thua, rồi tiếp tục bữa tối của mình.

 

Sau bữa tối, Nhi cùng mẹ Nhi dọn dẹp trong bếp. Bố Nhi thì ngồi ngoài phòng khách đọc báo. Bỗng dưng tiếng chuông cửa vang lên. Ông Khôi_bố Nhi lên tiếng:

 

-Nhi con ra xem ai đến

 

-Vâng ạ-Nhi lế phép đáp

 

Vài phút sau.

 

-Mời hai anh vào trong nhà-Nhi lễ phép mời hai chàng trai vào nhà. Ở cả hai đều toát lên một vẻ lạnh lùng khiến người khác nhìn vào cũng phải khiếp sợ. Và một người trong hai anh chàng đó không ai khác ngoài Thiên Du_quốc vương của “quỷ”.

 

-Cảm ơn-T.Du đáp

 

-Bố, mẹ có người cần gặp-Vừa vào đến nhà Băng Nhi đã hô to thông báo.

 

Vừa dứt lời thì mẹ Nhi từ trong bếp đi ra đến phòng khách, rồi nhìn lướt qua Thiên Du và anh chàng cùng đi. Bà hiếu khách mở lời:

 

-Mời hai cậu ngồi. Hai cậu uốn gì.

 

-Vâng, cảm ơn. Cho chúng cháu nước trắng được rồi-Thiên Du đáp.

 

-Không biết cậu cần gặp chúng tôi có chuyện gì?-bố Nhi lên tiếng hỏi.

 

-Đợi Băng Nhi đã-Thiên Du vẫn lạnh lùng mà trả lời.

 

-Mời hai anh uống nước. Mọi người cứ nói chuyện con xin phép lên phòng-Vừa dứt lời Nhi đã mang nước ra. Nhưng vừa định rời lên phòng thì Thiên Du gọi lại:

 

-Nhi, cô cũng ngồi xuống đi. Chuyện này cũng có liên quan đến cô đấy.

 

-Sao ạ. Vâng-Nói xong Nhi ngồi xuống bên cạnh mẹ mình.

 

-Tôi sẽ vào thẳng vấn đề luôn. Chuyện là thế này…………………Các vị đã rõ rồi chứ-Thiên Du nói mà như khẳng định.

 

-Nói như vậy là có thể là gia đình chúng tôi đang gặp nguy hiểm-bố Nhi lo lắng hỏi sau khi nghe xong những thông tin của T.Du đưa ra.

 

-Phải. Và người có thể giúp khống chế sức mạnh của Băng Nhi chỉ có duy nhất một người-Thiên Du tiếp tục nói.

 

-Là ai? Chúng tôi phải tìm người đó ở đâu? Cậu giúp chúng tôi được chứ-Mẹ nhi nói với giọng đầy nghẹn ngào vì khóc.

 

-Có.

 

-Là ai ạ-Ba của Nhi lại hỏi

 

-Cái  này nên hỏi Trúc Thư, bạn của Băng Nhi xem ai là vua bóng tối. Tôi đã làm xong nhiệm vụ của mình rồi. Xin lỗi đã làm phiền-Thiên Du nói xong thì đứng lên-À quên, phiền hai bác thông báo với bố mẹ của Hiền là từ nay cô ấy sẽ không về nhà nữa đâu.

 

-Sao? Cậu quen Hà Thu Hiền, cháu gái tôi ư?-Bố của Nhi thật sự ngạc nhiên khi nghe được câu nói đó của T.Du.

 

-Phải, cô ấy là bạn gái cháu và có thể sau này sẽ là vợ cháu. Tạm biệt, không cần tiễn-Nói xong anh lập tức xoay người ra hướng cổng sắt đi về. Đáng nhẽ là Thiên Du định ngày mai mới nói chuyện nhưng vì Hiền phản đồi nên anh đành phải nói vào tối nay. Anh phải làm cho Hiền ngủ mê man thì mới đi được. Nếu không còn lâu thực hiện được bước đầu trong kế hoạch của bản thân.

 

Còn về Băng Nhi sau khi nghe xong thì thật mà tin ngay được, nhất thời hoảng loạn không nghĩ được gì cả. Chỉ biết rằng sau khi T.Du vừa đi khỏi thì Nhi cũng rất nhanh sau đó chạy ra ngoài khiến bố mẹ Nhi không kịp trở tay. Cô chạy, cô chỉ biết cô chạy, bước chân của cô vô định chạy về phía nhà của Trúc Thư. Và cũng tình trạng như thế cô chạy ra khỏi nhà của Trúc Thư đến nỗi không ai có thể kịp phản ứng gì cả. Có lẽ đây là một đòn đả kích rất lớn đối với một cô gái hiền lành nhút nhát đôi chút. Những chuyện vừa xảy ra với Nhi khiến cô khó mà chấp nhận ngay được nên có lẽ mọi người đã kệ cô, để có một không gian của riêng mình để suy nghĩ và mong cô sẽ cố gắng hiểu.

 

Sau một hồi chạy Nhi bắt đầu đã thấm mệt. Cô cúi người mà thở dốc, trông cô bây giờ thật chẳng giống một Hà Băng Nhi mà mọi người đã biết, vui vẻ, hoạt bát cũng như rất yêu đời. Trông cô bây giờ chả khác nào một con ma, đầu tóc thì rồi, người đầy mồ hôi. Khi đã lấy lại được hơi thở, đến lúc này cô mới có thể nhìn rõ xung quanh. Bây giờ trời có vẻ đã khuya lắm rồi, xung quanh bóng người qua lại rất ít thậm chí là không có. Bên kia đường có một công viên, đèn trong công viên vẫn còn sáng, thế là cô quyết định đi sang bên đó. Nhưng vừa mới đi đến nửa đường thì không biết từ đâu có một tập đoàn xem máy đang dàn hàng ngang phóng với tốc độ rất khinh khủng đang hướng về phía cô đứng. Giờ phút này cô chỉ bíêt đứng chôn chân không thể nhúc nhích được gì. Và chuyện gì đến cũng phải đến nhưng bất chợt không có một chiếc nào sượt qua cô mà thay vào đó là một chiếc xe đua màu trắng khá là sành điệu đỗ ngay bên cạnh cô. Nhận thấy cô có vẻ bình tĩnh hơn, người con trai ngồi trên xe mới lên tiếng:

 

-Băng Nhi, muộn thế này rồi cậu làm gì ở đâu vậy?

 

-Thiên!!!Cậu…cậu…-Nhi lắp bắp nói khi nghe thấy một chất giọng rất quen thuộc. Rồi khi nhìn rõ được khuôn mặt của người ở trước mặt thì Nhi đã khóc, khóc thật to. Bất ngờ nhất là Nhi vừa khóc vừa ôm lấy Thiên và cũng vừa nói:

 

-Thiên, em sợ……em sợ…….huhuuuuuuuuuu

 

-Ơ kìa Băng Nhi, bạn sao vậy?-Thiên lúng túng thấy rõ khi Nhi đang khóc ở trong lòng mình.

-Huuuuuuuuuuuuuuuuu-đáp lại chỉ là những tiếng khóc càng to hơn trước cùng những tiếng nấc.

cont

CCT và VBT – chap 3.2: Lộ diện

Sau một hồi đắm say trong nụ hôn ngọt ngào của nhau thì Thiên Du và Hiền mới buông nhau ra. Thiên Du thì tỏ ra chưa có gì còn Hiền tuy có bất ngờ vì nụ hôn của anh và mặt thì đỏ lên thấy rõ nhưng cô vẫn rất giận anh vì làm cô phải cô đơn một mình trong gần 1 tuần nay. Anh đi đâu làm gì ở bên ngoài cô không quan tâm nhưng cô không muốn phải chờ đợi anh khi không biết lúc nào anh có trở lại không? Cô sợ? Phải cô rất sợ, cô sợ cô đơn, sợ sự ghẻ lạnh của anh dành cho cô. Cho nên sau nụ hôn đó cô đã quay mặt đi không thèm nhìn mặt anh bởi cô sợ cô sẽ ngả vào vòng tay của anh để rồi ngày mai cô không thể gượng dậy nổi. Cô không thích dựa dẫm vào anh quá nhiều nên cho dù cả anh và cô có yêu nhau đến đâu thì cô cũng vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định với anh. Còn anh thấy cô quay mặt đi không thèm nhìn mình là anh biết cô đang giận anh chuyện gì đó nhưng mà anh nhớ là anh đâu có làm gì khiến cô giận đâu nhỉ. Thắc mắc là thế nên anh lại đến bên cô và nhẹ nhàng ôm cô từ phía sau và thì thầm bên tai:

-Anh đã làm gì khiến em giận à.

-……….im lặng, cô không nói bởi cô đang khóc, cô khóc vì cô nhớ anh, vì cô giận anh, và vì cô đang buồn.

-Đi theo anh-Nói rồi Thiên Du kéo Hiền đi không kịp để cô có phản ứng gì.

Thiên Du đưa Hiền ra về trong mọi ngạc nhiên của tất cả học sinh trong trường. Bởi họ đang thắc mắc anh chàng kia là ai mà có thể kéo Hiền đi dễ dàng như vậy. Họ đâu biết rằng anh chàng này là người có cổ phần gần như lứon nhất đóng góp vào ngôi trường này. Họ thắc mắc là điều đương nhiên. Còn Hiền, khi bất ngờ bị kéo đi như vậy nhưng cô không hề phản kháng lại điều đó. Cô thích cái cảm giác được anh nắm tay, nếu không có cái nắm tay ấy thì cô đâu được sống như bây giờ. Chính anh đã giúp cô thoát ra khỏi những mặc cảm, những khó khăn trong cuộc sống gia đình cô, và đặc biệt là anh đã giúp cô thoát khỏi “con đường tội lỗi” để giờ cô có thể để anh nắm tay kéo đi như thế này. Đưa mắt nhìn xung quanh cô nhận thấy mọi ánh mắt của tất cả học sinh trong trường đều đang nhìn mình và anh. Đương nhiên cô thấy ngại ngùng và đỏ mặt cuối xuống cứ để mặc anh kéo cô đi, bởi cô biết anh sẽ luôn bên cô, luôn đi bên cô.

Sau khi cả Thiên Du và Hiền yên vị trên chiếc Limo của Thiên Du thì xe bắt đầu chuyển bánh hướng về nơi:

-Về nhà-Thiên Du lạnh lùng nói

-Sao lại về nhà?-Hiền thấy lạ nên lập tức hỏi T.Du.

-………Thiên Du im lặng ko nói.

Thấy T.Du không đáp lại nên Hiền cũng chả dám hé miệng vì cô biết có hỏi thì T.Du cũng đáp lại chỉ có “im lặng” mà thôi. Không nói lúc này thì lúc nữa biết sau cũng được.

Một lúc sau, chiếc xe chở Thiên Du và Hiền đã đưa họ về ngôi nhà mà ba năm trước cô đã dọn đến ở cùng với Thiên Du khi cô đã chính thức là bạn gái của anh (Nhưng Hiền cũng có1 số lí do cá nhân nên mới đến sống cùng T.Du). Xe dừng cả hai cùng bước xuống và đi về phía cổng đã được mở sẵn như thể nó biết được hai người họ sẽ về vậy (phải thôi, dù sao đây cũng là nhà của anh Du mà *cười gian xảo* hehe). Hai người đi thẳng vào nhà và đi lên phòng của họ.

Tuy rằng Hiền đã là bạn gái của T.Du, đã đến sống cùng nhà với anh và thậm chí là ngủ chung giường nhưng họ vẫn biết giữ chừng mực (cái này chắc ai cũng hiểu, ko cần nói nhiều). Thiên Du rất tôn trọng Hiền cũng như Hiền cũng thế, họ chỉ dừng ở mức hôn thắm thiết thôi.

Vừa vào trong phòng thì bất chợt T.Du quay lại nhìn Hiền rất chăm chú và gần như không thể rời mắt khỏi Hiền. Điều đó khiến Hiền vừa thấy lạ vừa đỏ mặt, vì Thiên Du chưa bao giờ nhìn Hiền lâu và có điểm lạ như vậy. Hiền cố giữ bình tĩnh và chờ đợi một lời giải thích hợp lì từ anh. Nhưng gần 10’ trôi qua mà cô thấy anh không có biểu hiện gì cho thấy là nói nên cô đành ngậm ngùi lên tiếng và phá tan cái không khí đầy ảm đạm này:

-Du, anh có chuyện gì muốn nói với em sao?

-………….Thiên Du bị câu hỏi của Hiền phải thêm trầm tư 1 chút rồi mới từ từ đi đến trước mặt cô và ôm cô thật chặt ở trong lòng. Anh đang tận hưởng cái mùi hương mà gần 1 tuần nay anh không được ngửi (sến quá nhỉ???).

-Du, anh sao vậy?-Hiền hỏi T.Du khi anh đang ôm cô và cũng thuận theo sự dịu dàng đó cô cũng vòng tay ra đằng sau lưng anh để ôm anh.

-Anh đang cân nhắc vài việc-T.Du trả lời.

-Việc gì ạ? Hôm nay anh làm sao vậy, Du-Hiền lo lắng hỏi.

-Uh. chuyện này rất quan trọng nhưng anh không biết em có chấp nhận nổi điều đó hay không? Anh sợ? Anh sợ khi anh nói ra em sẽ rời xa anh-T.Du dịu dàng lên tiếng.

-Anh không phải lo, em sẽ không rời xa anh đâu. Bởi với em, giờ chỉ có mình anh là người thân của em thôi-Hiền nói. Hiện tại hai người vẫn đứng mà ôm nhau như vậy, thời gian và có khi là cả không gian đang ngưng đọng lại chỉ để lưu lại cái khoảng khắc hiếm có giữa một “ác quỷ” và “con người”. Hai người ôm nhau không biết bao lâu nhưng có vẻ họ đã hiểu nhau hơn rất nhiều. Thấy tình hìnhh này kéo dài mãi thì sẽ không tốt nên T.Du đã đẩy Hiền ra và kéo cô ngồi xuống ghế và anh bắt đầu câu chuyện về cuộc đời của bản thân anh.

…………….

-Vậy anh là ác quỷ ở thế giới pháp thuật? Vì người em cùng cha khác mẹ của em đã biết về em nên anh mới nói cho em chuyện này phải không?-Sau khi nghe T.Du kể thì Hiền lại bình tĩnh đón nhận đến vậy. Điều này gây cho T.Du đôi chút nghi hoặc. Ngay lập tức anh hỏi cô:

-Hình như em không hề ngạc nhiên về việc này

-Không-cô đáp lại anh một cách thẳng thắng.

-CÁI GÌ???-Anh hét lên một cách đầy kinh ngạc.

-Anh không cần kinh ngạc như thế. Em đã biết truyện này gần 1 tuần rồi nhưng không hề biết anh có 1 người em trai cùng cha khác mẹ-Hiền cười dịu dàng nói (nếu ai mà ghét Hiền khi nhìn thấy nụ cười của cô chắc chả có ai tin cả.

-Trong thời gian anh đi 1 tuần vừa rồi đã có chuyện gì phải không?-Dường như T.Du đã nhận ra có sự bất thường ở đây.

-Vâng ạ. Chuyện là thế này, sau hôm anh đi có 1 người đàn ông lạ đã dến tìm gặp em và đã nói về thân thế của anh. Em đã suy nghĩ rất nhiều, lúc đầu tuy có hơi sợ và căm ghét anh nhưng em đã nghĩ lại. Nếu anh không yêu em, thương em thì anh đã không tôn trọng em, đã không quan tâm đến em như vậy. Em hiểu rằng anh rất yêu em. Đúng không, Du?-Hiền kể lại và dùng đôi mắt đen và sắc xảo hướng về anh để thăm dò phản ứng của anh sau khi nghe cô tỏ tình. Hiền mới chỉ nhận lời yêu T.Du, làm bạn gái T.Du nhưng chưa bao giờ nói ra tình cảm cũng như suy nghĩ của cô cho anh biết cả.

Sau khi nghe xong những lời kể cũng như lời tỏ tình của Hiền dành cho mình Thiên Du đã rơi vào một sự trầm mặc khá lâu, anh đang thưởng thức niềm vui này. Đã từ lâu rồi, anh chờ lời tỏ tình này của Hiền rất rất lâu. Bây giờ đã nghe được anh không khỏi vui sướng nhưng với tính cách lạnh lùng, quyết đoán của bản thân T.Du đã không để lộ ra điều đó. Khi nhận thấy khuôn mặt bắt đầu nôn nóng và có phần lo lắng của Hiền cũng như đôi mắt đen sắc xảo của cô thì anh lập tức lấy lại đựơc sự bình tĩnh trong nội tâm và ngay lập tức anh thể hiện bằng hành động và không nói một lời nào cả. (Cái này chắc ai cũng hiểu rồi. Nhưng nó sẽ không đi quá xa đâu ^^)

Vậy là cả ngày hôm đó hai người ngồi ôm nhau trên giường mà nói ra hết những lời mà bấy lâu đều giữ ở trong lòng. Qua những lời tâm sự của Thiên Du thì Hiền cũng đã hiểu khá nhiều chuyện xảy ra ở thế giới phép thuật. Không chỉ ở vương quốc của Thiên Du mà còn có vương quốc băng và vương quốc bóng tối. Hiện tại ở thế giới phép thuật thì ba vương quốc này đang khá là bất ổn, những cuộc tranh giành ngôi vị “chúa quốc” chưa bao giờ kịch tính và nhiều bất ổn như bây giờ. Và cô càng không ngờ rằng cô em gái của mình lại cũng có liên quan. Đặc biệt là thân phận thực của Trúc Thư_bạn của Băng Nhi.

Vậy là các nhân vật mấu chốt cũng như có liên quan khá mật thiết với nhau đã xuất hiện hết rồi. Kế từ những chap sau sẽ là những cuộc chạy trốn của Thiên, Huy, Thư và Nhi khi mà vị quân của cả hai vương quốc băng và bóng tối đã tìm được tung tích của họ. Những người kia sẽ làm gì họ, họ có thể bình an để giành lại hạnh phúc cho không chỉ họ mà cả những người dân của hai vương quốc đang ngóng chờ họ về.

————-HẾT PHẦN I: Khởi đầu————–

CCV và VBT – Chap 3.1 Hiện thân của ác quỷ

Cả ba đang nói chuyện vui vẻ thì bỗng nhiên một khay cơm đổ lên nền nhà gây lên tiếng động khá lớn. Đương nhiên là ai ai cũng phải quay về phía nơi phát ra tiếng động. Lần này mọi người lại được chứng kiến một màn “trứng chọi đá” diễn ra. Chuyện là thế này, sau khi Thiên đưa Băng Nhi đi thì Hiền rất tức giận bởi từ trước đến nay không có ai dám ngăn cản chuyện của cô ta làm thế mà giờ lại có người cả gan làm vậy nên cô ta rất tức giận. Nhờ bạn bè khuyên can nên cô ta mới nguôi giận được một chút và đi lấy đồ ăn thì không biết do vô tình hay cố ý mà đã lỡ làm bẩn bộ đồng phục của cô ta. Và khi “ác quỷ” đang tức giận thì không nên chọc giận nếu không sẽphải chịu một hậu quả khó lường. Do vậy bạn gái đó đã vô tình trở thành “vật” để trút giận cho Hiền, cô bạn đó bị đám bạn của Hiền lôi đi 1 cách không thương tiếc ra sau trường. Thấy vậy nó rất tức giận và muốn ngăn Hiền lại nhưng mới kịp đứng lên thì đã bị Kal ngăn cản lại:

 

-Em kệ đi, không làm được gì đâu-Kal vừa kéo tay nó lôi xuống vừa nói.

 

-Sao lại kệ được. Cô ta làm như cô ta là nữ hoàng ở đây không bằng ấy-Nó bức xúc nói

 

-Đúng là vậy mà-Kal trả lời như không.

 

-Cái gì cơ????-Sau khi nghe Kal nói vậy nó lập tức hét lớn làm bao con mắt phải nhìn về phía nó với ánh mắt “hết sưc dịu dàng” làm sao. Thấy thế nó liền hạ giọng và hỏi lại Kal một lần nữa

 

-Anh nói rõ hơn được không? Em không hiểu.-Nó hỏi nhỏ nhẹ.

 

-Cô ta hiện đang là bạn gái của người có cổ phần lớn nhất ở ngôi trường này-Kal giải thích.

 

-Vậy cơ à, cô ta tríng lớn nhỉ-nó mỉa mai-ủa sao anh không hề ngạc nhiên gì vậy Kent-thấy Kent ko có phản ứng gì chuyện này nên nó quay sang hỏi.

 

-Hôm qua nó đã được chứng kiến một màn còn ác hơn thế này nhiều nên không phản ưdng gì là phải-Kal nói tiếp.

 

-Vậy à thế mà tối qua anh chả kể cho em gì cả, ghét thế-nó giận dỗi.

 

-Im lặng….. là từ mà để nói về Kent lúc này. Không biết anh đang suy nghĩ gì mà không hề hay biết cả nó và Kal đều đang nhìn anh với con mắt ngạc nhiên không chớp mắt. Kent hình như đã chán suy nghĩ nên khi cả hai nhìn Kent được một lúc thì anh cũng đã lấy lại “hồn phách” của mình. Thấy nó và Kal nhìn mình giống như sinh vật lạ anh bực mình đập cho mỗi người một cái và nói:

 

-Hai người nhìn tôi gì mà ghê thế hả? Mặt anh khá cau có.

 

-Có gì đâu, em đang xem cái “máy bay” của em nó bị làm sao ấy mà-nó nói giọng rất đểu.

 

-Thôi mà em đừng có nói cái chuyện đó chứ-Kent lại cau có nói với nó.

 

-Máy bay? Máy bay nào? Hai người đang nói cái gì vậy mà tôi không hiểu-Đến lượt Kal nhăn mặt hỏi Kent và nó.

 

-Hahahaaaaa….Nó thì cười giòn vang, còn Kent thì mặt mày đỏ lên vì vừa ngượng vừa tức nó.

 

-Thôi đi anh đang cảm thấy ở Hiền có cái gì đó nó rất u tối-Kent nói mặc dù trong lòng vẫn còn đang tức nó về cái vụ “máy bay”.

 

-Ừ, cậy nói đúng. Tôi ở đây lâu hơn mọi người cũng có tiếp xúc với Hiền nhiều lần nên tôi cũng thấy có gì đó rất lạ ở cô ta-Kal đăm chiêu suy nghĩ vừa nói.

 

-Em thì thấy chị ta bình thường thôi không có gì đặc biệt nhưng cũng có chút thay đổi so với ngày xưa thì phải. À mà đúng rồi anh Kal thế anh đã nhìn thất bạn trai chị ta chưa?-nó nói.

 

-Chưa. Chả ai biết mặt của anh ta cả, mọi chuyện của trường thì đều do anh chàng trợ lí làm và xử lí thôi-Kal giải đáp thắc mắc của nó.

 

-Vậy à. Nhưng em nghĩ chắc anh cũng sẽ có đến trường đón cô ta chứ-nó vẫn không khỏi thắc mắc.

 

-Đương nhiên anh ta có đến nhưng đều không lộ mặt cũng như ngó ra ngoài. Khi xe của anh ta đến đón Hiền thì cô ta chỉ việc mở cửa xe và bước lên thôi.

 

-Vậy sao? Anh chàng người yêu của chị ta bí ẩn thật. Điều đó làm em thấy tò mò quá rồi-nó hí hửng nói.

 

-Tò mò là điều không hay đâu-một giọng nói khô khốc và lạnh lùng vang lên sau lưng nó khiến cả Kent và Kal đều ngẩng lên. Cả nó, Kent và Kal đều ngạc nhiên về sự xuất hiện của một người (???)

 

-Sao anh lại ở đây?-nó bỗng dưng tức giận quát Huy.

 

-Cô nói hay nhỉ đây là căn tin của trường sao tôi không thể ở đây hả-Người kia vặn lại nó.

 

-Anh…-nó ấp úng không nói được gì.

 

-Tôi không thèm nói chuyện với cô. Xin lỗi, Kal ông có thấy Thiên đâu không?-Người đó thấy vui khi chọc giận được nó, rồi quay sang Kal hỏi về Thiên.

 

-À nó đang ở trên phòng y tế để chăm sóc Băng Nhi vừa bị Hiền “ác quỷ” đánh-Kal nói

 

-Gì cơ? Sao tự dưng nó lại gây với Hiền “ác quỷ” làm gì?-Người đó thấy lạ nên hỏi tiếp.

 

-Tíếng sét ái tình-Kal phán một câu làm cả nó và Kent đang ăn và uống nước đều bị sặc.

 

-À hiểu rồi, cảm ơn nha. Tôi không làm phiền mọi người nữa-Nói xong người đó bỏ đi.

 

-Sao anh lại nói vậy hả Kal?-nó lại đưa ra một bộ mặt ngu ngơ hết sức, đơn giản vì trong những chuyện này nó khá là nhanh nhạy thế mà không hiểu sao hôm nay nó bỗng dưng bị “mát” vậy.

 

-Đơn giản thôi. Nghe nhé, ở trường này thì Thiên và Huy là hai người vừa là bạn thân, vừa là hotboy mà cùng mang vẻ mặt lạnh lùng nên cho dù nhiều bạn gái ở trường có mến hai người đó đến đau cũng chẳng dám đến gần. Nhưng hôm nay Thiên lại vì một cô gái mà gây với Hiền “ác quỷ” nên nó sẽ là đề tài nóng cho trường chúng ta và các trường khác nữa.- Kal giải thích.

 

-Thì ra là thế-Nó gật đầu tỏ vẻ hiểu.

 

Tùng…tùng….tùng…….

 

Đang nói chuyện thì tiếng trống báo hiệu đã hết giờ ra chơi nên nó, Kent và Kal đều đành gác lại mọi chuyện đang nói giở và hẹn nhau tí nữa đến nhà nó để nói chuyện tiếp. Nó chia tay Kent và Kal ở ngoài cửa căn tin, nó rẽ trái còn hai người kia thì rẽ phải, ai về lớp người ấy.

 

*

 

——————–Thiên, Băng Nhi————-

 

Sau khi Thiên bế Nhi từ căn tin tiến về phòng y tế được một đoạn thì Nhi thấy rất ngại nên đã nói:

 

-Cảm ơn anh, nhưng…nhưng anh có thể để em xuống được không?-mặt cô hơi nhăn lại vì đau và cũng đang rất ngượng.

 

-………..im lặng-Thiên không nói gì mà vẫn chú tâm vào việc bế Nhi đến phòng y tế và bỏ lơ những lời đề nghị của Nhi. Nhi thấy dù có nói, nan nỉ thế nào anh chàng này vẫn không bỏ Nhi xuống nên đành lặng thinh không nói một câu nào nữa. Còn Thiên thấy Nhi không nói lảm nhảm nữa thì mừng thầm trong bụng nhưng anh không hề biểu lộ chút gì ra mặt, anh không hiểu tại sao mình lại quan tâm đặc biệt đến cô ấy như thế. Liệu có phải chăng cô ấy là định mệnh của mình nên vậy, bởi khi vừa nhìn thấy cô ấy ở trong căn tin đang bị Hiền “ác quỷ” tát mấy cái thì anh cảm thấy rất khó chịu và bức xúc trong người. Anh không thể nào lí giải được cảm giác của bản thân cũng như cảm xúc trong anh lúc đó và ngay cả bây giờ cũng vậy. Anh hoàn toàn bất lực với chính cảm xúc của bản thân.

 

Một lúc sau, Thiên đã đưa Nhi đến phòng y tế. Để cô lên chiếc giường trống trong phòng, anh chạy lại tủ thuốc để tìm thứ cần thiết có thể bôi cho vết sưng trên mặt Nhi. Anh không hiểu mình đang nghĩ gì mà lại đi giúp một cô gái không, và lại còn dây vào Hiền “ác quỷ” làm gì. Tuy Hiền không làm gì được anh nhưng liệu sau sự việc hôm nay thì Hiền có tha cho cô ấy không. Nghĩ đến đây anh không khỏi lo lắng cho cô. Hình như anh vẫn chưa biết tên cô thì phải.

 

-Cô tên gì?-Anh hỏi nhưng vẫn không quay mặt lại.

 

-ơ dạ…em tên là Hà Băng Nhi ạ. Thế còn…anh ạ?-Nhi nghe thấy anh hỏi thì giật mình rồi trả lời, câu nói cuối của cô nói khá nhỏ không biết là anh có nghe thấy không.

 

-Tôi là Thiên, lớp 12A1-Anh lạnh lùng trả lời-Thuốc đây rồi, để tôi bôi cho cô, nếu không để đến mai nó sẽ xưng tấy lên đó.

 

-Cảm ơn anh về chuyện hôm nay-Nhi lí nhí nói trong khi Thiên đang bôi thuốc cho cô.

 

-Không có gì-Anh lại lạnh lùng trả lời-xong rồi đó. Cô thấy thế nào rồi.

 

-Dạ hơi rát nhưng cũng đỡ đau hơn rồi-Nhi trả lời mà khuôn mặt thì đỏ ửng, cúi xuống không dám nhìn thẳng vào mặt Thiên. Cô không biết tại sao lại như vậy nhưng khi ở bên cạnh anh cô thấy thật an toàn và bình yên đến lạ thường. Cảm giác này không giống như những cảm giác khi cô ở bên cạnh những người con trai lạ khác.

 

Thiên cũng không khác gì cô là ấy anh không nói gì với Nhi sau câu trả lời của cô. Anh không nói gì bởi anh sợ cô sẽ nhìn lên và thấy khuôn mặt ửng đỏ của mình. Anh thấy mình thật xấu hổ, bình thừơng mỗi khi gặp hay nhìn thấy anh là con gái đã đỏ mặt hoặc nói này nói nọ và cố tình tìm cách tiếp cận anh nhưng riêng Nhi thì anh không thấy điều đó chỉ thấy cô đỏ mặt thôi. Nghĩ đến khuôn mặt đỏ đỏ ửng hồng của Nhi lúc nãy mà anh nở 1 nụ cười thật đẹp.

 

Khi cả hai đang trong không gian riêng tư của mỗi người theo duổi những suy nghĩ riêng của mình mà không hề hay biết là cô y tế đã chứng kiến tất cả. Cô cũng bất giác mỉm cười mãn nguyện và thầm nghĩ: “mong rằng nó đừng đến quá sớm nếu không bọn trẻ khó mà chấp nhận đựơc. Đúng là “vòng quay định mệnh”, chẳng ai thoát được nó cả. Cô đi ra chỗ khác để lại không gian riêng cho hai người trẻ tuổi này.

 

Sau khi bình tâm lại Thiên đã lấy tinh thần và tỏ ra thân thiện hỏi chuyện Nhi. Hai người nói chuyện khá là vui vẻ và vẻ hợp nhau nhưng đôi khi cũng có những quan điểm bất đồng. Hôm nay đúng là một ngày đáng nhớ đối với cả hai người này. Có thể coi đây là một bước ngoặt mới trong vòng quay định mệnh của họ.

 

*

 

——————Hiền—————-

 

Hôm nay đang bực mình vì Thiên Du, đi đâu mà không chịu nói cho cô biết làm cô chờ cả đêm ở phòng khách nhà anh. Đã thế lại còn gặp phải cái bản mặt đáng ghét của con Nhi nữa chứ, tức quá đi chứ lại. Mình phải làm cái gì đó xả xì-trét mới được. Tuy rằng là hứa không gây sự với nó nữa nhưng mà cứ mỗi lần nhìn thấy cái mặt nó là không chịu được. Mặc kệ tất cả mình phải tát nó vài tát mới được. Nói là làm cô cùng nhóm bạn “thân thiết” đến chỗ mà Nhi đang đứng và như chúng ta đã biết một cuộc chiến “không hề cân sức” đã diễn ra, đáng nhẽ cô có thể hả dạ cho Nhi thêm 1 bạt tai nữa nhưng mà không ngờ rằng có người lại ra tay ngăn cản cô, mà người đó không ai khác chính là Thiên_một người nổi tiếng lạnh lùng và ghét không thích con gái (vẫn còn tuỳ vài trường hợp). Tuy rằng ai ai trong trường này cũng không dám làm gì cô nhưng có 3 người cô ớn nhất đó là: Thiên, Huy và Kal. Cô cũng không rõ là tại sao nhưng cô biết ở họ có cái gì đó rất bí ẩn khó đoán. Nhiều lần cô đã nhờ Thiên Du điều tra về họ dùm cô nhưng rồi cô chỉ nhận được câu: “Họ không phải là người bình thường, vì thế em không nên dây vào họ. Tránh xa họ thì càng tốt”. Cô có hỏi tại sao nhưng mà anh chả nói gì cả, biết tính Thiên Du khi đã không thích nói thì sẽ không nói còn không thì đã nói cho cô biết rồi.

 

Quay lại với chuyện liên quan đến Băng Nhi, thấy Thiên bế nó đi trước mắt mà chả làm được gì cả nên đã bực lại càng bực, nếu không nhờ mấy lời ngon ngạt của đám bạn thì chắc cô đã không hề quan tâm gì đến lời cảnh báo của Thiên Du mà đứng trước mặt hắn rồi. Nhưng chưa nguôi giận được bao lâu thì lại bị một việc khác làm cho “quả com” trong cô phát nổ. Một điều đương nhiên là cô sẽ phải xử kẻ đó, và cũng không tránh khỏi làm “kẻ thế thân”. Khi ra đến sân sau trường, cô để cho đám bạn làm việc cô bạn đó trước rồi cô mới ra tay. Và một khi cô đã ra tay thì chỉ có nước “nắm viện” hoặc chuyển trường, còn nếu không sẽ trở thành trò tiêu khiển cho mỗi khi cô buồn hay bực tức chuyện gì đó. Khi đang chuẩn bị ra tay đánh nát mặt cô bạn đó thì một giọng nói vô cùng quen thuộc nhưng cũng không kém phần lạnh lùng đến ghê rợn vang lên sau lưng cô:

 

-Em lại làm cái trò gì vậy?

 

-Thiên Du…-Vâng đó chính là Thiên Du_người yêu của cô cũng như là người có cổ phần lớn nhất ở ngôi trường này. Được nghe lại cái giọng đó của anh sau bao ngày anh biệt tăm cô đã vô cũng sung sướng nhưng cũng như rất sợ. Vì cô đang phạm vào điều cấm khi cô đã kí với Thiên Du 1 bản giao kèo.

 

-Các cô đưa cô gái này lên phòng y tế đi rồi ai về lớp người đó. Và KHÔNG AI ĐƯỢC TIẾP LỘ CHUYỆN NÀY RA NGOÀI HAY CHO BẤT KÌ 1 AI BIẾT. RÕ CHƯA?-Anh nhấn mạnh từng chữ ở cuối câu.

 

-Vâng.-sau tiếng vâng của đám bạn của Hiền thì ngay lập tức họ đưa cô bạn gái đó đi khỏi sân sau trường.

 

 
Giới thiệu nhân vật mới:

-Quách Thiên Du (23 tuổi), một anh chàng không hẳn đẹp trai nhưng không đến nỗi nào, tính tình lạnh lùng, nhưng rất yêu Hiền. Thân thế hiện tại là bí ẩn (thân thế của anh chàng này sẽ được giải đáp ở những chap sau).

CCT&VBT -Chap 2

Ngày hôm sau.

Khi nó và Kent chuẩn bị ra khỏi nhà để đi học thì mẹ nó gọi lại và dặn dò vài điều:

-Hai đứa nhớ là từ bây giờ làm chuyện gì cũng phải cẩn thận nha. Còn nữa phải tìm được người đó trước khi sức mạnh đó có thể làm hại đến con người nha. Và cũng phải tìm hiểu xem có phải người mà con kể hôm qua là ai đó? Hai đứa nhớ chưa?

-Dạn chúng con nhớ rồi. Mẹ đừng lo lắng quá không bệnh lại bị tái phát thì khổ nha-nó nói trấn an mẹ nó.

-Đúng đấy phu nhân. Tôi và Thư sẽ chú ý, người cứ yên tâm. Không ai có thể nhận ra sức mạnh của Thư đâu-Kent nói.

-Phải đó phu nhân, người không nên lo lắng quá như thế-mẹ nuôi nó lên tiếng.

-Uh. Ta biết rồi, thôi hai đứa đi học đi kẻo trễ bây giờ-nghe mọi người nói mẹ nó phần nào cung an tâm nên đã nhắc nhở nó và Kent đi học.

-Vâng, chào mọi người chúng con đi học-Nó và Kent đồng thanh chào mọi người.

Bây giờ nó đang ngồi sau để Kent đạp xe đưa nó đến trường. Tuy nói là không ai có thể nhận ra nó nhưng ai cũng biết người có thể nhận ra sức mạnh của nó là “người ấy”. Chắc ai cũng thắc mắc điều này, những người ở thế giới phép thuật có những sức mạnh khó mà kiềm chế nhưng trừ khi “một nửa” của họ mới khống chế được hay cảm nhận được sức mạnh cũng như cái gì đấy rất khó diễn tả. Nhưng riêng với nó thì lại khác nó có thể nhận biết được sức mạnh của từng người, chỉ khi nào “người ấy” của nó xuất hiện thì nó phải lộ diện. Đó là lúc mà nhiệm vụ thực sự của nó bắt đầu. Những năm tháng đó sẽ rất khó khăn cũng như nguy hiểm cũng như thử thách đối với nó_một “công chúa tuyết”, người nắm giữ chìa khoá ổn định hoà bình trong vương quốc. Đấy là chuyện về sau, còn bây giờ nó đang khá lo lắng khi phải thi triển sức mạnh của mình để tìm những người kia có thể sẽ làm lộ tung tích của mẹ nó và Kent. Khó khăn lắm hai người mới có thể thoát khỏi sự truy sát của “ông ta”. Nó thực sự lo lắng cho mẹ nó nhưng nó không dám nói ra, nó cứ để trong lòng và tỏ ra khá bình thừơng như không có chuyện gì cả.

Còn Kent từ khi rời nhà đến giờ không thấy nó nói gì anh thấy lo lắng phần nào vì anh hiểu nó đang lo lắng cho mẹ nó cũng như chuyện tìm kiếm những người kia. Những người có rất quan trọng, là chìa khoá để có thể giải cứu ko chỉ có vương quốc  băng mà cả vương quốc bóng tối_là một vương quốc tuy không được lòng những vương quốc khác ở thế giới pháp thuật nhưng đối với vương quốc băng thì không như thế.

Trên đường đi học cả nó và Kent đều theo đuổi những suy nghĩ riêng của mỗi người nên đoạn đường đến trường có vẻ như không dài như mọi hôm. Đến cổng trường nó chia tay Kent và hẹn gặp lại lúc ra chơi ở căn tin, giờ nó muốn đi đâu đó để suy nghĩ, để nghỉ ngơi, để bộc lộ đúng tâm trạng hiện nay của nó. Nơi nó chọn là sân thượng của khu nhà thể thao, hiện tại không có lớp nào học cả nên khu này khá yên tĩnh. Nó đi từng bước lên cầu thang dẫn lối lên sân thượng. Khi lên đến nơi thì nó thấy cửa lên sân thượng đã mở sẵn nó đưa tay lên định đẩy cửa thì nó nghe thấy tiếng nói chuyện ở bên ngoài. Nó ghé tai và lắng nghe, nó định không nghe và quay xuống nhưng nó phải dừng lại vì cuộc nói chuyện đó có nhắc đến “công chúa tuyết” và một người mang sức mạnh bóng tối đang ở đây nên nó đành nghe lén (cuộc đối thoại như sau):

-Huy này theo ông chúng ta có tìm thấy hai người đó không?-Thiên hỏi Huy khi cả hai đang đứng ở lan can sân thượng.Cả hai đều hướng ánh mắt xa xăm ra phía chân trời mà không nhìn nhau.

-Nếu về người có sức mạnh bóng tối thì tôi nghĩ khó lắm trừ khi công chúa tuyết dùng sức mạnh của mình tìm ra người đó trước. Và vì vậy nên chỉ khi tìm ra ai là “công chúa tuyết” thì mới giải quyết được-Huy lạnh lùng nói mà như không phải chuỵên của cậu vậy.

-Sao mày có vẻ thờ ơ chuyện này thế-Thiên hỏi Huy.

-Thờ ơ gì đây, chỉ là không biết nên đi hướng nào thôi-Huy nói nghe có vẻ chán nản nhưng tuyệt nhiên trên mặt cậu không có bất cứ 1 biểu hiện nào cả.

-Tao chịu mày thiệt đó, nói chung cả hai đều tỏ ra khá lạnh lùng nhưng tao còn có chút biểu hiện gọi là “con người bình thường” còn mày thì…..haizzz-Thiên nói lấp lửng ở cuối câu nói của mình ra vẻ “thương cảm” cho thằng bạn.

-Mày nói thế là ý gì?-Huy biết Thiên đang chọc mình nhưng vẫn không có chút biểu hiện gì gọi là có phản ứng hết (trời ông Huy này đúng là “vua tuyết tương lai” của vương quốc băng có khác. Lạnh lùng bất cần thấy ghê luôn).

-Đấy thái độ đó là sao, mày chả có chút phản ứng gì ra ngoài mặt cả. Cứ làm cái mặt “lạnh như băng” mà có khí còn hơn ấy chứ, là gì nhỉ? À đúng rồi “người không có trái tim yêu thương”. Hahaha-Thiên nói xong rồi chạy trước. Huy nghe đến đây không thể không phải ứng lại và cậu hét lên:

-MÀY TÀN ĐỜI RỒI THIÊN ƠI-Sau đó cậu rượt Thiên khắp sân thượng.

Còn về nó sau khi nghe xong thì nó đã hiểu cảm giác của mình hôm đầu tiên gặp tên ấy ở trước phòng hiệu trưởng, nó thật không ngờ tên đó lại là một trong ba người mà nó cần tìm. Không, phải là nó đã tìm thấy hai trong ba người mà nó cần tìm chứ nhỉ. Người cùng nói chuyện với tên đó nó cũng có thể cảm nhận sức mạnh của người đó nhưng không phải dễ dàng gì mà có thể nhận ra được khi người đó có đeo 1 vật bảo vệ (là 1 sợi dây chuyền). Nó nhận ra được vì đây có lẽ là loại dây có phép thuật, chỉ có người của thế giới phép thuật mới có thể thấy được và cũng như chỉ họ mới có.

Đang mãi suy nghĩ thì lập tức nó hốt hoảng không biết làm thế nào khi thấy hai người kia đang đi về phía mình, nó sợ. Vì sao ư? Đơn giản sức mạnh của hai người này không hề đơn giản, nhỡ đâu họ nghĩ nó là gián điệp của ông ta thì sao nhỉ? À đúng rồi. (ủa Thư định viện lí do gì đây?).

Quay lại với Thiên và Huy, khi hai người đang rượt nhau thì nghe thấy tiếng chuông vào học nên đành gác “ân oán cá nhân” sang một bên để đi xuống vào học. Họ đang đi về phía cửa thì Huy lên tiếng:

-Hình như đằng sau cánh cửa có người?

-Hử, thật à. Sao tao không cảm thấy gì nhỉ-Thiên thắc mắc.

-Sao tao biết được, nhưng mà tao thấy người này quen quen-Huy cũng đang thắc mắc (biểu hiện ra mặt đó).

-Là sao? Mày nói khó hiểu quá. Thôi đi xuống rồi xem sao-Thiên nói rồi quàng tay của cậu qua vài Huy và kéo Huy đi xuống. Đến khi họ mở cửa ra đi xuống thì thấy một người cô gái với mái tóc đen dài được buộc cẩn thận ra đằng sau, mặc đồng phục nữ sinh trường Snow Royal đang đi về phía họ.

Cô gái tỏ ra ngạc nhiên khi thấy hai người con trai đang đi xuống từ sân thượng của khu thể thao. Cô gái vẫn bình thản đi về phía họ ánh mắt ngạc nhiên và thắc mắc. Hai người kia cũng thế nhưng họ không ngạc nhiên vì thấy có người mà vì người xuất hiện chính là nó (Trúc Thư của nhà ta đó, giỏi đóng kịch nhỉ). Về phía Huy thì nó đã gặp, còn người kia nó thấy cái dáng quen quen nhưng không nhớ là đã gặp ở đâu rồi. Nó nghĩ mình nên chào họ một câu:

-Chào hai anh, em có thể đi qua được không ạ-nó mỉm cười và lịch sự nói.

Thiên thấy nó cười và có vẻ cũng xinh nên cũng mỉm cười chào lại:

-Ừ, chào em.

Còn Huy, khi nhìn thấy nó thì chỉ có cái gì đó rất lạ không thể diễn tả được cảm giác lúc này của cậu. Cậu không biết nên làm gì do đó đành im lặng và thể hiện khuôn mặt lạnh tanh (không giống cái vẻ mặt thích thú khi nhìn lần đầu nhỉ) với nó và nói với Thiên:

-Về lớp thôi.

Nó thấy thái độ đó của Huy cũng chả phản ứng gì vì nó đã đoán được hành động của Huy qua ánh mắt của cậy ta dành cho nó. Nó chỉ mỉm cười gật đầu rồi lách qua chỗ mà Thiên và Huy đang đứng rồi đi thẳng lên sân thượng.

Thiên thấy có vẻ như không khí khá căng thẳng nên không nói lời nào nữa mà chỉ lặng lẽ đi xuống đồng thời kéo tay Huy luôn. Sau khi hai người đi khỏi chỉ còn lại mỗi mình nó trên sân thượng với gió, với mây, với không gian yên tĩnh nhưng vẫn vang lên những tiếng chim hót líu lo đang gọi bạn.

Không gian yên tĩnh dường như chỉ dành riêng cho mình nó vậy, với cái khung cảnh này thì không một ai có thể tránh khỏi cơn buồn ngủ kéo đến. Có lẽ do đêm qua nó suy nghĩ nhiều về những gì mà mẹ nó kể cho nó nghe về vương quốc băng, về cha nó và về cả “ông ta” nữa. Cũng như mối liên hệ mà Kal đã nhắc tới giữa nó, Huy và Thiên (tên của Huy, Thiên ở đây t/g nói luôn để tránh nói đến vua bóng tối và vương tử của vương quốc băng). Đặc biệt là việc tìm ra người có sức mạnh bóng tối rất lớn chỉ sau “vua bóng tối” mà thôi.

Thời gian cứ thế trôi đi và giờ ra chơi cũng đã đến, nó giật mình tỉnh giấc vì tiếng chuông vang lên khá dài và to nữa. Nó vội vàng đứng dậy chỉnh trang lại đàu tóc và chiếc váy đồng phục của mình, với tay lấy chiếc cặp và đi nhanh về phía cửa và trong lòng không khỏi thắc mắc “hình như vừa có ai đó ở đây, nhưng nhìn quanh đâu thấy ai nhỉ. Chắc mình đa nghi quá). Lòng nghĩ là thế nhưng rồi cũng nhanh chóng đi xuống phía dưới và đi về phía căn tin nơi mà nó có hẹn với Kent.

Nó đâu ngờ rằng linh tính của nó đã đúng, khi nó vừa đi khỏi cũng là lúc người đó bước ra và nở một nụ cười thật nhẹ với câu nói: “ta đã tìm được em rồi, đúng là định mệnh”. Sau câu nói đó thì người đó ngẩng mặt lên ngước nhìn bầu trời, hôm nay trời thật đẹp và trong xanh nữa. Nó giống như một điềm báo vậy “một định mệnh không hề ngờ tới hay một tình yêu đẹp mà trong sáng”, điều này không ai có thể đoán được chỉ có người trong cuộc mới có thể trả lời được câu hỏi đó mà thôi.

Rõ ràng là Băng Nhi đã nhìn thấy nó và Kent đi vào cổng trường từ phía cửa sổ trước lớp học của bọn nó. Nhi đang rất nóng lòng được tặng quà cho nó, lúc sáng khi Nhi đến lớp mọi người trong lớp đều xúm lại hỏi Nhi có phải hôm qua là sinh nhật lần thứ 15 của nó. Và khi nhận được cái gật đầu của Nhi thì cả lớp có vẻ rất vui mừng và dặn là hôm nay hết giờ học thì phải kéo nó cùng Nhi đến địa chỉ đựơc ghi trong tờ giấy, có cả Kent thì càng tốt. Nhi thấy hơi ngại nhưng vì lòng nhiệt thành của bạn bè trong lớp nên Nhi đành gật đầu đồng ý. Nhưng khi mới quay lại vì tiếng gọi của lớp trưởng nhắc nhở về chuyện này thì đã không nhìn thấy nó đâu nên tưởng nó đi cùng Kent. Nhưng đến khi chuông reo vào lớp rồi mà cũng không thấy nó đâu cả, tính định qua khu lớp 12 hỏi Kent nhưng đúng lúc ấy thì cô giáo bước vào nên Nhi đành ngồi xuống để học bài mới. Nhưng trong lòng lại dấy lên cảm giác lo lắng cho nó.

Hai tiết học trôi qua, Nhi nhanh chóng thu dọn sách vở và chạy về phía cưn tin của trường vì cô biết chỉ xuống đấy là tìm Kent dễ nhất. Theo như lời nó kể về Kent thì anh ấy không thích ngồi cùng con gái nên anh rất hay ngồi một mình. Vừa xuống đến căntin là cô đã dáo dác nhìn hết chỗ nọ đến chỗ kia để mong tìm thấy Kent. Khi nhìn thấy Kent đang ngồi cùng mấy người bạn mà hôm qua anh cùng ngồi Nhi định bụng gọi nhưng thấy đông người ở đây nên ngại (cô vốn là người không thích bị chú ý mà). Nhưng chưa kịp đến chỗ mà Kent ngồi thì cô đã bị một giọng nói rất ưa là thân quen réo tên đằng sau cùng cái nhếch miệng rất đểu:

-Ồ ai đây nhỉ, chẳng phải là Hà Băng Nhi sao?

Nhi nghe thấy tên mình được nêu ra lập tức quay lại và đập vào mắt cô là bà chị họ chảnh của mình cùng những người bạn của chị ta. Cô đánh cái ực trong cổ họng, chỉ cần nhìn thấy mấy người này là cô đã bủn rủn hết cả chân tay rồi. Còn nhớ hồi cô  học cấp 2 cùng trường với chị ta, cô luôn bị nhóm của chị ta bắt nạt, hết bắt làm cái này rồi đến cái kia. Khi cô không làm theo hoặc chậm trễ là cô lại bị họ đánh cho thâm tím mình mẩy. Chị ta rất khôn, nhóm chị ta không bao giờ đánh vào mặt hay vào cánh tay, nói chung là chị ta không đánh vào những nơi nào dễ lộ liễu. Nhi không biết nói gì nhưng vì không muốn họ lại có cớ trêu ghẹo mình cô cố gắng giữ bình tĩnh và nói:

-Em chào các chị, lâu rồi không gặp ạ.

-Ừ đúng rồi, lâu quá không gặp. Nhân tiện đây em ngồi cùng bọn chị cho vui-bà chị của Nhi lên tiếng.

-Hì hì, xin lỗi các chị hôm nay không được rồi. Em đang bận chút việc, có gì để mai được không ạ.-Nhi bắt đầu sợ sệt nói.

Vừa dứt lời Nhi đã bị một bạt tai vào mặt rồi ngã phịch xuống đất, cô chưa kịp đứng lên đã bị lôi đứng dậy 1 cách phũ phàng và câu nói hết sức tàn nhẫn của bà chị họ:

-Mày đừng tưởng là tao không dám làm gì mày nha. Bây giờ con bạn mày không có ở đây xem xem mày sẽ chống lại bọn tao như thế nào-dứt lời Hiền_tên bà chị độc ác của Nhi tát thêm 1 phát nữa vào mặt Nhi. Còn Nhi cô chỉ biết im lặng và không nói gì cả bởi bây giờ cô đang rất hoảng loạn và sợ hãi.

-Thế vẫn chưa đủ đâu-Nói xong Hiền định tát thêm phát nữa cho bõ tức vì từ lúc cô ta bị bố mẹ phát hiện đánh Nhi đến nỗi thâm tím mình mẩy đến giờ cô ta đã chịu không biết bao lời mắng mỏ của bố mẹ, rồi dẫn đến gia đình cô ta phải tan nát. Nên trước cô ta đã ghét Nhi giờ lại càng ghét hơn. Nhưng khi chưa kịp ra tay thì có một bàn tay của ai đó đã giữ tay cô ta lại. Thấy vậy cô ta quay đầu lại và nói:

-Ai đó……Sao……..sao lại là cậu hả Thiên-Ồ thì ra là “vua bóng tối” cảu chúng ta. Hết giờ cậu định rủ Huy đi xuống căntin ăn gì đó nhưng chưa kịp mở miệng thì cậu ta đã chốn đi đâu mất tiêu. Thế là cậu đành đi xuống căn tin 1 mình, vừa mới đến cửa căn tin thì cậu đang thấy Hiền_cô bạn “đầu gấu” của lớp đang đánh ai đó. Định bụng không xen vào nhưng không hiểu sao cậu lại quan tâm và để ý đến cô gái đang bị Hiền đánh kia. Cậu nhận thấy cô gái đó có vẻ như đang rất sợ hãi đến nỗi người run lên và không hề phản ứnh lại được gì cả. Bỗng lòng cậu trùng xuống 1 cách kì lạ rồi và thế là một một phút làm theo trái tim cậu đã ra tay ngăn cản Hiền “dạy bảo” đàn em (do đồng phục mà Nhi mặc đó, đồng phục mỗi khối khác nhau nên dễ dàng nhận biết được). Cậu không nói lời nào mà chỉ ném cái ánh mắt lạnh lùng mà sắc bén và có phần răn đe người đối diện về phía Hiền, rồi cậu bước tới chỗ của Nhi đang ngồi và “bế” cô trên tay đi về phía phòng y tế trước những con mắt ngạc nhiên cũng như ghen tị hay ngưỡng mộ đối với Thiên và Nhi.

Những con mắt đang dõi theo những sự việc rất nhiều (cũng phải thôi, gần như là học sinh toàn trường còn gì) nhưng những người thực sự quan tâm đến người vừa được 1 anh chàng có tiếng nhất trường trong khối 12 cứu thì lại rất ít trong đó có nó, Kent, Kal, Hiền và vài người nữa. Nó vừa đi đến cửa căn tin thì đã thấy khá nhiều người xúm lại bàn tán xôn xao, nó tò mò lại gần xem có chuyện gì thì thấy Hiền chuẩn bị tát Nhi. Nó rất tức giận định bụngỉa tay nhưng khi thấy anh chàng mình gặp lúc đầu giờ đang ngăn cản Hiền thì nó rút lui và đứng xem diễn biến tiếp theo. Nó khá bất ngờ khi anh chàng này đi lại gần chỗ Nhi ngồi và bế Nhi lên đi ra khỏi căntin rồi đi về phía phòng y tế. Thấy vậy nó cứ để cho Thiên đưa Nhi đi, còn nó đi về phía Kent và Kal đang đứng.

Tuy Kent và Kal không hiểu tại sao Hiền_cô bạn cùng lớp lại hành động như vậy với Băng Nhi nhưng họ cũng không dám xen vô. Khi mọi việc được giải quyết là Thiên ngăn Hiền không tát Nhi và bế Nhi đi về phòng y tế thì mọi người mới trở lại công việc đang dang dở của mình. Hai người cũng khá bất ngờ khi thấy nó không đi cùng Băng Nhi và đang đi đến về phía hai ngưòi đứng. Thấy khó hiểu cho hành động của nó nên khi cả 3 vừa ngồi xuống Kent đã hỏi nó:

-Sao em không đi cùng Nhi xem em bạn thế nào?

-Không nên làm kì đà cản mũi-nó nói và miệng nở một nụ cười rất tươi.

-Là sao? Bọn anh không hiểu-Kal thắc mắc.

-Ôi trời chuyện nhà thì am hiểu thế, có chuyện này mà cũng không hiểu thì tôi chịu ông đó-Kent lắc đầu chán nản nhìn Kal.

-Này ý ông là tui ngốc ấy gì-Kal tức giận hét lên.

-Hahahaaaaa…….chưa nói gì mà đã tự nhận rồi………hahahaaa-Kent vừa cười vừa nói vừa nhìn Kal.

-Ông….-Kal cứng họng vì không biết nói khi mình bị Kent trêu.

-Thôi đi mấy anh, ồn ào quá. Em có chuyện cần thông báo đây-Nó bắt đầu nghiêm túc vào truyện chính.

-Em có tin gì rồi à?-Kent hỏi

-Phải. Thứ nhất, chuyện của Nhi em làm vậy là để không ai cản trở được việc em thông báo việc thứ hai-nó nói rồi lại uống tiếp lon nước ngọt.

-Việc thứ hai có vẻ rất quan trọng thì phải-Kent nói tiếp. Còn Kal thì vẫn đang bực mình chuyện Kent trêu mình nên không đoái hoài gì cả.

-Phải rất quan trọng, nhưng có người đang vì 1 chút “danh dự bị xâm hại” mà là mặt giận rồi-nó nói rồi liếc qua Kal xem phản ứng của ông này thế nào. Khi nghe đến đây thì Kal lập tức tỉnh táo hẳn ra, tuy rất tức nhưng vì nó nói đúng nên không nói gì mà hành động chứng tỏ là đã sẵn sàng nghe chuyện quan trọng rồi.

-E hèm. Em xin thông báo là em đã tìm ra họ rồi-nó thản nhiên nói rồi tiếp tục ăn cái bánh kem mà nó đã mua được.

-Gì??? Thật không-Cả Kent và Kal đều đồng thanh hỏi

Nó chỉ gật đầu.

-Là ai vậy-Kent hỏi.

-Ko nói-nó lại thản nhiên như không.

-Trời. Em lại muốn gì đây-Kent dường như đã hiểu được ý của nó nên mới hỏi vậy.

-Đơn giản thôi, anh phải làm hết việc nhà thay em và….-Nó nói rồi dừng lại để quan sát phản ứng của Kent, thấy anh không có phản ứng gì nó lại nói tiếp-tối nay anh có nhiệm vụ đến đón Kal đến nhà ta.

-Sao em ác thế Thư ơi-Kent mếu máo nói với nó khi nghe nó ra điều kiện.

-Hahahaaaaaa……..cho mày chết………hahahaaaaaaa-giờ đến lượt Kal cười lại Kent, còn Kent thì đành ngậm ngùi kìm hãm cơn tức giận lại khi nhận được ánh mắt “thiện cảm” của nó cùng với hàng ngàn con mắt đang nhìn về phía bàn của tụi nó.

Cả ba đang nói chuyện vui vẻ thì bỗng nhiên một khay cơm đổ lên……???

Theo các bạn thì chuyện gì xảy ra??? Cùng đoán nhé, còn về phần Thiên và Nhi thì sao? Và cả người mà đã hôn trộm nó ở trên sân thượng nữa (cái này chắc ai cũng đoán được nhỉ ^3^). Đón đọc phần tiếp nhé.